Vưu Vật Khó Thuần – Chương 17: Ấn đại tỷ cất công tìm tôi, chắc hẳn không chỉ để nói mấy lời vô thưởng
Vưu Vật Khó Thuần
"Ấn đại tỷ cất công tìm tôi, chắc hẳn không chỉ để nói mấy lời vô thưởng vô phạt như vậy."
"Hoắc tiểu thư không cần phải suy diễn quá xa xôi. Tôi gọi cô đến đây, chẳng qua là muốn tận mắt nhìn xem, rốt cuộc Hoắc Duẫn Anh có điểm gì đặc biệt mà lại khiến Ấn Kỷ Tuyền phải để tâm đến thế."
Ấn Sư Mân vừa nói, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng với tay lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc hộp đen nhỏ tinh xảo đặt lên bàn trước mặt Hoắc Duẫn Anh. Thoạt nhìn, nó chẳng khác nào một hộp đựng đồ trang điểm thông thường, nhưng khi Hoắc Duẫn Anh mở nắp, đập vào mắt nàng là ba ống tiêm nhỏ gọn cùng vài túi bột trắng tinh. Hoắc Duẫn Anh tuy không dính dáng đến ma túy, nhưng lăn lộn trong chốn quán bar đầy rẫy những kẻ phê pha, nàng thừa hiểu những thứ này là gì. Chỉ là, nàng không ngờ Ấn Sư Mân lại ngang nhiên đưa cho mình.
Chẳng lẽ vẻ ngoài của nàng trông giống một kẻ nghiện ngập đến thế sao?
"Thật ngại quá, Ấn đại tỷ, thứ này tôi không có hứng thú."
"Ồ, vậy sao? Tiếc thật đấy. Món này ở ngoài thị trường không dễ tìm, hương vị lại thanh tao, độ gây nghiện cũng thấp. Tôi cứ ngỡ Hoắc tiểu thư sẽ yêu thích nó."
"Tôi có khối cách để giải khuây, chưa đến mức phải dựa dẫm vào mấy thứ độc hại này."
Hoắc Duẫn Anh đáp lời, thản nhiên rút một điếu thuốc ngậm lên môi, nheo mắt châm lửa. Đã từng có người nhận xét rằng, dáng vẻ khi hút thuốc của Hoắc Duẫn Anh toát lên vẻ lười biếng đầy quyến rũ. Nàng tựa người vào ghế salon, mái tóc đen dài xõa tung, trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ đang nằm phơi mình dưới nắng chiều. Nhìn đuôi mắt nàng khẽ hất lên đầy kiêu kỳ, Ấn Sư Mân khẽ l//i//ế//m cánh môi, cảm thấy phản ứng của Hoắc Duẫn Anh thật sự rất thú vị.
Nàng vốn chưa từng rung động với ai, nhưng từ nhỏ đã chứng kiến Ấn Kỷ Tuyền thay người yêu như thay áo. Bản thân Ấn Sư Mân cũng từng tò mò về phụ nữ, song nàng vẫn luôn đinh ninh mình chỉ hứng thú với đàn ông. Thế nhưng, đứng trước một người như Hoắc Duẫn Anh, dù trong lòng vẫn còn chút bài xích, Ấn Sư Mân vẫn không thể kiềm chế được sự tò mò đang trỗi dậy – một phần hứng thú có lẽ cũng bắt nguồn từ mối liên hệ với Ấn Kỷ Tuyền.
"Hoắc tiểu thư thật xinh đẹp."
"Chuyện đó thì tôi biết rõ."
Nghe lời khen bất ngờ từ Ấn Sư Mân, khóe môi Hoắc Duẫn Anh khẽ cong lên. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, gương mặt Ấn Sư Mân đột ngột áp sát, điếu thuốc trên môi nàng bị đối phương giật lấy, và trước khi nàng kịp định thần, đôi môi đã bị đối phương thô bạo chiếm đoạt. Đúng vậy, với nụ hôn bất ngờ này, Hoắc Duẫn Anh chỉ có thể dùng từ "thô lỗ" để hình dung.
Dẫu là chị em, nhưng Ấn Kỷ Tuyền và Ấn Sư Mân lại mang đến hai luồng khí chất hoàn toàn trái ngược. Ấn Kỷ Tuyền bề ngoài điềm đạm, đúng như những gì Hoắc Duẫn Anh từng hình dung, nhưng thực chất lại là kẻ "mặt người dạ thú". Còn Ấn Sư Mân lại tỏa ra sự nguy hiểm chực chờ, đó cũng là lý do suốt một năm quen biết, Hoắc Duẫn Anh chưa từng muốn kết giao sâu sắc với nàng ta.
Giờ đây, khi biết cả hai là chị em, Hoắc Duẫn Anh đã mặc định họ là những cá thể riêng biệt, nhưng tình cảnh hiện tại lại chẳng khác biệt là bao so với những gì nàng từng trải qua.
Ấn Sư Mân hôn rất cuồng dại, nàng không ngừng dùng đầu lưỡi quấn lấy lưỡi nàng, thậm chí còn dùng răng cắn nhẹ lên môi nàng. Hoắc Duẫn Anh cảm thấy khóe miệng mình chắc chắn đã bị rách, cơn đau nhói lên khiến nàng nhíu mày. Nàng cố gắng đẩy Ấn Sư Mân ra, nhưng không ngờ sức lực người này lại kinh người, thậm chí còn hơn cả Ấn Kỷ Tuyền. Nàng thầm nghĩ, hai chị em nhà này chắc hẳn từ nhỏ đã được tôi luyện không ít.
