Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi, Ta Không Muốn Làm – Chương 111

Vương Phi, Ta Không Muốn Làm

Tác giả: Hà Phong Tống
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cái gì cơ…?”

“CÁI GÌ?!”

Thục phi còn chưa kịp phản ứng, Hoàng Thượng và Hoàng hậu đã gần như cùng lúc kinh ngạc, hô thất thanh.

Lúc này Thục phi mới sực tỉnh, vội vàng đứng bật dậy, chỉ tay về phía cung nữ đang quỳ dưới đất, nghiêm giọng hỏi: “Ngươi vừa nói gì?! Chuyện này liên quan đến danh dự của Thái tử và A La, ngươi phải nói rõ ràng, không được ăn nói bừa bãi!”

Cung nữ đang quỳ lập tức dập đầu lia lịa: “Nô tỳ không dám! Nô tỳ thật sự không dám bịa đặt! Mọi thứ đều đúng sự thật! Hai người họ… đang ở Tây điện! Mới bước vào cửa là thấy cảnh đó… váy áo vương vãi đầy đất, màn che lụa mỏng lả lơi buông xuống, mà nô tỳ tận mắt nhìn thấy, bên trong chính là một nam một nữ… nằm bên nhau.”

Nghe tới đây, Thục phi loạng choạng lùi một bước, suýt thì ngất xỉu, may mà kịp giữ vững thân mình.

Không nói thêm gì nữa, bà ta cũng chẳng xin chỉ thị của Hoàng Thượng như thường lệ, mà lảo đảo đi thẳng ra ngoài điện, bước chân loạng choạng, thần sắc như mất hồn.

Hoàng Thượng vội nhấc chân bước theo vài bước, nhưng rồi như chợt nhận ra không tiện trực tiếp đi theo, liền ngoảnh sang nhìn Tào công công. Người kia hiểu ý, lập tức chạy theo sau Thục phi để xem xét tình hình.

Trong khi đó, Hoàng hậu không thể giữ nổi bình tĩnh.

Tuy bà rất tin Ngụy vương phi, cũng tin năng lực và phẩm hạnh của Thái tử, nhưng cung nữ đã nói tận mắt nhìn thấy cảnh đó thì… chẳng lẽ còn là giả?

Lẽ nào… Thái tử thật sự… làm ra chuyện đó?

Hoàng hậu không dám nghĩ sâu thêm nữa. Bà nghiêng đầu nhìn về phía Thái tử phi, chỉ thấy nàng cũng đang ngẩn người, sắc mặt xám như tro, rõ ràng chưa hoàn hồn sau tin động trời vừa rồi.

Lòng Hoàng hậu trầm xuống vài phần.

Trong số tất cả mọi người lúc này, chỉ có Diêu Phẩm Nhàn là còn giữ được sự điềm tĩnh của người ngoài cuộc.

Nàng suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, đề nghị: “Hoàng hậu nương nương, người là mẫu thân ruột của Thái tử, chẳng có gì là không thể xem. Giờ Thục phi cũng đã đích thân đi xem, người có muốn… cũng đi một chuyến không?”

Lời nhắc này khiến Hoàng hậu bừng tỉnh. Đúng vậy, không thể để Thục phi một tay che trời, nói gì là người khác phải tin đó.

Bà lập tức đứng lên, kiên định nói: “Bổn cung phải tận mắt nhìn cho rõ! Xem xem, rốt cuộc hai người đang ở trong đó là ai!”

“Mẫu hậu!” Thái tử phi cũng vội vã đứng dậy, run giọng nói: “Nhi thần muốn đi cùng người!”

“Được.” Hoàng hậu gật đầu, mẹ chồng nàng dâu liền cùng nhau rời khỏi chính điện, hướng về phía Tây điện mà đi.

Sau khi mẹ chồng nàng dâu Hoàng hậu và Thái tử phi cũng rời khỏi điện, không khí trong điện càng thêm yên ắng.

Diêu Phẩm Nhàn vẫn đứng đó, ánh mắt dõi nhìn về phía ngoài điện, dáng vẻ như thất thần, không rõ đang nghĩ gì.

