Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng – Chương 161

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Thu Vũ Dạ Hàn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đó là một lãnh cung bỏ hoang đã lâu. Nguyên lai lãnh cung này dùng để nhốt một vị phi tử có chút võ công của tiên hoàng. Vì sợ nàng ta dùng võ công mà đào tẩu hoặc có đồng lõa tới cứu nên mới gia cố cực kỳ chắc chắn. Vật liệu chính là đá tảng loại tốt nhất. Sau khi vị phi tần này qua đời chỗ ấy liền bị bỏ hoang cho tới nay. Bên trong là cỏ dại rậm rạp và cây khô còn có rất nhiều chuột và nhện.” Tiểu Đức Tử giải thích, “Lúc Mộ Dung phi qua bên ấy, bên trong quả thực rất hỗn loạn, cửa nẻo cũng đã hư hỏng hết cả. Nay không biết chủ tớ hai người các nàng đã sửa sang lại thế nào mà nô tài còn tưởng mình vào nhầm chỗ. Ngoài vườn và ngoài hiên đều đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn trồng thêm vài loại hoa cỏ xanh tốt nhìn qua thật mát mắt. Nô tài ở trong cung cũng không phải ngày một ngày hai, đã từng thấy qua rất nhiều phi tần vì bị đày vào lãnh cung mà khóc nháo náo loạn, những người tự tìm đến cái chết cũng không phải hiếm hoi gì. Duy nhất lần đầu tiên nô tài gặp ngưởi như Mộ Dung phi, chỉ lẵng lặng mà ra đi. Dường như không phải là nàng bị đày đến lãnh cung mà nàng đến để thay đổi nơi ấy.”

Tư Mã Nhuệ thản nhiên mỉm cười. Từ những lời Tiểu Đức Tử nói có thể thấy được ấn tượng của hắn về Mộ Dung Phong cực kỳ tốt. Nếu không chắc hẳn hắn đã không vô tình nói đỡ giúp Mộ Dung Phong. Bất quá nhìn cách hắn nói chuyện cũng không giống hắn đang cố ý tìm cách lấy lòng.

Hắn lẳng lặng đứng đó ngẩn người nhìn bức họa treo trên tường. Tranh này là do ai vẽ?

Mộ Dung Phong trở về lãnh cung phân phó Xuân Liễu dọn dẹp bàn ghế. Bàn kê bên cửa sổ có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài. Trải giấy, bày nghiên mực, những con chữ xinh đẹp tuôn ra, tâm tình phẳng lặng khiến nàng bội phần thích ý. Kinh phật vốn rất dầy hơn nữa lại là một bộ, sao chép nhất định sẽ tốn rất nhiều thời gian. Bất quá nàng cũng chẳng lấy làm phiền, thì đã sao không phải chỉ là chép lại thôi sao? Có lẽ còn có thể chép ra một phần tâm tình đã nguội lạnh.

Một tiếng đập cửa khẽ khàng truyền vào. Nghe ra chút do dự nhưng cũng có chút háo hức.

« Xuân Liễu ngươi ra mở cửa xem ai đi. » Mộ Dung Phong bình thản nói, buông giấy bút xuống, « Tiếng đập cửa này có chút kỳ lạ. »

« Dạ, » Xuân Liễu đáp lời đứng dậy mở cửa.

Ngoài cửa là một chiếc xe lăn, Tư Mã Cường lặng lẽ ngồi đó. Khuôn mặt gầy gò, dưới cằm lún phún râu, tóc đã ngả bạc. Sau lưng hắn là một nha đầu thanh tú mà Xuân Liễu nhận ra ngay là Tiểu Ngũ nha đầu của Lệ phi.

« Nhị– người đã tới. » Xuân Liễu thoáng ấp úng không biết xưng hô thế nào cho phải. Hiện tại hắn đã không còn là nhị thái tử nữa rồi nhưng dẫu sao hắn vẫn là ca ca của đương kim hoàng thượng.

« Gọi tên ta là được rồi. » Tư Mã Cường dịu dàng nói, thanh âm có chút khàn khàn, mỉm cười với Xuân Liễu, « Chủ tử ngươi vẫn ổn chứ? »

Xuân Liễu khẽ gật đầu: « Đang ở trong phòng chép kinh. Người mau vào đi. »

Mộ Dung Phong từ phòng trong đi ra nhìn thấy Tư Mã Cường có chút bất ngờ nhưng cũng thật vui mừng. Từ sau khi Tư Mã Cường gặp chuyện không may nàng chưa từng gặp hắn. Là hắn thay nàng đỡ lấy thanh xà gỗ kia. Nếu không có hắn sợ rằng giờ này nàng đã sớm về nơi chín suối.

« Tiểu Ngũ, là Lệ phi phái ngươi dẫn Tư Mã đại ca đến đây sao? » Mộ Dung Phong mỉm cười hỏi.

