Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xin Chào Ngài Trung Tá – Chương 5: Mẹ Ôn

Xin Chào Ngài Trung Tá

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 102
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi hai người Ôn Hoàn bị chặn ở cửa tra hỏi mấy đề Lynda mới tới che chắn Ôn Hoàn mang hai người đi, mặt khác điện thoại di động của Ôn Hoàn tối qua rơi trong phòng khách sạn đã được giám đốc của khách sạn ngay tại thời điểm trước khi bọn họ rời đi giao trả lại cho Ôn Hoàn.

Sau khi lên xe chị Lynda liếc nhìn Lục Thần, hỏi Ôn Hoàn: "Tối hôm qua em đã cùng người đàn ông này ở đó cả đêm?"

Ôn Hoàn chỉ gật đầu thay câu trả lời, cầm điện thoại mở ra mới nhìn thấy mấy cuộc gọi từ bên kia trại an dưỡng gọi tới. Lo lắng mẹ ở đó xảy ra chuyện gì, không kịp nghĩ nhiều liền gọi thẳng qua đó.

Lynda nhìn Lục Thần nghĩ thầm việc đã đến nước này, chị cũng không thể để cho người đàn ông này ỷ lại vào Ôn Hoàn, định nếu như có thể dùng tiền tống cổ được cậu ta đi vậy thì giảm bớt phiền phức sau này rồi.

Nghĩ vậy liền mở miệng nói với Lục Thần: "Này, ra giá đi, đem chuyện tối qua quên hết làm cho cái gì cũng chưa từng xảy ra."

Nghe vậy, Lục Thần nhíu nhíu mày, ngước mắt nhìn Lynda hỏi: "Cô có ý gì?"

Thấy cậu ta không phối hợp, sắc mặt của Lynda thoáng cái thì trầm xuống, nhìn cậu ta nói: "Sao vậy, cậu còn muốn mượn chuyện này dựa vào Ôn Hoàn phải không?" Biểu cảm kia là gương mặt hèn mọn và khinh thường.

Lục Thần rốt cuộc nghe rõ, cười lạnh nói: "Cô suy nghĩ quá nhiều." Thực sự là khôi hài, đây là lần đầu tiên anh nghe được có người nói anh muốn dựa vào ai đó.

"Vậy thì tốt." Nghe cậu ta nói như vậy lúc này Lynda mới yên tâm lại, nhưng vẫn cẩn thận nói: "Để giảm bớt phiền phức về sau, cậu vẫn nên đưa ra cái giá, cam đoan sau này không đi nói lung tung." Nói rồi với tay lấy túi xách đặt ở bên cạnh, lấy ra tờ chi phiếu và bút dự định bất cứ khi nào cậu ta vừa hét giá là cô điền chữ số lên: "Nói đi, cho một con số, tôi rất dễ nói chuyện chỉ cần cậu đừng quá đáng, tôi..."

Lục Thần không đợi chị ta nói xong, trực tiếp ngắt lời của chị ta: "Không cần, tôi không cần."

Lynda nhướng mày nhìn vào mắt cậu ta nói: "Vẫn nên ra giá đi, cậu yên tâm tôi cũng yên tâm."

Lục Thần chán ghét chau mày, quay đầu liếc nhìn Ôn Hoàn đang gọi điện thoại nói: "Ôn Hoàn đã đồng ý làm bạn gái tôi."

"Kít........."

Xe bị khẩn cấp phanh lại, Lynda theo quán tính ngã về phía đằng trước, đầu nặng nề đụng phải lưng ghế trước mặt. Lục Thần nhanh nhạy đưa tay tóm vào tay vịn phía trước, một tay khác theo quán tính với sang ôm Ôn Hoàn vào trong lòng.

"A....!" Lynda bị đụng đau đớn kêu thành tiếng, vừa giơ tay vỗ về cái trán vừa mắng: "Tiểu Trương, cậu lái xe thế nào vậy!"

Tài xế Tiểu Trương nhìn xuyên qua kính chiếu hậu tới Lynda phía sau nói: "Chị... chị Lynda, anh... anh ta vừa nói Ôn Hoàn đồng ý làm bạn gái anh ta?!" Giọng nói kia vốn là đang chất vấn về độ tin cậy những lời vừa rồi của Lục Thần.

