Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng – Chương 36

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Thu Vũ Dạ Hàn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một lát sau, Yên Ngọc đi tới, thấy Mộ Dung Phong đang xem sách, vẻ mặt thản nhiên – “Tứ thái tử phi, Xuân Liễu nói người muốn đợi Tứ thái tử về dùng bữa tối, Yên Ngọc nghĩ người vẫn nên dùng trước đi, Vân Tuệ quận chúa đến đây, e rằng Tứ thái tử còn bận lâu mới về được.”

Mộ Dung Phong hơi hơi nhíu mày một chút – “Vân Tuệ quận chúa?”

“Dạ đúng.” – Yên Ngọc cười nói – “Vân Tuệ quận chúa là cháu bên ngoại của Hoàng hậu nương nương, là chị em ruột với Nhị thái tử phi, sống ở bên ngoài, một năm ước chừng có một đôi lần vào cung vấn an Hoàng hậu nương nương.”

Mộ Dung Phong gật đầu – “Ngươi lui xuống đi, ta đói bụng sẽ tự biết ăn. Hôm nay xem quyển sách này thật thú vị, thích quá đi mất, muốn thêm thời gian để đọc.”

Yên Ngọc lui ra ngoài. Mộ Dung Phong buông cuốn sách trên tay, ngoài cửa sổ đêm thu trong trẻo nhưng lạnh lùng mà tịch mịch, hoa lá lặng yên không nói năng, trăng như nước, trời đen như mực.

Đột nhiên có chút nhung nhớ tới Tư Mã Nhuệ, hắn bây giờ thế nào?…nghĩ vậy một cái, sách cũng không đọc nổi nữa, người tự nhiên có chút trống rỗng.

Tư Mã Nhuệ tận khuya mới từ Chính Dương cung trở về, Vân Tuệ biểu muội mang tới mấy hũ rượu ngon, hai huynh đệ Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Triết cộng thêm Vân Tuệ biểu muội, cùng Hoàng hậu nương nương, cùng nhau uống cạn mấy hũ rượu ấy.

Cũng say một chút, trở về phủ đệ, ánh nến đều đã tắt, sự im lặng khiến người ta mơ hồ.

Xuân Liễu chưa ngủ, còn đang sửa sang này nọ, thấy Tứ thái tử trở về bèn thi lễ – “Tứ thái tử, ngài đã trở về, ngài có muốn dùng bữa không?”

Tư Mã Nhuệ lắc đầu –“Mộ Dung Phong đâu?”

“Vừa mới ngủ rồi, vốn định chờ ngài về dùng bữa.” – Xuân Liễu thành thật nói.

Tư Mã Nhuệ nhướng mày – “Vương Bảo không về nói cho các ngươi sao, không phải đã nói không cần chờ ta trở về sao? Nàng đã ăn gì chưa?”

Xuân Liễu lắc đầu, thấp giọng nói – “Không có, nói rằng không đói. Ban đầu nói chờ ngài về cùng ăn, sau lại đọc sách, dường như mệt mỏi nên tựa vào nhuyễn tháp mà ngủ. Lúc sau tỉnh lại, muộn quá rồi, tiểu thư nói không ăn nữa, rồi rửa mặt chải đầu đi ngủ.”

Tư Mã Nhuệ ngây ngốc sững sờ một chỗ, nửa ngày không nói nên lời.

Đi tới phòng nghỉ của Mộ Dung Phong, ánh trăng như nước tràn ngập phòng, sáng như ban ngày, Mộ Dung Phong nằm trên giường trải chăn phù phù dung(Juu: 床芙蓉被 ~ chịu luôn, chắc chăn thêu hình hoa phù dung =.=”),im lặng ngủ, mái tóc dài đen mượt rải rác trên gối, đầu hơi hơi nghiêng, như đứa trẻ con đáng yêu động lòng người, có điều hai hàng lông mày cứ nhíu lại, dường như có chuyện gì không vui.

Tư Mã Nhuệ nhịn không được vuốt nhẹ một chút hai hàng lông mày của Mộ Dung Phong, như thể muốn xua đi u buồn trên lông mày nàng.

“Có cần đánh thức tiểu thư không ạ?” – Xuân Liễu hỏi rất nhỏ.

Tư Mã Nhuệ lắc đầu – “Thôi bỏ đi, để nàng ngủ cho ngon. Hầu hạ chu đáo.”

Ngồi trước giường một hồi, nhìn bộ dáng ngủ yên của Mộ Dung Phong, có chút ngây ngô si ngốc, nàng thế mà lại chờ hắn về ăn cơm, chẳng lẽ nàng không như lời nàng nói, không muốn yêu hắn? Từ trong phòng nhẹ nhàng đi ra, cả người có chút hoảng hốt.

Bình minh, nắng sớm, sương mù. Noãn Ngọc Các, cảnh xuân tràn ngập.

Mộ Dung Tuyết tóc dài hơi rối, trên trán lấm chấm mồ hôi, tựa mình vào lòng Hoàng thượng, vẻ mặt hạnh phúc thẹn thùng, vẫn đang thở gấp, sắc mặt ửng hồng.

Hoàng thượng tự tay bứt một trái nho đặt vào miệng nàng.

Thụy Hỉ vội vàng xông vào, thấy cảnh tương đó, mặt đỏ bừng, cúi đầu không dám ngẩng lên, sốt ruột mà sợ hãi nói – “Tuyết phi nương nương, phu nhân, phu nhân bà, bà treo cổ tự sát rồi!”

Mộ Dung Tuyết mở to hai mắt, đông cứng sững sờ, run run hỏi – “Ngươi, ngươi nói cái gì?”

“Có người trong phủ tới tìm Đại thái tử phi, tình cờ nô tỳ gặp phải, thấy hắn có vẻ rất kích động, nô tỳ nhiều chuyện hỏi một câu, mới biết tối qua lão gia bị bệnh, phu nhân vẫn hầu hạ, ai ngờ sáng nay khi người trong phủ thức dậy, đã phát hiện phu nhân treo cổ tự tử ở thu phòng của lão gia rồi” – Thụy Hỉ thanh âm run rẩy, nói không liền mạch – “Người trong phủ tới gọi Đại thái tử phi và Tam thái tử phi qua đó, có lẽ giờ này đã về hết rồi.”

“Hoàng thượng, thiếp muốn về thăm mẫu thân, mẫu thân nhất định đã bị thiếp làm cho tức giận.” – Mộ Dung Tuyết bối rối rúc vào lòng Hoàng thượng, muốn khóc cũng không được, trong đầu hoảng loạn không thể nào bình tĩnh, mẫu thân hiểu rõ nàng nhất, vốn biết theo Hoàng thượng, mẫu thân nhất định sẽ đau lòng, nhưng không ngờ rằng mẫu thân thế mà lại dùng cách treo cổ tự sát để trừng phạt nàng!

“Đừng hoảng hốt, đừng hoảng hốt, có trẫm ở đây, không vấn đề gì.” – Hoàng thượng cau mày, an ủi Mộ Dung Tuyết trong lòng, nhưng trong bụng lại thầm mắng Mộ Dung phu nhân, dám lấy cái chết ra dọa, không phải nữ nhi được sủng hạnh sao, đây vốn là thiên đại ân trạch, thế mà nàng ta còn không biết ơn, mới sáng sớm đã phá đám. – “Thụy Hỉ, bây giờ phu nhân nhà ngươi thế nào rồi?” (Juu: muốn băm vằm lão già này quá >”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...