Hoắc Duẫn Anh tức giận, cảm thấy năm nay đúng là vận hạn của mình. Nàng dậm chân, định dùng gót giày cao gót đá văng Ấn Sư Mân ra, thì đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Ấn Kỷ Tuyền xuất hiện ngay ngưỡng cửa, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Nàng đã tháo kính áp tròng, thay bằng cặp kính không gọng thường ngày, che bớt đi sự sắc lạnh trong ánh mắt. Thế nhưng, động tác của Hoắc Duẫn Anh lúc này, dưới góc nhìn của Ấn Kỷ Tuyền, lại trông như nàng đang dùng chân quấn lấy chân Ấn Sư Mân thay vì đang đá đối phương.
"A Mân, em quá đáng rồi đấy." Ấn Kỷ Tuyền vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ buông một câu nhẹ tênh rồi kéo Hoắc Duẫn Anh ra khỏi vòng tay của Ấn Sư Mân.
"Em không thấy mình sai. Dù sao Hoắc tiểu thư vẫn đang độc thân, em đương nhiên có quyền theo đuổi."
"Ồ? Vậy thì em cứ thử xem."
Ánh mắt Ấn Kỷ Tuyền trầm xuống, giọng nói thấp hẳn đi. Dưới ánh đèn trần, Hoắc Duẫn Anh có thể cảm nhận rõ rệt địch ý đang bùng lên. Chưa kịp phản ứng, nàng đã bị Ấn Kỷ Tuyền lôi tuột ra ngoài. Lực kéo mạnh đến mức Hoắc Duẫn Anh cảm thấy cổ tay đau nhói, nàng thầm rủa, hai chị em nhà họ Ấn này đúng là kiếp nạn của đời nàng.
"Ấn Kỷ Tuyền, cô làm cái gì thế, buông ra!" Hoắc Duẫn Anh bị kéo đến boong tàu, nơi vắng người giữa buổi tiệc. Nàng gắt lên, lông mày nhíu chặt vì cổ tay vẫn còn đau.
"Em thích kiểu người như A Mân sao? Khi nó hôn em, em có thấy mình rạo rực không?" Ấn Kỷ Tuyền ép Hoắc Duẫn Anh vào lan can du thuyền, giọng nói trầm thấp, biểu cảm lạnh nhạt như một vị giáo sư đang giảng bài.
"Ấn Kỷ Tuyền, tôi đã nói với cô rồi, đừng có chọc giận tôi. Tôi qua lại với ai không liên quan đến cô. Hay là, cô lên giường với tôi vài lần rồi nên đ//â//m ra thích tôi thật đấy à?" Hoắc Duẫn Anh dựa hẳn vào lan can, đáp trả đầy khinh khỉnh.
"Khóe miệng em bị rách rồi."
"Ừ, em gái cô cắn đấy."
"Tôi có cách làm nó dễ chịu hơn."
Nói đoạn, Ấn Kỷ Tuyền nâng gương mặt Hoắc Duẫn Anh lên và đặt một nụ hôn xuống. Nụ hôn của nàng vô cùng dịu dàng, trái ngược hoàn toàn với sự thô bạo của Ấn Sư Mân. Hoắc Duẫn Anh nhìn nàng bằng ánh mắt như nhìn thấy quỷ. Nàng cảm thấy hai chị em nhà này thật không phải người. Ấn Sư Mân cưỡng hôn nàng vì tưởng Ấn Kỷ Tuyền thích nàng, còn Ấn Kỷ Tuyền sau khi chứng kiến cảnh đó lại tiếp tục hôn nàng.
Hoắc Duẫn Anh cảm thấy mình như một món đồ chơi bị họ xoay như chong chóng. Nàng nhìn đôi giày cao gót của Ấn Kỷ Tuyền, liền dùng sức đạp mạnh xuống. Dù cảm nhận được đối phương đau đến run người, nhưng nụ hôn của nàng ta lại càng thêm phần ôn nhu. Sự dịu dàng ấy khiến lực đạo của Hoắc Duẫn Anh dần buông lỏng, rồi chẳng biết từ lúc nào, nàng đã tự giác thu chân về.
"Duẫn Anh, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi." Dứt nụ hôn, Ấn Kỷ Tuyền vỗ nhẹ lên vai nàng, trên môi nở một nụ cười.
"Câu hỏi gì? Tôi chẳng muốn trả lời bất cứ thứ gì cả, thả tôi ra!" Hoắc Duẫn Anh không muốn nhìn thấy nụ cười ấy, nó vừa đẹp đẽ lại vừa khiến nàng chán ghét, chỉ muốn giáng cho một cái tát.
"Em thích A Mân hay thích tôi? Lúc nó hôn em, em có thấy kích thích hơn khi ở bên tôi không?"
"Đều không thích cả, để tôi đi!" Hoắc Duẫn Anh hối hận vô cùng khi đã đặt chân đến bữa tiệc này. Vốn chỉ định đến uống chút rượu giết thời gian, ai ngờ lại tự chuốc lấy phiền phức.
"À, Duẫn Anh này, ngón tay A Mân có thể lớn hơn tôi một chút, nhưng nó chẳng có kinh nghiệm yêu đương gì đâu. Cho nên, tôi tin là mình sẽ khiến em dễ chịu hơn nhiều, đúng không?"