Hoàng Thượng nhìn nàng một cái, chợt mở miệng hỏi: “Ngụy Vương phi… vì sao lại tỏ ra căm ghét Thục phi đến vậy? Chẳng lẽ… Thục phi từng đắc tội với ngươi sao?”

Lời hỏi đột ngột ấy khiến Diêu Phẩm Nhàn thật sự giật mình.

Nàng thu ánh mắt đang nhìn xa xăm lại, xoay người, ngẩng đầu nhìn vị quân vương đang ngồi ở trên cao, chậm rãi đáp: “Thần thiếp không dám.”

“Không dám?” Giọng Hoàng Thượng không có vẻ trách cứ, ngược lại, lại khá ôn hòa: “Ngươi không cần lừa trẫm. Trẫm nhìn là thấy được.”

Không để nàng trả lời thêm, Hoàng Thượng lại như chợt nhớ ra điều gì đó, nói tiếp:

“Có phải… là do lần trước ở Khôn Ninh cung, cung nữ của Thục phi vô lễ với ngươi? Nên sau đó, ngươi mới ghi hận trong lòng?”

Diêu Phẩm Nhàn đáp: “Lần đó đúng là lỗi của cung nữ, nhưng hoàn toàn không liên quan đến Thục phi nương nương. Hơn nữa, cung nữ kia đã bị Thái hậu phạt trượng, thần thiếp sớm đã không để bụng.”

“Thần thiếp thực sự không cố ý nhằm vào Thục phi nương nương, cũng không dám nhằm vào. Có điều… thần thiếp cảm thấy hình như Thục phi nương nương không thích thần thiếp.”

Hoàng Thượng hơi cau mày: “Nàng ấy không thích ngươi? Sao lại thế được. Nàng ấy từng nhiều lần nhắc đến ngươi trước mặt trẫm, khen ngươi đủ điều, còn nói rất muốn kết giao với ngươi. Chỉ là nàng ấy tự biết xuất thân thấp kém, sợ ngươi xem thường nàng ấy thôi.”

“Thật sao?… Thục phi nương nương nói vậy sao?” Diêu Phẩm Nhàn làm ra vẻ cực kỳ ngạc nhiên, đôi mắt sáng tròn xoe như thể không tin nổi, nhìn Hoàng Thượng mà hỏi lại.

“Đương nhiên rồi.” Hoàng Thượng trả lời, không có vẻ gì là đang nói dối: “Chẳng lẽ ngươi không tin trẫm?”

“Thần thiếp nào dám không tin. Hoàng Thượng đích thân nói, đương nhiên là thật rồi. Chỉ là… chỉ là thần thiếp hơi kinh ngạc vì Thục phi lại khen ngợi thần thiếp như vậy. Thần thiếp cứ tưởng rằng… Thục phi nương nương vẫn luôn để bụng chuyện trước kia với thần thiếp.”

“Mỗi lần thần thiếp gặp riêng Thục phi nương nương, nương nương đều lạnh nhạt, không mấy để ý đến thần thiếp. Nghĩ lại thì… có thể đúng là thần thiếp đã vô tình đắc tội với Thục phi.”

Hoàng Thượng hỏi lại: “Ngươi từng đắc tội với nàng?”

Diêu Phẩm Nhàn gật đầu: “Hồi bẩm Hoàng Thượng, chuyện này xảy ra từ năm ngoái. Khi đó, thần thiếp nhờ một gốc Băng T//i Thảo mà được Hoàng hậu nương nương để ý, từ đó thường lui tới Khôn Ninh cung thỉnh an.”

“Có một lần, sau khi thần thiếp đến thỉnh an Thái hậu ở Từ Ninh cung, tình cờ gặp Thục phi nương nương. Thục phi lúc ấy có mời thần thiếp ghé Trường Xuân cung ngồi một lát, nhưng thần thiếp đã trót hẹn với cô cô ở Khôn Ninh cung từ trước, nên đành từ chối.”

“Hình như… kể từ lần đó, Thục phi nương nương dần trở nên lạnh nhạt với thần thiếp. Ban đầu thần thiếp không để ý, nhưng sau nghĩ lại mới cảm thấy có gì đó không ổn. Có lẽ… chính là vì chuyện ấy mà khiến Thục phi buồn lòng.”

