Xà Vương Kỳ Truyện – Chương 5
Xà Vương Kỳ Truyện
“Ừ. . .”
Thật thoái mái , y chưa từng có giấc ngủ thư thái như vậy. Trước kia y lúc nào cũng sợ hãi. . . tỉnh dậy sẽ đối mặt với sự chửi bới của ba mẹ, hại y không dám ngủ , đến khi toàn thân hoàn toàn mệt mỏi y mới dám ngủ một chút.
Đến khi mười lăm tuổi y mới dám lấy dũng khí ra khỏi nhà, đến lúc ấy giấc ngủ yên lành mới thật sự tới với y. . Bất quá vừa mới nằm xuống y đều không thể yên giấc , một chút gió thổi cỏ lay đều làm y giật mình tỉnh giấc , y luôn sợ hãi ba mẹ sẽ tìm ra mình sau đó lại bắt đầu đánh y.
Cứ như vậy thời gian trôi đi qua một năm , y mới có thể chậm rãi thuyết phục mình rằng cha mẹ không thể nào tìm được y , đến lúc đó y mới yên tâm mà ngủ. Bất quá y không dám ở một chỗ quá lâu , phải liên tục chuyển nhà, y sợ phụ mẫu sẽ tìm được chính mình.
Tuy rằng Diệp Vũ Khuynh đã trốn nhà đi được năm năm, trong năm năm này y gặp cũng không ít người, bất quá y cũng không nhắc tới chuyện của mình cho người nào biết, không phải y không muốn mà là không dám, chỉ sợ cha mẹ của y một ngày nào đó sẽ tìm đến .
Cho nên đến bây giờ y vẫn là một người không có bằng hữu , không có ai để y dựa vào. Mãi cho đến khi y gặp Khải Dực, lúc đầu Diệp Vũ Khuynh thấy Khải Dực là một thân mãng xà đương nhiên là có chút sợ , bất quá lúc đó y rất hy vọng hắn có thể làm bạn với mình.
Đối với người nào đó nói chuyện của mình , Diệp Vũ Khuynh càng thêm thích cảm giác nói chuyện với động vật , y không cần sợ hãi mình nói sai cái gì , là tối trọng yếu là có thể bồi y nói chuyện . Tuy rằng chỉ mình y nói , bất quá y lại thích cảm giác này.
Y vượt qua nỗi sợ hãi mang Khải Dực về nhà . Sau khi mang Khải Dực về nhà ở chung càng thêm chứng minh quyết định của y lúc ấy là đúng , mỗi khi nghĩ đến trong nhà có người , ách , có nột mãng xà đang chờ hắn , trong lòng cũng có cảm giác đặc biệt ấm áp , buổi tối ngủ đặc biệt an tâm. Thời đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất , tối an tâm nhất trong năm năm qua.
Bất quá hôm nay Diệp Vũ Khuynh có cảm giác tối thoải mái , không cần lo lắng hải đi làm. . . Đi làm? A, y như thế nào lại quên mình cón phải đi làm! Diệp Vũ Khuynh vội vàng đứng dậy , bất quá tiếp theo lại bị kéo về trên giường.
A, người kia là ai a? Bộ dạng nhìn thật hảo , hắn chưa bao giờ thấy người nào đẹp như vậy , đặc biệt là ánh mắt tử sắc kia , y nhớ rõ Dực cũng có ánh mắt Tử sắc như vậy.
“Làm sao vậy?” Thấy Diệp Vũ Khuynh sau khi tỉnh lại liền vội vàng đứng lên , nếu không phải hắn kéo y trở về không biết tiểu gia hỏa này còn muốn đi đâu.
“Ừ?”
“Ngươi đang suy nghĩ gì?”
“Ta nghĩ phải đi làm , đi làm. . . Đối , ta muốn đi làm! Ngươi mau mau thả ta ra không thì ta trễ giờ mất , tháng này ta mà không nộp tiền thuê nhà . Đến lúc đó ta và Dực sẽ bị chủ thuê nhà Thái Thái đuổi ra ! Đối nga , Dực ở nơi nào? Ngươi có thấy Dực hay không a?”
Như thế nào y vừa tỉnh dậy lại không thấy Dực a , Diệp Vũ Khuynh gấp đến độ nơi nơi tìm , ngay cả nam nhân đang ôm mình là ai cũng quên hỏi.
“Vũ nhi , ta là Dực.” Tiểu gia hỏa này không phải tỉnh lại liền mất trí nhớ đi? Nghĩ tới điều này cũng có thể , Khải Dực không không khỏi nhíu mi.
“Ngươi là Dực? Chính là , ta nhớ rõ Dực là xà a , mà ngươi lại là người a , bất quá ngươi với Dực giống nhau đều có ánh mắt tử sắc!” Nói xong , Diệp Vũ Khuynh vươn tay nhỏ bé sờ sờ khóe mắt của Khải Dực.