Tiểu Ngũ khẽ gật đầu nhẹ nhàng đáp: « Từ lúc Tư Mã công tử xảy ra chuyện Hoàng thượng liền an bài cùng chủ tử cho phép nô tỳ đến săn sóc Tư Mã công tử. »

Mộ Dung Phong gật đầu, dịu giọng nói: « Đại ân đại đức của người không lời nào cảm tạ hết được. Mộ Dung Phong cũng không dám chỉ nói một lời cảm tạ người. »

Tư Mã Cường mỉm cười ôn nhu, trên mặt nhuốm vẻ tang thương mà trầm ổn như thể hắn đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, « Thật sự ta sống rất tốt. Dù rằng thân thể có chút bất tiện nhưng không còn phải suốt ngày lo chuyện thị phi. Thực sự ta thấy lòng mình thanh thản nhẹ nhõm. Nói thật lúc mới xảy ra chuyện trong lòng còn có chút không cam tâm nhưng bây giờ ta cũng chẳng để ý đến nữa. Có một số việc thật kỳ lạ như số phận. Nguyên là ta đẩy Nhã Lệ công chúa vào hố lửa vậy mà nàng vẫn theo lời tứ đệ an bài đưa Tiểu Ngũ đến chiếu cố ta. Tiểu Ngũ cô nương rất chu đáo. Dù thân thể bất tiện nhưng ta vẫn sống rất tốt. Nàng thế nào rồi? Ta nghe Nhã Lệ nói nơi này tuy là lãnh cung nhưng nàng đã dọn dẹp sạch sẽ tươm tất hẳn. Hôm nay nhìn thấy quả nhiên không sai. »

Mộ Dung Phong cười, « Nhìn chung cũng rất tốt. Sạch sẽ hơn nhiều, ở cũng cảm giác thoải mái. »

Tư Mã Cường thở dài: « Từ ngày Tứ đệ đăng cơ ta chưa từng gặp hắn. Nhưng nhìn cách hắn xử sự có chút kỳ quái. Phải chăng hắn gặp phải chuyện gì khó xử? Nếu nói đến tình cảm trước kia của hai người cùng tính cách cố hữu của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không để ý chuyện nàng là nữ nhi của Mộ Dung Thanh Lương. Sao sự tình lại ta nông nỗi thế này? »

« Muội không phải hắn sao biết được trong lòng hắn nghĩ gì. » Mộ Dung Phong khẽ cười, « Hắn là vua một nước, hắn nghĩ gì thì là vậy đi. Mẫu thân người thế nào rồi? Thương thế Hồng Ngọc đã đỡ nhiều chưa? »

Tư Mã Cường cúi đầu trầm ngâm, « Mẫu thân ta tự sát rồi. Với ta mà nói đây là chuyện đau lòng nhưng đối với mẫu thân ta thì có lẽ là chuyện tốt. Không cần phải chịu cực khổ thêm nữa, bà cũng được an tĩnh. Về Hồng Ngọc, quả thật lúc đó ta cũng quá kích động rồi. Ngày ấy ở Tường Phúc cung nghe chuyện từ Mộ Dung Thanh Lương, trong lòng căm tức ta đ//â//m nàng một kiếm. Cũng may có Tiểu Ngũ cô nương bên cạnh cứu nàng, kiếm trệch đi một chút mới không có thương tổn trọng yếu nào. Hẳn giờ nàng không sao rồi chỉ là vẫn bị vết thương cũ hành hạ. »

Mộ Dung Phong gật đầu. Mới một thời gian ngắn vậy mà Tư Mã Cường đã nghĩ thông suốt mọi chuyện.

“Kể cũng không phải hoàn toàn là lỗi của nàng. Chỉ trách ta không phải là người tâm ý tương thông với nàng. Nàng làm hết thảy vì nam nhân mình yêu ngẫm lại cũng không phải quá đáng trách.” Tư Mã Cường thản nhiên tiếp, “Ta buông tha cho nàng thôi.”

Mộ Dung Phong cười dịu dàng, “Người có thể nghĩ thông suốt như vậy thật tốt.”

“Nàng không cần lo lắng cho ta. Tình trạng hiện tại của nàng mới khiến người ta lo lắng. Ta vẫn thấy rất mịt mùng hỏi qua Nhã Lệ nàng cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng nàng khuyên ta không cần phải lo lắng. Nghe cách nàng nói chắc hẳn có chỗ khó nói, ta cũng không muốn miễn cưỡng nàng.” Tư Mã Cường khẽ nhíu mày thấp giọng, “Nhưng mà, từ trước tới nay tổ mẫu vẫn rất sủng ái nàng, Tứ đệ với nàng cũng tình thâm ý trọng. Về phương diện này hẳn có nguyên nhân chúng ta chưa biết rõ.”

Mộ Dung Phong cười khổ lắc đầu: “Muội cũng không rõ. Trước mắt chỉ có thể mặc kệ, được ngày nào hay ngày ấy. Tiểu Ngũ cô nương thật may là vẫn còn có cô nương chiếu cố Tư Mã đại ca. Đại ca thực sự rất may mắn.”

Tiểu Ngũ ôn nhu cúi đầu nhẹ nhàng đáp: “Mệnh của nô tỳ là do hoàng thượng cấp. Nay nô tỳ lại là nha đầu của Lệ phi nương nương. Chủ tử phân phó nô tỳ nào dám không tận tâm tận lực. Huống hồ chuyện tiểu thư nhà nô tỳ cùng Tư Mã công tử cũng chẳng quan hệ gì. Nếu tiểu thư dưới cửu tuyền biết chuyện cũng sẽ không trách nô tỳ không thay nàng giết nữ nhân kia.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...