“Thần thiếp sau đó cũng đã cố tìm cơ hội xin lỗi, nhưng Thục phi nương nương chỉ bảo là thần thiếp nghĩ quá nhiều. Thần thiếp tưởng vậy là xong chuyện, nào ngờ về sau… dường như nương nương vẫn không tha thứ.”

“Thần thiếp thật sự chưa từng có ý chống đối hay nhắm vào Thục phi nương nương, mong Hoàng Thượng minh xét.”

Hoàng Thượng thoáng trầm mặc, dáng vẻ như đang cân nhắc điều gì. Sau một hồi, hắn nhìn về phía Diêu Phẩm Nhàn, chậm rãi nói: “Trẫm chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, không có ý trách cứ gì cả. Ngụy Vương phi không cần quá hoảng hốt.”

“Hoàng Thượng anh minh.” Diêu Phẩm Nhàn lập tức cúi người thi lễ, giọng điệu tỏ rõ sự thuần phục.

Ngay vào khoảnh khắc ấy, bên ngoài điện bỗng vang lên một tràng hỗn loạn, như có tiếng Thục phi hét lên thê thảm.

Hoàng Thượng biến sắc, vội vã đứng bật dậy, không kịp nói thêm một lời nào, bước nhanh ra ngoài điện.

Diêu Phẩm Nhàn cũng nhanh chóng đuổi theo sát gót.

Vừa đến trước cửa Tây điện, hai người liền đụng mặt Thái tử phi, sắc mặt nàng đỏ bừng, môi khẽ run, tay đang cầm khăn lụa che nửa khuôn mặt, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó vô cùng ghê tởm.

Diêu Phẩm Nhàn vội hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Thái tử phi mấp máy môi mấy lần, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không thể thốt nên lời.

“Tẩu tẩu, chúng ta về rồi hẵng nói… chuyện này thật sự… thật sự không tiện nói ra.” Đường thị nói rồi lập tức kéo tay Diêu Phẩm Nhàn, lùi lại vài bước, thì thầm vào tai nàng, giọng như sắp bật khóc…

“Cả đời này ta chưa từng thấy cảnh tượng nào ghê tởm đến thế… Ta thật sự sợ… sẽ không bao giờ quên được…”

Chỉ nghe lời nàng nói thế, Diêu Phẩm Nhàn trong lòng đã lặng lẽ thở phào… nghĩ đến Thái tử hẳn là không bị cuốn vào chuyện đó, mới khiến Thái tử phi có thể mở miệng nói vậy.

Thấy nàng lúc này không muốn kể nhiều, Diêu Phẩm Nhàn cũng không hỏi thêm, chỉ đổi sang một vấn đề khác: “Hoàng hậu nương nương… vẫn còn ở bên trong sao?”

Thái tử phi khẽ gật đầu: “Vâng. Mẫu hậu bảo ta ra trước, còn căn dặn ta phải ngăn cản ngươi… đừng để ngươi bước vào.”

Nha hoàn kia quả nhiên không nhìn sai, Quách Vân La bên người đích xác có người ngủ cùng, nhưng người đó tuyệt không phải Thái tử.

Nói đúng hơn, người đó căn bản không phải một nam nhân. Bởi vì nằm l* th* bên cạnh Quách Vân La, lại chính là một gã thái giám trong Trường Xuân Cung, chuyên hầu hạ bên người Thục phi.

Thục phi kinh hoảng đến cực độ, bà ta không ngờ được, ván cờ mà bà ta bày mưu tính kế kỹ càng, cuối cùng lại trở thành trò cười như thế này.

Bà ta không thể hiểu nổi, rõ ràng bà ta chính tay dìu Thái tử tới, vì sao lại bị đổi người rồi? Chẳng lẽ… chẳng lẽ là Thái tử cố ý?

Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, Thục phi liền toàn thân lạnh buốt. Như có một chiếc gậy nặng nề đập thẳng vào đỉnh đầu, khiến bà ta chợt tỉnh. Có lẽ, cái gọi là tình thân giữa bà ta và Thái tử, đã đến lúc hoàn toàn đoạn tuyệt.