“Vũ nhi , ngươi hãy nghe ta nói . Ta không phải là người , mà là xà vương của xà giới. Ngươi bây giờ thấy chính là nguyên hình của ta , bất quá khi đó bởi vì ta bị trọng thương nên không thể biến thành hình người nên lúc đó người mới thấy hình xà của ta . Hiện tại thương thế của ta đã bình phục , cư nhiên sẽ không tái lấy bộ dạng hình xà gặp ngươi. Ta nói như vậy , ngươi có hiểu không?” Khải Dực thật sự sợ Diệp Vũ Khuynh nghe xong sẽ sợ hắn , dù sao chuyện này không phải ai cũng có thể chấp nhận được , mặc kệ y như thế nào hắn cũng sẽ không buông tay.
Nói thật ra , nghe Khải Dực nói nhiều như vậy y cũng không hiểu nhiều lắm , bất quá điều Diệp Vũ Khuynh quan tâm nhất là——
“Vậy ý của ngươi là ngươi chính là Dực đúng không?”
“Ừ.” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cẩn cẩn dực dực nhìn hắn , Khải Dực có điểm dở khóc dở cười , tiểu gia hỏa này cũng có thể có gương mặt cẩn cẩn dực dực vậy sao?
“Ha hả , thật tốt quá. Ngươi nói nhiều như vậy ta đều nghe không hiểu , bất quá mặc kệ ngươi là ai , chỉ cần cần ngươi là Dực của ta là được rồi.” Nghe Khải Dực khẳng định , Diệp Vũ Khuynh cao hứng ôm lấy cổ của Khải Dực
Thoáng nhìn hành động đáng yêu của Diệp Vũ Khuynh , Khải Dực thương tiếc hôn lên trán của y , tăng thêm lực đạo ôm quanh người của y.
“A , ta đã quên , ta còn phải đi làm nga! Nha , đã trễ thế này , không được bị muộn rồi. Dực , ngươi buông ta ra , ta muốn đi làm !” Thoáng nhìn đồng hồ trên vách tường , cả người Diệp Vũ Khuynh giãy dụa đứng dậy. Bất đắc dĩ , cả thân người bị giam trong vòng tay rộng lớn của Khải Dực không thể cử động , gấp đến nỗi Diệp Vũ Khuynh hô lên .
“Vũ nhi , ngươi không cần đi làm.” Thanh âm trần thấp chậm rãi truyền tới bên tai của Diệp Vũ Khuynh , không ai biết trong lòng Khải Dực đang suy nghĩ cái gì.
“Chính là , không được a! Dực , nếu ta không đi làm thì sẽ không có tiền nộp tiền thuê nhà , đến lúc đó ta và ngươi sẹ bị chủ nhà Thái Thái đuổi ra khỏi nhà , đến lúc đó chúng ta liền sẽ không có chỗ ở . Cho nên , Dực mau thả ta ra!” Vừa nghĩ tới mình mà Khải Dực phải ăn ngủ ở đầu đường , Diệp Vũ Khuyng càng thêm gấp mà giãy dụa.
“Vũ nhi , ngươi không cần quay trở về nơi đó.” Mặc kệ Diệp Vũ Khuynh trong lòng ngực giãy dụa như thế nào . Khải Dực vẫn như trước ôm chặt.
“Không cần? Dực ta không hiểu.” Không cần trở về ? Vậy sẽ ở nơi nào a?
“Về sau ngươi hãy ở bên ta, ngươi cũng không cần đi ra ngoài đi làm . Vũ nhi ngươi phải nhớ kỹ , Dực của ngươi có rất nhiều tiền , có tiền đến nỗi không thể tưởng tưởng được . Cho nên ngươi về sau không cần lo lắng , được không?” Chỉ cần y ở bên cạnh hắn là tốt rồi , những chuyện khác không cần y phải suy nghĩ.
“A?” Thật vậy sao? Diệp Vũ Khuynh vẫn không tin được điều mình nghe được.
“Đi thôi , ta mang ngươi về nha , quay về nhà của chúng ta.” Ôm lấy Diệp Vũ Khuynh , Khải Dực hướng cửa phòng đi đến .
“Ừ.” Mặc kệ quay về nhà người nào , chỉ cần cùng Khải Dực cùng một chỗ là tốt rồi, Diệp Vũ Khuynh vươn hai tai ôm lấy Khải Dực.
“Đại ca , ngươi tỉnh?” Nghe thấy thanh âm của Khải Dực chuyển động , Lôi M//ô//n//g ngẩng đầu nhìn thấy đại ca ôm đại tẩu đi ra.
“Ừ , như thế nào còn không xử lý xong?” Thoáng nhìn trên bàn làm việc còn nhiều hồ sơ chưa xử lý xong , trong mắt Khải Dực hiện lên tia kinh ngạc. Cứ nghĩ Lôi M//ô//n//g không thích xử lý hồ sơ , bất quá không nghĩ tới hiệu suất làm việc của cậu lại chậm như vậy.
