Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xa Anh Em Có Nhớ??? – Chương 4

Xa Anh Em Có Nhớ???

Tác giả: Tônly
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ dậy đi!

Tiếng đập cửa, ngay lập tức cái chăn bị tốc lên với sức mạnh vô cùng lớn, cùng với đó là một cái đánh như giáng trời vào chân:

Dậy ngay! Có dậy không thì bảo nào?

Vâng!( Hạ ngái ngủ nói giọng chưa tỉnh)

Nhanh lên, đi ngay lên!( Bà lại càm ràm)

Bước đi lững thững vào phòng tắm:

Con với cái, chỉ báo nợ không à?

Ý mẹ là sao( Hạ ngoái đầu ra cửa)

Ý gì? Nhanh lên đi!

Chon đi, rồi thay nhanh lên cho tôi nhờ, hạ với tay định chọn nhưng rồi lại thụt tay lại:

Sao vậy? Không chọn đi?

Sao mẹ toàn chọn những bộ này?

Bộ này thì sao?

Ngắn quá! Con không mặc đâu?

Sao! Bây giờ có mặc không, chọn bộ này đi, thay đi!

Không!( Hạ vẫn cương quyết)

Không nói nhiều thay ngay đi!

Phụng phịu, miễn cưỡng đi thay:

Xong chưa?

Đây rồi mẹ, mẹ cứ giục nhờ!

Bước ra khỏi cửa nhà tắm, hạ cứ cố kéo cho váy dài ra nhưng vô ích nó quá

ngắn chỉ qua đùi một tí, ở trên cũng hở nữa, chỉ cần hơi cúi một cái là

lộ luôn áo trong luôn, đương nhiên chủ nhân của nó không bao giờ là Hạ

được vì đây không phải là style của cô, nó là của chị thủy một bà chị vô cùng sexy quyến rũ chứ không phải ai khác. Nhưng cũng phải nói là khi

mặc bộ này nó làm tôn lên cái dáng người khá cao, cũng chuẩn đấy chứ,

vòng một được, vòng hai nhỏ, đôi chân khá dài, trắng và thẳng được tôn

lên:

Đừng kéo nữa để yên đi, để yên đi!

Không nó ngắn lắm mẹ, con không mặc đâu!

Yên đi!( Mẹ hạ cố để hạ ngồi yên trên ghế, bà lấy chiếc hộp trên bàn mở ra là một sợi dây chuyền sáng bóng choàng lên cổ Hạ:

Cái này là sao?

Giữ lấy nó, nó là vật gia truyền bà ngoại con để lại đấy!

Sao! Mẹ lại đeo nó cho con!

Đẹp rồi đó, đi xuống thôi! Mau đi thôi!

Không!( Hạ lưỡng lự)

Mau lên, đi nào!

Dưới nhà lúc này là tiếng nói ầm ĩ, không biết là ai nữa, mẹ Hạ đi đằng

trước, Hạ đi theo sau, vừa đi vừa cố kéo cái váy nhưng chẳng ích gì, Hạ

không thể kéo mạnh vì không thể đứng vững trên đôi guốc hơn 10 phân có

phần cao lênh khênh, loạng choạng:

Xin lỗi cậu Xin lỗi cháu! Đã

bắt cậu và cháu chờ rồi( Mẹ Hạ cúi chào một người phụ nữ ăn mặc sang

trọng, trang điểm nhẹ nhàng, khuôn mặt trẻ hơn nhiều hơn so với tuổi

nhất nhiều)

Không! Không sao đâu! Cậu cũng ngồi đi!

Vâng cảm ơn!

Hạ vẫn đứng núp sau lưng mẹ, mẹ Hạ cố kéo tay ra phía trước:

Chào bác đi con! Chị ạ đây là con gái mình!

Hạ bất ngờ đẩy ra trước, chưa kịp hết bất ngờ, lúng túng cúi chào:

Dạ cháu chào bác!

Người phụ nữ đó liền nắm tay Hạ cười nhẹ, một nụ cười nhẹ nhàng:

Con bé xinh quá cậu à! Mình ghen tị với cậu quá có hai cô con gái vừa xinh đẹp lại giỏi giang còn mình thì!

Cậu thì có hai cậu con trai vừa điển trai lại tài năng nữa, nói đi cậu lớn

thì kinh doanh vàng bạc có tiếng khắp vùng, cậu nhỏ thì kinh doanh khu

nghỉ dưỡng cũng nổi tiếng không kém, chồng cậu lại có công ty lớn còn

cậu thì xem đi mình với cậu bằng tuổi mà trông mình như chị cậu vậy chỉ

ngĩ vậy thôi mà mình buồn qúa

Cái cậu này chỉ nói quá không à! Ngồi đi! Lâu lắm không gặp mình nhớ cậu quá!

Ừm! Mình cũng thế!

Ơ kìa con ngồi đi, ngồi đây này!

Kéo tay Hạ ngồi giữa hai mẹ con, lúc này Hạ cảm thấy cực kì ngại, không

thoải mái chút nào, ngồi thu lu, khép nép im lặng không nói gì:

Ơ! Cậu xem mình có lãng trí không?

Sao vậy?

Thì đó! Cậu giới thiệu con gái rồi mà nãy giờ mình chưa giới thiệu con trai mình thế đó!

Cậu này! Chưa già đã lẫn, còn ngồi đó nữa giới thiệu đi!

Hay con tự giới thiệu đi( Bà ta quay sang nói với một anh nãy giờ chẳng

thèm nói câu nào, cũng không nhìn mọi người lấy một lần, kể cả Hạ, anh

ta cứ chăm chú vào cái điện thoại)

Này con! Này con!( Bị mẹ giục)

Mẹ bảo sao(Anh ta có chút giật mình)

Mẹ bảo con là giới thiệu cho hai bác và em biết đi, cứ suốt ngày để mắt vào cái điện thoại không à?

À vâng! Con chào hai bác, con là Lâm, Trần Lâm con của mẹ con, con rất

vui khi gặp hai bác và...cô!( Anh ta bất ngờ khi nhìn thấy Hạ lên nói

lắp bắp)

Con.. sao vậy?

Sao cô ta lại ở đây?

Ai cơ( Cả hai mẹ đều bất ngờ)

Thì đó!

Anh sao lại là anh( Hạ giật mình nhớ lại khi hai lần làm đổ càfe lên người

anh ta trong chiều nay, sao trái đất lại tròn đến vậy)

Sao cô lại ở đây?( Anh ta đứng dậy)

Câu đấy tôi phải hỏi anh mới đúng chứ? Sao anh lại ở đây?( Hạ cũng đứng dậy)

Trong khi hai người còn đang căng thẳng thì:

Sao hai đứa quen nhau à?

Không!( Hai người đồng thanh nói)

Là sao?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xa Anh Em Có Nhớ???
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...