Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xin Chào, Kiểm Sát Viên! – Chương 4

Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Tác giả: Tô Thích
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đào Nhạc vừa nghe, lập tức kích động, nhào ngay tới trước máy vi tính,

ngón tay gõ bàn phím run lẩy bẩy, ngoài lúc thi đại học ra, muốn lấy hết sức lực

và trí tuệ của cô thì cả đời chắc chỉ có lần này.

Hệ thống kiểm tra hình như rất bận rộn, tim cô đánh nhịp “thình thịch”,

mỗi dây thần kinh trên người đều căng ra, tất cả đều vì kết quả kia.

Thế mà, ngay lúc thấy được điểm, Đào Nhạc bị mấy con số hiển thị làm

cho mắt rưng rưng.

“Quả Đào à, cậu thi đậu rồi!” Lưu Hạo Nguyệt ôm lấy cổ cô, càng hăng

hái khen thêm, “Đào Nhạc thật giỏi, có tài đấy!”

Đào Nhạc không kiềm chế được phấn khích mà rơi nước mắt, “Hạo Nguyệt,

mình…thi đậu rồi sao?”

“Đứa nhỏ này, còn không thừa nhận, hơn hai mươi điểm đó.”Lưu Hạo Nguyệt

cười cô.

Đào Nhạc vuốt mặt, hồi phục tâm tình, “Còn phải thi đợt hai nữa, bây

giờ nói là thi đậu cũng không có gì chắc chắn.”

“Giống nhau thôi, thi đợt hai cũng là một hình thức, không sao đâu. Hơn

nữa chúng ta là sinh viên của trừơng, thầy hướng dẫn sẽ nương tay hơn, sẽ không

quá nghiêm khắc đâu.”

Nói thì nói vậy, Đào nhưng vẫn thấy không nên sơ suất, bình thường thi

vòng hai cũng loại không ít người, nghĩ đi nghĩ lại cô thấy vẫn nên đi hỏi xem

giám khảo vòng hai có những ai.

Nhắc tới thầy hướng dẫn, Đào Nhạc liền nhớ tới Tô Dịch Văn, cô vì điểm

thi vừa rồi mà phấn khởi quá, quên mất tin nhắn vừa được gửi đi. Cầm lấy di

động, cô kiểm tra kĩ phần báo cáo tin nhắn đã gửi, cuối cùng cũng muốn hòan

thành công việc quan trọng này.

Lưu Hạo Nguyệt liếc mắt một cái, “Xem bộ dạng cậu kìa, gửi tin nhắn cho

ai vậy?”

“Còn không phải là thầy hướng dẫn của bọn mình à, cái gì tổ trưởng,

mình thấy giống y như làm bảo mẫu.” Đào Nhạc nhớ tới chuyện này liền tức

giận.

“Cậu như vậy không được, tất cả thầy cô giáo ghét nhất chính là tin

nhắn, thế hệ bọn họ không giống chúng ta, bọn họ thường gọi điện thoại hơn, cậu

đó cứ trực tiếp gọi là tốt nhất.”

Lưu Hạo Nguyệt vừa nói như vậy, Đào Nhạc ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, nhớ

tới tiếng nhạc chuông kia, cô đúng là không nên hy vọng quá nhiều vào Tô Dịch

Văn.

Vừa định gọi điện thoại, tiếng điện thoại cô liền vang lên.

Số điện thoại không có lưu trong danh bạ, cô đã thuộc làu từ lâu rồi,

ngoài Phàn Kiến ẻo lả ra thì còn ai nữa. Bởi thế mà cô phải đổi số điện thoại

không dưới mười lần rồi, cuối cùng cô chọn cách mặc kệ, vì cái tên đê tiện ấy

thế nào mà chẳng tìm cách dò la tin tức cũng như số điện thoại của cô

chứ.

Tuy trong lòng Đào Nhạc ngàn vạn lần cũng không muốn. nhưng tâm trạng

hôm nay tốt như vậy, cô tạm thời cũng không muốn tính toán nhiều với cậu ta như

vậy.

“Alo, Phàn Kiến, tôi đã nói với cậu nhiều lần rồi mà, đừng gọi cho tôi

nữa!”

“Đợi đã, cậu khoan cúp máy! Phàn Kiến gọi cô lại, giọng có vẻ nghiêm

túc, “Thực ra mình gọi để nói với cậu là đã có điểm vòng sơ khảo

rồi.”

“Tôi biết.” Không cần cậu ta nhắc thì tự cô cũng biết kiểm tra

rồi.

“À, mình muốn hỏi, cậu có thi đậu không vậy?”

“Để làm gì?”

Phàn Kiến do dự mở miệng, “Bởi vì…mình thi đậu rồi.”

Lời vừa nói ra, phấn khởi Đào Nhạc vừa có bay vèo không thấy tăm hơi,

cô chỉ muốn thi làm nghiên cứu sinh, thế mà cậu ta cũng đi theo rồi.

“Alo, Đào Nhạc, cậu thi đậu không vậy?” Lòng cậu ta không chết vẫn tiếp

tục hỏi.

