Vượt Qua Ranh Giới (Cao H) – Chương 12: Phương diện kia của anh ấy không phải là không được
Vượt Qua Ranh Giới (Cao H)
"Con nít con nôi, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi." Tần Hoàn một chút cũng không muốn buôn chuyện chủ đề này với cô ấy, nghiêm mặt lại, định tỏ ra chút uy nghiêm của bề trên.
Da mặt Tần Dao khá dày, biết chị sẽ không làm gì được mình, nên cũng không sợ hãi, lại mang vẻ mặt gợi đòn sán tới hỏi: "Chị, bị em nói trúng tim đen rồi sao?"
Tần Hoàn nghẹn họng, không muốn đáp lời, nhưng nếu để Tần Dao bô bô cái miệng đi nói khắp nơi, thì ảnh hưởng không tốt cho Tưởng Phóng.
Cô ngập ngừng muốn nói lại thôi, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đỏ mặt buông một câu: "Anh ấy... Anh ấy không phải là không được, em không được nói lung tung."
Tần Dao đang ở độ tuổi tò mò lơ mơ về chuyện tình dục nam nữ, khó khăn lắm mới tóm được cơ hội nên muốn bắt chị mình kể thêm chút nữa.
"Vậy... Rất lợi hại sao?" Không đợi cô trả lời, Tần Dao lại dồn dập hỏi: "Thời gian lâu quá có bị đau không chị?"
Những vấn đề này Tần Hoàn không trả lời được câu nào, cô tức giận đe dọa: "Còn lắm lời nữa, chị ném em ra ngoài, không thèm quản em nữa."
Da mặt Tần Dao dù có dày đến đâu, cũng biết mấy ngày tới vẫn phải dựa dẫm vào chị mình mới có cơm ăn, nên không dám chọc tức cô nữa, lập tức cười cầu hòa, đưa tay lên miệng làm động tác khóa kéo.
Tần Hoàn đóng cửa đi ra ngoài, cô sờ sờ gò má, đã nóng bừng lên rồi, ở lại thêm một giây nữa thôi là lộ tẩy mất.
Cô thấy Tưởng Phóng đang mang giày ở lối ra vào, chuẩn bị ra ngoài.
May quá may quá, chắc anh ấy không nghe thấy gì cả.
Nếu không thì những lời ban nãy, đủ để cô đội quần mấy lần rồi.
Tưởng Phóng đang định mở miệng nói với cô tối nay anh không về ăn cơm, để cô tự nấu, nhưng Tần Hoàn cứ thế làm như không thấy anh, đi thẳng ra ban công, chỉ là trên má ửng lên hai vệt ửng đỏ ngượng ngùng không tự nhiên.
Thôi được, nể tình ban nãy Tần Hoàn đã bảo vệ tôn nghiêm đàn ông của anh, hôm nay anh không thèm chấp nhặt với cô.
Tưởng Phóng ra khỏi cửa, sáng sớm anh đã bị điện thoại của cấp dưới gọi dậy, ngủ không được ngon giấc.
Anh đối xử với người trong văn phòng làm việc khá hòa nhã, nhưng trong công việc thì một bước cũng không nhượng bộ, yêu cầu rất khắt khe, lúc nãy mọi người đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận giông bão, nhưng ai ngờ không khí làm việc hôm nay lại ấm áp như gió xuân, ngay cả tiến độ trao đổi với bên thi công cũng vô cùng thuận lợi.
"Anh Tưởng, xem chừng tối nay có thể tan làm sớm rồi."
"Ừ." Tưởng Phóng kẹp điếu thuốc trong tay, rít một hơi, nhả khói, gió mơn trớn vạt áo anh.
"Có chuyện gì vui sao?" Lục Minh Xuyên hỏi.
"Có." Tưởng Phóng bất chợt nhớ tới câu nói thiếu tự tin "anh ấy được" của cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, anh không nhịn được mà bật cười, "Tâm trạng tôi khá tốt."
Tiến độ dự án này rất gấp, văn phòng phải điều động vài người, bảo bọn họ gác lại những chuyện khác sang một bên, theo Tưởng Phóng cày cuốc suốt nửa tháng, thiếu người còn phải trực tiếp xuống công trường phụ giúp, mắt thấy cuối cùng cũng sắp mây mù rẽ lối thấy trăng sáng rồi.
Bọn họ vui mừng là vì sắp được tan làm.
Nhưng Lục Minh Xuyên làm việc dưới trướng Tưởng Phóng mấy năm, phát hiện ra có chút điểm bất thường, cảm giác niềm vui của anh không giống bọn họ.
"Anh Tưởng, nghe nói phía nam thành phố mới mở tiệm đồ nướng ngon lắm, đợi tan làm chúng ta phải đi đánh chén một bữa mới được." Lục Minh Xuyên nói.
"Tối nay mấy cậu cứ đi ăn trước đi, ăn xong gửi mã thanh toán qua điện thoại cho tôi là được."
"Anh Tưởng không đi sao?"
"Không." Tưởng Phóng rít nốt hơi cuối cùng, dụi tắt điếu thuốc.
Chung Ni Thu ở bên cạnh, cũng hùa theo: "Xin lỗi các anh em, tối nay tôi cũng không đi được, vợ vừa sinh con, phải về nhà phụ giúp chăm sóc."
"Sao mọi người đều không đi thế, chỉ ngồi xuống ăn chút gì đó thôi mà, không mất thời gian đâu."
"Đúng thế, anh phải chăm vợ con, chứ anh Tưởng có con cái gì cần chăm đâu."
"Nhưng vẫn phải chăm vợ chứ." Chung Ni Thu nói.
Mấy tên cẩu độc thân khác có mặt ở đó đều đồng loạt im lặng, "Được rồi, mấy người có vợ thì giỏi."
"Ây da, kết hôn rồi là thế đấy, đợi mấy cậu lấy vợ rồi sẽ biết."
Tưởng Phóng tựa vào lan can, bật cười, nhìn mấy người đấu võ mồm đùa giỡn.
Cuộc sống sau khi kết hôn quả thực tốt hơn anh nghĩ.
Đương nhiên,
Sau này sẽ còn tốt hơn nữa.













