Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xích Ái Sát Thủ – Chương 61

Xích Ái Sát Thủ

Tác giả: Hỏa Ly
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạch tạch tạch, họng súng toát ra lửa, Phong Triển Nặc phản ứng nhanh chóng, lập tức đẩy ngã Feston đang đứng trước cửa vào trong nhà, vỏ đạn giống như mưa rơi xối xả, trong mắt của hắn xẹt qua một tia nguy hiểm, hiện tại vị trí mà Feston vừa mới đứng chỉ để lại một loạt vết đạn.

“Phong Triển Nặc!” Giọng nói của Feston lạnh như sắt đá giữa tiếng súng tiểu liên dồn dập.

U Linh rốt cục vẫn là U Linh, sát thủ chính là sát thủ, vậy mà hắn còn ôm hy vọng đối với Phong Triển Nặc, sắc mặt của Feston vô cùng lạnh lẽo, “Đừng nói với tôi là chuyện này không liên quan đến cậu!” Hắn đứng dậy, mặc kệ súng ống vẫn liên tiếp nã vào nhà.

“Anh muốn chết hay sao?” Tiếng cánh trực thăng xoay vù vù trên không, một loạt đạn bắn nát cửa kính, Phong Triển Nặc không bận tâm đến miểng chai văng đầy sàn, hắn đẩy Feston vào phòng ngủ, “Chuyện này có liên quan đến tôi, chẳng phải anh đã sớm đoán được hay sao? Sát thủ chính là sát thủ, anh nhất định đang nghĩ như vậy.”

Phải hét to mới có thể nghe thấy lời nói của nhau, dừng lại một chút, hắn bật cười bên tai của Feston, “Ở nhà của anh rất vui, trò chơi này không tệ, cám ơn đã chiêu đãi.” Nụ cười thật đáng ghét.

“Trò chơi? Cậu lại muốn giở trò? Tốt lắm, trò chơi….Vừa rồi bọn họ bắn tôi thì cậu lại khẩn trương, đó là vì sao?” Feston đáp lại bằng một nụ cười lạnh lùng, hắn nắm lấy tóc của Phong Triển Nặc, “Đây là lần thứ mấy cậu muốn bỏ trốn trước mặt tôi?! Bọn họ là ai?!”

“Quyến luyến tôi hay là muốn thăm dò tin tức từ tôi? Chuyện này không thành vấn đề, dù sao tôi cũng phải rời đi, không ai có thể ngăn cản tôi.” Nụ cười phóng túng, tùy ý nhếch lên trên khuôn mặt điển trai, Phong Triển Nặc ôm chặt cổ của Feston, đón lấy cảm giác đáng sợ bằng một nụ hôn mạnh mẽ.

Đầu lưỡi bị cắn, hơn nữa còn chảy máu, Feston dồn sức vào cánh tay đặt trên lưng của Phong Triển Nặc, dường như muốn bẻ đôi người của đối phương khiến Phong Triển Nặc thở hổn hển, “Tôi muốn rời đi cũng không có nghĩa tôi muốn anh chết.” Feston rất đặc biệt.

“Sống chung với anh rất thú vị.” Giẫm lên bàn chân bị thương của Feston, Phong Triển Nặc đột nhiên lui ra sau.

Lòng bàn chân đau đớn chỉ làm cho Feston chậm mất một giây, nhưng một giây này cũng đã đủ để U Linh thoát khỏi vòng tay của hắn, cửa phòng ngủ đột nhiên bị đóng lại, Phong Triển Nặc nhảy ra khỏi cửa sổ đã bị phá nát, dây xích không thể ngăn cản sức công phá của lựu đạn, một tiếng ầm vang lên.

Lúc này hắn phải cám ơn Feston đã chuẩn bị sợi dây xích đủ dài giúp hắn nằm ngoài phạm vi của vụ nổ, sợi dây xích bị nổ thành từng mảnh nhỏ đang nằm rải rác dưới bãi cỏ, khi Feston đạp bung cửa phòng ngủ thì cùng lúc nhìn thấy bãi cỏ bên dưới nhà tràn ngập khói thuốc nổ, là chiếc trực thăng ném lựu đạn chặt đứt dây xích.

Dây xích bị nổ tung văng ra khắp tứ phía, trong bụi mù U Linh quay đầu lại rồi vung tay chào Feston, hắn bắt lấy thang dây do trực thăng hạ xuống, từ từ bay lên trời cao giữa ánh nắng chói chang, tiếng gầm rú bắt đầu đi xa.

Feston đứng lặng trên bãi cỏ đã bị phá nát, siết chặt nắm đấm, sắc mặt xám xịt.

Phong Triển Nặc dám lấy lựu đạn làm nổ dây xích, toàn bộ quá trình đều rất lớn mật, nhưng lại đặc biệt hiệu quả, dù sao U Linh cũng là U Linh, Feston từng kiểm tra tất cả mọi thứ trong nhà, thậm chí còn cất giấu những chất tẩy rửa có tác dụng ăn mòn, không lưu lại bất cứ thứ gì để Phong Triển Nặc lợi dụng, nhưng trực thăng xuất hiện đột ngột từ trên trời lại là điều mà hắn không thể ngờ đến.

