Vượt Qua Ranh Giới (Cao H) – Chương 30: Đùa nghịch huyệt non ướt át của cô
Vượt Qua Ranh Giới (Cao H)
Bàn tay to của Tưởng Phóng ép hai bầu v.ú vào giữa, nơi ấy mềm đến khó tin, bị tùy ý vò nắn đến biến dạng.
Tần Hoàn đỏ ửng cả người, làn da vốn trắng mịn giờ phủ một lớp hồng mê người. Đầu v.ú trên đỉnh quá nhạy cảm, mới bị nắm hai cái đã cứng lên như viên đá nhỏ, cọ vào lòng bàn tay anh.
Mềm quá, xoa thế nào cũng không đủ, rốt cuộc cô chăm thế nào mà nuôi được cặp v.ú quyến rũ đến vậy.
Ánh mắt Tưởng Phóng sầm xuống, lại cúi gần thêm, hơi thở nóng ấm gần như rơi lên ngực cô. Khi bàn tay rút ra, trên phần da trắng quá mức ấy đã hằn lại vết đỏ nhạt.
Là anh dùng lực quá mạnh, hay là cô quá mảnh mai yếu ớt, còn chưa đụng bao nhiêu đã thế này.
Hạt hồng kia gần môi anh đến vậy, vì chủ nhân quá căng thẳng mà run lên khe khẽ.
Anh muốn nếm một miếng.
Tưởng Phóng nghĩ vậy, và cũng làm vậy.
Không được...
Nhưng Tần Hoàn còn chưa kịp nói ra.
Môi mỏng của Tưởng Phóng đã hé mở, ngậm lấy đầu v.ú nhạy cảm mềm non ấy.
Khoang miệng ấm nóng ướt át, lúc bao trọn đầu v.ú mang tới cảm giác cực kỳ kỳ lạ, khiến cả người cô tê dại.
Đặc biệt là đầu v.ú, bị môi lưỡi người đàn ông l.i.ế.m m.ú.t còn ngứa hơn cả lông vũ lướt qua.
"Ưm..." Tần Hoàn cắn môi dưới, nhưng vẫn không khống chế được mà r.ê.n lên. Bàn tay nhỏ của cô bấu chặt sofa dưới thân, cả eo lưng cũng cong lên, động tác ấy lại như chủ động ưỡn ngực ra trước, muốn anh ngậm sâu hơn.
Tưởng Phóng cũng thuận theo ý cô, há miệng ngậm trọn đầu v.ú, bắt đầu m.ú.t. Đầu lưỡi anh đè lên hạt nhỏ rồi miết ra, lặp đi lặp lại, như thể lần đầu làm cũng có thể dựa vào bản năng mà khơi dậy dục vọng sâu trong cơ thể cô, hơi thở nóng rực phả xuống trước ngực cô.
Anh thật sự quá biết cách làm cô thấy dễ chịu.
Chỉ riêng việc bị Tưởng Phóng m.ú.t ngực thôi đã khiến Tần Hoàn nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh quá tập trung…
Bình thường chỉ thấy dáng vẻ tập trung lạnh nhạt của Tưởng Phóng khi làm việc, không ngờ ngay cả lúc b.ú ngực cũng vậy: một tay nâng bầu v.ú đầy đặn của cô, vừa xoa nắn vừa véo đầu v.ú hơi nhô lên, rồi lại ngậm lấy hạt nhũ hoa phơn phớt hồng ấy, từng ngụm lớn nuốt xuống.
"Tưởng Phóng… Đừng làm vậy nữa... Xin anh..." Tần Hoàn hạ giọng, tim đập loạn đến mức không chịu nổi, bắt đầu cầu xin.
Đúng là chết người...
Chỉ cần nhìn gương mặt tuấn tú của Tưởng Phóng vùi trước ngực mình mà m.ú.t ngực, Tần Hoàn đã sắp không chịu nổi, cả người cô nóng ran, suy nghĩ cũng trở nên rối loạn. Đây còn là Tưởng Phóng mà cô quen sao? Rõ ràng bình thường anh trông như chẳng bận tâm chuyện gì...
"Vậy em muốn tôi làm thế nào?" Tưởng Phóng thấy đôi mắt cô ươn ướt mơ màng, lại không nhịn được cúi xuống hôn cô, chặn luôn cái miệng đang cầu xin.
Mọi chuyện còn chưa thật sự bắt đầu, sao có thể mơ anh sẽ dừng lại.
Lòng bàn tay anh chậm rãi trượt xuống, cuối cùng buông tha cặp v.ú mềm non trước ngực Tần Hoàn.
Từ vòng eo thon nhỏ đi thẳng xuống dưới.
"Đừng... Chỗ đó không được..." Tần Hoàn kêu lên, cô muốn khép hai chân lại, nhưng Tưởng Phóng đang chặn ngang giữa người cô, cô không có cách nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay người đàn ông luồn vào khe giữa hai chân mình.
Tưởng Phóng dùng tay kéo lệch quần lót của cô, đầu ngón tay khẽ vê, bóp lấy hai cánh môi đã sớm bị d.â.m dịch làm ướt sũng. Anh tách ra, nhẹ nhàng cọ sát ngay cửa huyệt.
"Ưm a..." Cả người Tần Hoàn run lên mất kiểm soát.