Lynda cũng không để ý mắng chửi Tiểu Trương mà xoay đầu vội vàng hỏi Ôn Hoàn: "Ôn Hoàn, cậu ta nói có thật không?" Một đêm này có phần quá nhanh đi! Ôn Hoàn cũng không nghe chị hỏi cái gì, chỉ phát ra một tiếng trả lời: "Thật sự." Sau đó đẩy Lynda ra vội vàng tới trước mặt Tiểu Trương nói: "Tiểu Trương, mau lái xe đến viện điều dưỡng, nhanh lên!" Cô vừa rồi điện thoại cho phía viện điều dưỡng mới biết được, sáng sớm hôm nay lúc y tá vào phòng bệnh, mẹ đã không có ở trong phòng, trên giường vẫn để một tờ báo buổi sáng ngày hôm nay. Viện điều dưỡng phát động tất cả mọi người đi tìm nhưng đến bây giờ vẫn không tìm thấy người.

Lynda từ nét mặt vội vã của cô dường như cũng nhìn ra được khác thường hỏi: "Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?"

"Mẹ em, tìm không thấy mẹ em." Ôn Hoàn nắm tay chị, vẻ mặt nôn nóng gần như muốn khóc.

"Sao có thể như vậy." Lynda cũng sốt ruột, chị biết rất rõ tình hình của mẹ Ôn, bởi vì trước đây đến viện điều dưỡng giúp mẹ Ôn lo liệu thủ tục nằm viện và thương lượng cùng bác sĩ tất cả mọi việc đều là do chị sắp xếp.

"Người bên viện điều dưỡng nói trên giường của mẹ có đặt tờ báo của ngày hôm nay." Ôn Hoàn không biết mình nên vui vẻ hay nên khổ sở, nếu như mẹ thật sự là bởi vì nhìn tờ báo có hình cô mà tự mình đứng lên rời khỏi, vậy chứng minh bà có khả năng nhớ lại cô. Nhưng bây giờ không tìm được người cô lo lắng nếu như xảy ra chuyện gì vậy phải làm sao!

Lynda vỗ vỗ tay của cô, chỉ có thể dỗ dành nói: "Đừng lo lắng, không có việc gì." Nói rồi quay đầu giục Tiểu Trương: "Lái nhanh lên một chút."

Lục Thần ngồi ở bên cạnh nhìn Ôn Hoàn, chân mày sít sao khóa chặt. Thời điểm mọi người đến viện điều dưỡng bọn họ vẫn chưa tìm được mẹ Ôn, tất cả lại chỉ có thể chia nhau ra đi tìm.

Ôn Hoàn tìm dọc theo vườn hoa bệnh viện, mỗi một bụi hoa một hòn non bộ đều không buông tha, chỉ là tìm quá gấp mà không chú ý đến dưới chân bị một khối nhô ra trên sân cỏ móc phải, cả người mất thăng bằng hướng phía trước mặt ngã xuống, may là vẫn theo phía sau cô Lục Thần nhanh nhẹn di chuyển tới chìa tay kéo cô lại, lúc này mới làm cho cô không bị khối đất nhỏ kia làm trượt chân.

Cau mày hỏi: "Không sao chứ?"

Ôn Hoàn chỉ lắc đầu, đẩy anh ra tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng ở bên kia khóm cây mây đằng sau bệnh viện phát hiện ra mẹ Ôn ngồi trên ghế đá. Nhìn thấy mẹ, Ôn Hoàn kích động đến phát khóc, tiến lên vòng tay ôm mẹ thật chặt: "Mẹ, sao mẹ lại đi loạn vậy, tất cả mọi người đang tìm mẹ đấy!"

Bị cô ôm, mẹ Ôn lấy tay đẩy cô ra, nhìn cô với vẻ mặt đề phòng hỏi: "Cô, cô là ai?!"

Nhìn thấy mẹ như vậy, Ôn Hoàn biết bà vẫn không nhận ra mình, mặc dù có chút chán nản nhưng mặt nhiều lần thất vọng sớm đã tê liệt, xóa đi giọt lệ trên mặt bày ra nụ cười nói: "Mẹ, con là Tiểu Hoàn, mẹ còn nhớ con không?"

"Tiểu Hoàn..." Mẹ Ôn thầm thì nhắc lại ở trong miệng: "Tiểu Hoàn... Tiểu Hoàn..."