“Đại ca , ngươi rốt cuộc có mấy công ty a? Ta biết ngươi nhàm chán nhưng cũng không cần mở nhiều công ty như vậy . Mỗi ngày đối mặt với mấy thứ này , ngươi không nổi điên sao? Ta rất nhanh liền chịu không nổi.”
Nhìn thấy Khải Dực quan tâm tới tiến độ làm việc của cậu , không thừa dịp oán giận lần sau sẽ không còn cơ hội.
“Ha hả.” Thấy Lôi M//ô//n//g nhíu mày lại thở dài , Diệp Vũ Khuynh không khỏi cảm thấy buồn cười.
“Đại tẩu , ngươi cũng có đồng cảm đi. Ngươi nhanh khuyên nhủ đại ca , không cần không có tình cảm huynh đệ như vậy , luôn ngược đãi ta , hại ta không có thời gian ra ngoài tản bộ. Đương nhiên , nếu có thể ngươi khuyên đại ca sau này đừng để ta đối mặt với mấy thứ kia, ha hả , ta là không ngại rồi! Bất quá , tốt nhất là như vậy.”
Nghe thấy tiếng cười trong lòng ngực của Khải Dực , Lôi M//ô//n//g không khỏi phân trần nói ra oán hận mấy ngày nay. Dù sao có đại tẩu , đại ca hẳn sẽ không đối xử với cậu như thế.
“Ngươi nói với ta sao? Chính là , ta không phải là đại tẩu ngươi nga! Ngươi có hay không nhận nhầm người?” Thấy nam nhân trước mặt hướng mình mà oán giận , Diệp Vũ Khuynh không xác định hỏi.
“A , không phải đâu? Đại ca , chẳng lẽ ngươi không nói cho đại tẩu biết?” Thấy Diệp Vũ Khuynh thần tình hoang mang, Lôi M//ô//n//g không khỏi ngây người. Theo lý mà nói, Khải Dực làm việc từ trước đến nay đều hoàn mỹ , hẳn không thể nào xuất hiện tình huống này.
“Nói với ta? Dực , ngươi phải nói với ta cái gì?” Như thế nào vừa tỉnh ngủ , y phát hiện có nhiều sự tình không thể lý giải a!
“Ta sẽ nói sau với ngươi. Trước hết , ta giới thiệu cho ngươi một chút , người đang mang vẻ mặt oán hận chính là đệ đệ của ta , hắn gọi là Lôi M//ô//n//g , hắn chính là xà quái đảng nhất trong xà giới .”
Ô, đại ca , ngươi cũng không cần nói trắng ra như vậy? Tuy rằng , ta thừa nhận đó là sự thật , chính là ta còn nghĩ muốn đại tẩu có ấn tượng tốt với ta a!
“Trách không được , ta còn thấy kỳ quái như thế nào ngươi cùng Dực có ánh mắt tử sắc giống nhau! Nguyên lai ngươi là đệ đệ của Dực . Nhĩ hảo, ta gọi là Diệp Vũ Khuynh , Diệp chính là lá cây , Vũ chính là lông chim , Khuynh chính là nói hết. Ha hả , ngươi cứ gọi ta là tiểu Vũ.”
“Không , không cần , ta gọi ngươi là đại tẩu.” Tiểu Vũ? Cho cậu 10 lá gan cũng không dám gọi , nhìn thấy ánh mắt băng lãnh của Đại ca , Lôi M//ô//n//g nhanh chóng nói.
“Ngươi chậm rãi xử lý hết công việc , ta cùng Vũ Nhi đi trước.”Nhìn cậu với ánh mắt cảnh cáo , Khải Dực ôm Diệp Vũ Khuynh xoay người đi.
“A , Dực , Lôi M//ô//n//g không cùng chúng ta về nhà sao?” Cảm giác Khải Dực không định gọi Lôi M//ô//n//g cùng về nhà , Diệp Vũ Khuynh không khỏi lên tiếng hỏi.
“Không cần , hắn còn chuyện phải làm . Ngoan , chúng ta đi trước.”
“Nga, như vậy a. Dực , ngươi để ta xuống , ta đi được rồi. Ngươi cứ như vậy mà ôm ta , mọi người đều nhìn a!”
“Không cần để ý người khác , ngươi chỉ cần biết ta là được rồi, còn có , ta thích ôm ngươi.”
“Dực!” Không cần nói như vậy , y hội thẹn thùng.
Nghe thấy lời nói bá đạo của đại ca , ai đại tẩu , ngươi liền cầu phúc cho mình đi!
Bên tai nghe thấy thanh âm của Khải Dực cùng Diệp Vũ Khuynh ngày càng xa , Lôi M//ô//n//g một lần nữa vùi đầu vào công việc , cậu không quên trước khi đi Khải Dực đã cảnh cáo: không làm xong , không được về!
Thiên na, cậu thật mệnh khổ a! Bất quá , cậu cũng chỉ có thể nhận mệnh , đối với Khải Dực trừ bỏ nhận mệnh cũng không còn có cách nào khác?!