Bản tính con người khó có thể thay đổi, con mồi xảo quyệt không thể an phận thủ thường, là hắn sơ sót, hắn đã tin một sát thủ.

Phía sau kính sát tròng màu nâu là đồng tử màu xám tro đang phát ra ánh sáng lạnh.

Hôm nay Feston vẫn đi làm như bình thường, nhưng không ai dám nói chuyện với hắn, cho đến khi nhận được tin tức, “Không xong! Sếp, hướng nhà của anh bị tấn công! Cảnh sát nhận được điện thoại báo cảnh sát của hàng xóm, hiện tại đang chạy về phía đó–”

“Báo cáo mà tôi bảo cậu viết đã viết xong chưa?” Giọng điệu âm u.

Phát hiện không đúng, Jonathan lập tức ngậm miệng, hắn chuyển sang trả lời, “Sắp xong, em–”

“Gác báo cáo sang một bên, tôi muốn cậu dẫn người đi thăm dò một khách sạn, đây là địa chỉ.” Một trang giấy được ném sang bàn của Jonathan.

Jonathan cầm lấy tờ giấy có ghi địa chỉ, hơi hơi kinh ngạc, “Đây chẳng phải là khách sạn mà lần trước đã từng đụng mặt U Linh hay sao? Sếp đã từng bảo em đi điều tra nhân viên quản lý kia, lần này là–”

“Cậu không cần hỏi nhiều.” Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc dập tắt điếu thuốc trên tay, “Dẫn người đi thăm dò, lấy khẩu cung của tất cả những người ở bên trong, không cho bất kỳ ai chạy thoát.”

Chưa từng thấy Feston lộ ra vẻ mặt như vậy, dùng giọng điệu như thế để ra lệnh, Jonathan biết có gì đó không đúng, hắn từng là người cao hứng nhất trong tất cả các thành viên của đội đặc nhiệm ST khi được làm cấp dưới của Caesar thần sầu, hiện tại cũng nhịn không được mà có một chút khó hiểu, “Sếp, vụ nổ xảy ra ở hướng nhà của anh, nghe nói có trực thăng–”

“Jonathan! Tôi muốn cậu đi tra án!” Mặt bàn dưới lòng bàn tay hơi hơi lay động, Feston nâng mắt lên, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

Jonathan nhịn không được mà cúi đầu, hắn không dám nhìn sếp của mình, hắn từng nằm vùng trong băng nhóm xã hội đen, đã từng bị tra tấn thẩm vấn, tay không đánh nhau với bốn năm tên phần tử bạo lực, hiện tại vẫn không dám nhìn thẳng vào mặt của sếp. fynnz.wordpress.com

Trên khuôn mặt bịt kín một lớp âm u lạnh lẽo, đường nét cứng ngắc tựa như sắt thép, không khí trong phòng rất ngột ngạt vì chưa bật điều hòa, ánh nắng chói chang xuyên qua cửa sổ bằng kính, trong hốc mắt thâm thúy giống như có một tia sáng u ám, Feston dùng ánh mắt đó để nhìn hắn, Jonathan thu hồi tất cả nghi vấn trong lòng, cầm tờ giấy có ghi địa chỉ rồi dùng tốc độ nhanh nhất để dẫn người ra khỏi trụ sở FBI.

Người nào chọc giận Caesar thì nhất định phải trả giá đắt.

Phong Triển Nặc dự đoán được Feston sẽ hành động nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, hắn không ở khách sạn của Bob nhưng giọng nói rống giận đang truyền ra trong điện thoại là của Bob, “Ian Noy! Đời này tôi nợ cậu hay sao vậy? Tôi biết cậu là người giỏi nhất lợi hại nhất! Nhưng cậu cũng là người ngu ngốc nhất! Cậu trêu chọc cái tên cảnh sát kia! Hiện tại FBI dẫn người đến niêm phong khách sạn của tôi! Tất cả mọi người ở bên trong đều bị cậu liên lụy! Là tất cả mọi người, cậu nghe thấy hay không!”

“Có ý gì? Bob, tốt nhất là anh nói lại rõ ràng cho tôi nghe.” Đeo tai nghe vào, hắn hoạt động cổ tay, Bob ở đầu dây bên kia đè thấp giọng nói, “Ngay mới vừa rồi FBI dẫn người đến niêm phong khách sạn của tôi, mang đi tất cả khách của tôi, cậu cũng biết khách ở đây không phải người thường, lai lịch của bọn họ có thể sẽ bị FBI phát hiện, bọn họ cũng giống như cậu.”

Đều là sát thủ.

Phong Triển Nặc đương nhiên biết khách sạn kia là nơi nghỉ ngơi và tị nạn của một vài sát thủ, FBI sẽ không dễ dàng ra tay mạnh như vậy, lần này không thể nghi ngờ gì nữa, là vì hắn.