Ôn Hoàn nhìn mẹ, đưa tay vuốt ngay ngắn sợi tóc bị gió thổi loạn của mẹ, cô không trông chờ mẹ có thể nhớ ra cô là con gái của bà nữa, cô chỉ cần mẹ thật tốt là được rồi.

"Tiểu Hoàn!" Mẹ Ôn đột nhiên như là nghĩ đến cái gì, giọng nói thoáng cái cao lên: "Con là Tiểu Hoàn!"

Ôn Hoàn sửng sốt, cho là bà thực sự nhớ ra gì đó, nhớ ra mình, vội vàng nói: "Vâng, con là Tiểu Hoàn, mẹ, mẹ nhớ ra con rồi sao? Mẹ nhớ ra..."

"Bốp!....."

Không đợi Ôn Hoàn nói xong, mẹ Ôn đột nhiên giơ tay lên hung hăng tát một cái vào trên mặt của Ôn Hoàn!

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quy tắc ngầm
Chương 2: Quyến rũ
Chương 3: Rốt cuộc cô là ai?
Chương 4: Làm bạn gái của tôi
Chương 5: Mẹ Ôn
Chương 6: Anh ấy là bạn trai tôi
Chương 7: Con dâu gặp cha mẹ chồng
Chương 8: Chị em nhà họ Lục
Chương 9: Bạn cũ
Chương 10: Không có chỗ trốn
Chương 11: Làm bạn gái tôi
Chương 12: Nếu không thì bở lại đây nhé?
Chương 13: Đưa cô về nhà
Chương 14: Lynda nổi giận
Chương 15: Thành Việt
Chương 16: Bà xã
Chương 17: Gọi điện
Chương 18: Đến đoàn phim
Chương 19: Quân giải phóng còn biết giở trò lưu manh
Chương 20: Vợ là để cưng chiều
Chương 21: Biệt thự
Chương 22: Điều tra chính trị
Chương 23: Buổi tối ở lại
Chương 24: Cầu hôn
Chương 25: Sự bá đạo của anh
Chương 26: Phong độ đàn ông
Chương 27: Tôi không cho phép!
Chương 28: Em là của anh!
Chương 29: Đóng thế
Chương 30: Ba Lục mẹ Lục tới
Chương 31: Đi rồi quay lại
Chương 32: Tặng hoa cùng bánh ngọt
Chương 33: Gặp lại Thành Việt
Chương 34: Quá muộn rồi
Chương 35: Khốn nạn
Chương 36: Nhóc con, chúng ta đi đăng kí thôi
Chương 37: Đau lưng
Chương 38: Đăng ký kết hôn
Chương 39: Nhẫn cưới
Chương 40: Tình cờ gặp ở buổi tiệc
Chương 41: Bá đạo như anh
Chương 42: Thăm dò Lục Viện
Chương 43: Nhà hàng riêng
Chương 44: Người phụ nữ kia
Chương 45: Tình yêu của Lục Viện
Chương 46: Nghĩ một đường nói một nẻo
Chương 47: Ôn Hoàn, anh rất nhớ em
Chương 48: Nhẫn đâu?
Chương 49: Anh làm gì thế?
Chương 50: Lần đầu tiên
Chương 51: Động phòng trễ
Chương 52: Em là của anh
Chương 53: Em muốn biết?
Chương 54: Gặp lại bạn xưa
Chương 55: Thân thế bị phơi bày
Chương 56: Cùng danh trở về nhà họ Lục
Chương 57: Dạo chơi trên bờ biển
Chương 58: Chu kỳ
Chương 59: Sau này gọi là ông xã
Chương 60: Thân thế bị phơi bày ra ngoài ánh sáng
Chương 61: Cùng anh đến thành phố B
Chương 62: Thật hay giả?
Chương 63: Phu nhân nhà họ Thành
Chương 64: Em yêu anh
Chương 65: Mối tình đầu của Lục Viện
Chương 66: Gặp lại
Chương 67: Nghi ngờ
Chương 68: Cắt đứt quan hệ
Chương 69: Kích động
Chương 70: Trở tay không kịp
Chương 71: Kết cục
Chương 72: Kết cục (tiếp)
Chương 73: Kết cục (Phần cuối)
Chương 74: Ngoại truyện

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xin Chào Ngài Trung Tá
Chương 5: Mẹ Ôn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Mẹ Ôn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...