“Tôi vẫn chưa kiểm tra điểm, trước tiên như vậy đi, tôi còn có việc,

cúp máy đây!”

Đào Nhạc thuận miệng nói xạo một câu, lập tức tắt luôn điện thoại, việc

này không lớn cũng không nhỏ nha, nếu cô và cậu ta cùng thi đậu vòng hai, thế

nào cũng sẽ dây dưa thêm ba năm nữa.

Đào Nhạc càng nghĩ càng thấy lo lắng, mí mắt giật giật.

Lúc này, điện thoại lại vang lên, Đào Nhạc khó chịu, cái tên Phàn Kiến

ẻo lả này thật không muốn để cô yên mà.

“Này, tôi nói cậu có thôi đi không hả, đừng tưởng thấy có chút ánh sáng

mặt trời thì cảnh xuân trong lòng cậu rực rỡ(*)! Tôi nói cho cậu biết, cái bộ

dạng ẻo lả của cậu, ngay cả hoa cũng còn đẹp hơn cậu gấp trăm lần, cậu sống chỉ

làm phí không khí, chết đi thì phung phí đất đai, nửa sống nửa chết càng lãng

phí tiền bạc, cuộc đời của cậu tổng kết trong tám chữ ——sống thì hoang đường,

chết thì uất ức!

Đào Nhạc nắm chặt điện thoại, thở phì phì, cô thực sự nhịn không được

mà, không thể không bùng phát, cậu ta thực là khinh người quá đáng!

Trong điện thoại không có tiếng trả lời, Đào Nhạc cho rằng Phàn Kiến bị

cô mắng chắc hôn mê luôn rồi, “Sao không nói gì thế?”

Trong điện thoại truyền đến một tràng cười nhẹ, rất nhẹ, nhưng làm cả

người Đào Nhạc nổi hết da gà.

“Mắng xong chưa?”

Giọng một người đàn ông, rất quen tai, hình như đã nghe ở đâu

rồi.

“Đào Nhạc…”

Cô chỉ cảm thấy có một tiếng sấm chớp đì đùng trên đầu, trên đời này

duy nhất một người dùng giọng nói kì lạ này gọi cô, thanh âm tuy êm tai nhưng

lại giống như lăng trì (một hình thức trừng phạt dã man thời phong kiến) tinh

thần cô.

“Thầy, thầy Tô.”Đào Nhạc lấp bấp gọi một tiếng, không kiềm chế được mà

run rẩy.

Giọng Tô Dịch Văn không thay đổi, “Hình như tôi gọi em không đúng

lúc.”

“Không có, không có đâu thầy Tô, sao thầy lại gọi em vậy, em có gửi tin

nhắn, ngày mai sẽ tập hợp hết các luận đề giao cho thầy ạ.” Đào Nhạc biết hiện

tại mỗi câu cô nói đều phải cẩn thận từng li từng tí, khi nãy đã không cách gì

cứu lại được rồi, như vậy chỉ có thể phó mặc cho số phận thôi.

“Nói như vậy tin nhắn vừa rồi là em gửi à?” Tô Dịch Văn hỏi.

Đào Nhạc một hơi thừa nhận, “Là em gửi ạ, em muốn hỏi ngày mai mấy giờ

có thể đến gặp thầy ạ?”

Tô Dịch Văn không lên tiếng, Đào Nhạc nghĩ thế là tiêu rồi, cô đắc tội

với ai đây, hết lần này đến lần khác đều là người này, cô có thể tốt nghiệp hay

không vẫn còn chưa biết được mà.

“Ngày mai bốn giờ đến phòng làm việc gặp tôi.”

Vừa nghe mệnh lệnh, Đào Nhạc thiếu chút nữa muốn đứng nghỉ, nghiêm, cô

trả lời giống như với cấp trên : “Thầy yên tâm, ngày mai nhất định em sẽ đến

đúng giờ ạ.”

Tô Dịch Văn trả lời, Đào Nhạc cho rằng cô có thể nói tạm biệt rồi,

không ngờ hắn lại nói một câu kì lạ.

“Còn nữa…Đào Nhạc, lần sau có gì cứ gọi cho tôi, dù sao tôi cũng là

thầy của em.”

Cô không hiểu lắm, hắn nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ ngay cả nhắn tin

cũng không biết?

Lúc này Đào Nhạc không muốn cười nữa, trong lòng buồn bực. Cúp máy rồi,

cô liền tìm tin nhắn vừa rồi, một giây, hai giây, Đào Nhạc nhìn hai hàng chữ nhỏ

sửng sốt năm phút.

“Ông xã(*), em là Đào Nhạc, ngày mai mấy giờ anh hết giờ dạy, em đến

tìm anh.”

(*): Tương đương câu “Được nước làm tới”.

(*): Hai từ “thầy” (老师 – lão sư) và “ông xã” (老公 – lão công) đều bắt

đầu bằng chữ “老” nên Đào Nhạc vô ý nhắn tin nhầm, ^ ^! Xưng hô theo người Hoa

như các bạn đã biết đều là “tôi” và “bạn” nên tớ dựa theo tin nhắn sửa ngôi xưng

cho phù hợp.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xin Chào, Kiểm Sát Viên!
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...