Hắn lại một lần nữa thoát khỏi tay của Feston, trong khi Feston giúp hắn che giấu hành tung, tự mình xử lý vụ án ám sát Tumble.

“Đây là đòn phản kích của hắn.” Ấn nút loa ngoài của điện thoại, hắn nhếch chân đặt lên bàn, cầm lấy khẩu súng trong tay rồi chậm rãi lau chùi, “Anh muốn tôi làm cái gì đây, Bob, cứu người à?”

“Tôi không cần cậu cứu người, sống hay chết là do bọn họ tự phụ trách, không có ai sẽ đi cứu bọn họ.” Bob khôi phục bình tĩnh, giọng nói trở nên lạnh lùng, “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu, Ian, tôi lo lắng có vài chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của cậu mà chính cậu vẫn chưa phát hiện.”

Đôi tay đẫm máu, sớm muộn gì cũng phải trả giá, kết cục này sớm muộn gì cũng sẽ buông xuống trên người sát thủ, Phong Triển Nặc đã sớm biết rõ điều này, “Cám ơn anh đã nhắc nhở, tôi biết nên làm như thế nào.”

Hắn không thích bị người khác nhúng tay vào chuyện của mình, Bob lặng lẽ thở dài rồi cúp máy.

Một bàn tay đặt lên vai của Phong Triển Nặc, “Ian, hiện tại cậu nên cảm ơn tôi vì đã lắp ráp thứ này cho cậu, nếu không có nó thì tôi sẽ không tìm được cậu nhanh như vậy đâu.”

“Còn cần tôi nói cám ơn hay sao? Nói đi, tìm tôi là vì chuyện gì, với lại, đừng đứng sau lưng của tôi.” Hắn cũng không quay đầu lại mà cứ tiếp tục động tác lau súng, người đàn bà đứng sau lưng chẳng những không tránh ra mà còn dùng ngón tay được sơn bóng để khều mái tóc của hắn, “Ian à Ian, đã lâu không gặp mà cậu vẫn cứ như vậy.”

Hắn siết chặt cổ tay của cô ta rồi kéo cô ta đến trước mặt, hơi hơi nhướng mày, “Nếu không phải là bộ dáng này thì làm sao lúc trước cô lại thích tôi?”

Cho dù như thế nào thì nụ cười trước mặt vẫn không thể khiến người ta chán ghét, bất cứ lúc nào cũng có thể lạnh lùng hoặc cũng có thể trở nên ấm áp, trong đôi mắt màu xanh biển luôn có một tia xảo quyệt lóe lên làm cho người ta khó nắm bắt, “Đúng vậy, khi đó tôi đã yêu phong cách khó lường này của cậu, đáng tiếc phụ nữ luôn cần cuộc sống yên ổn, cậu rất quyến rũ, nhưng cậu không thích hợp với tôi.”

Phong Triển Nặc hôn một chút trên mặt của cô ta, “Quyết định rất chính xác, cô là một phụ nữ thông minh, Stephanie.”

“Đừng giả bộ, tôi chờ cậu làm một chút chuyện để cám ơn tôi, muốn Hecate huy động nhân lực thì phải tính toán chi li một chút, tôi nghĩ là tôi phải đưa hóa đơn cho cậu.” Đứng dậy từ trong lòng của Phong Triển Nặc, người phụ nữ tên Stephanie có một màu da bánh mật, tuổi của cô ta có vẻ lớn hơn so với Phong Triển Nặc, đã quá ba mươi nhưng cho dù là dáng người hay là khuôn mặt thì phải nói là vô cùng xinh đẹp và nóng bỏng.

“Tốt nhất là đưa chi phiếu, bao gồm cả giá trị của thứ này.” Trên bàn ngoại trừ súng còn có một cái răng, một cái răng có gắn thứ gì đó ở bên trong, Phong Triển Nặc cầm lấy nó.

Hàm răng vừa được lắp lại một cái mới, trên tay là một thiết bị mà hắn đã sử dụng để liên lạc với bên ngoài khi ở trong nhà của Feston, nứu răng vẫn còn một chút đau nhức, hắn l//i//ế//m nứu rồi đặt cái răng lên bàn, dùng một phát súng bắn nát nó.

“Cậu vừa phá hủy thiết bị trị giá một trăm ngàn đô.” Stephanie cau mày nhắc nhở.

“Bất quá chỉ là lợi dụng hàm răng va chạm để phát ra tín hiệu mà thôi, dùng quá một lần thì lần thứ hai sẽ mất tác dụng, nó đã mất đi giá trị.” Không hề tiếc rẻ, hắn cất súng vào, Phong Triển Nặc xem như hài lòng đối với cái răng mới ở trong miệng của mình.

………….

P/S: hô hô, em Nặc lại chọc giận chồng, lần này chồng sẽ tìm mọi cách lôi em về cho bằng được :>, ko phải bắt vào tù mà bắt về nhà

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xích Ái Sát Thủ
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...