Năm xưa Thái tử từng b//ú sữa bà ta, bà ta từng nuôi hắn vài năm, lấy thân phận dưỡng mẫu mà tự hào. Nhưng bà ta cũng hiểu rõ, chỉ bấy nhiêu thôi thì Thái tử chưa từng thật lòng kính trọng bà ta, chỉ là nể mặt quá khứ mà giữ lại chút lễ tiết.

Chỉ cần Thái tử vẫn nể mặt bà ta, bà ta vẫn còn hai chỗ dựa lớn trong hậu cung: một là Thánh Thượng, hai là Thái tử. Có hai người này ở phía sau, ai cũng không dám động đến bà ta.

Thế mà bà ta trăm tính ngàn tính, lại không tính được Thái tử sẽ dùng kế phản kế. Hắn luôn là người nhã nhặn, kính cẩn đối với bà ta và A La. Nào ngờ quay đầu lại, hắn có thể lãnh khốc như thế, để A La nằm l* th* cùng một tên hoạn quan, ép nàng ta đến mức muốn tự tử.

Quả nhiên, sau khi tỉnh lại và phát hiện mọi chuyện, Quách Vân La điên cuồng, đ//â//m đầu vào cột muốn tự sát. May mà cung nhân trong Trường Xuân Cung ngăn lại kịp thời, chỉ để lại trên trán nàng ta một cục u lớn, trọng thương không nhẹ.

Trong điện, một đám người hoặc khóc lóc, la hét, loạn như nồi cháo, khiến Hoàng Thượng cũng nhíu mày cảm thấy vô cùng phiền phức.

Sau một hồi, Hoàng Thượng phất tay: “Đỡ Thục phi lui ra chính điện trước.”

Rồi phân phó Tào Thái Chính: “Đi tìm Thái tử. Tìm được liền dẫn đến Trường Xuân Cung, nói trẫm đang đợi hắn ở đó.”

Tào Thái Chính lập tức lĩnh mệnh, đến Đông Cung thì quả nhiên tìm được Thái tử. Khi ấy, Thái tử đang ở thư phòng, chăm chú hoàn thiện một bức họa. Nghe báo có người của Hoàng Thượng đến, hắn chỉ bình thản buông bút, đi ra đón.

“Hoàng Thượng đang ở Trường Xuân Cung chờ, lệnh cho nô tài đến mời điện hạ.” Tào Thái Chính vừa thở hổn hển vừa cúi người hành lễ.

Thái tử chỉ gật đầu nhàn nhạt: “Được”

Rồi không hỏi nguyên nhân, lập tức theo công công đến Trường Xuân Cung.

Khi ấy trong điện, Quách Vân La đã được đưa ra ngoài, Thục phi cũng đã thay y phục chỉnh tề, không còn rơi lệ, chỉ cúi đầu ngồi im như con chim cút.

Hoàng hậu vẫn lặng im không nói, ngồi chờ Thái tử đến.

Thái tử vừa bước vào, không đợi ai hỏi đã chủ động nhận tội: “Chuyện của Quách thị và hoạn quan Thường Hỉ… đúng là do nhi thần sắp xếp.”

Lời này vừa dứt, cả điện trầm mặc, ngay cả Thục phi cũng kinh ngạc đến sững người, bà ta không ngờ Thái tử sẽ trực tiếp thừa nhận, bà ta vốn nghĩ hắn sẽ chối.

Hoàng Thượng lúc này lộ rõ vẻ mỏi mệt, chỉ nhàn nhạt hỏi:

“Vì sao người làm vậy?”

Thái tử không đáp phụ hoàng ngay, mà chuyển ánh mắt sắc bén nhìn sang Thục phi: “Việc này… nên hỏi Thục phi nương nương.”

Lời ấy như lưỡi dao cắt đứt hoàn toàn quan hệ giữa hắn và Trường Xuân Cung.

Thục phi hoảng loạn, trong mắt ẩn ẩn nước: “Kiệm Chi… ngươi… lời này là có ý gì?”

Thái tử nói rành rọt: “Cô vốn không hôn mê, lúc bước vào Trường Xuân Cung đã tỉnh, chỉ giả bộ mê man. Khi Thục phi đỡ Cô đến Tây điện, cô đã biết rõ. Nếu không bất tỉnh, vậy việc Thục phi cùng Quách thị muốn làm gì, Cô há lại không rõ? Cô thật không ngờ… Thục phi lại muốn dàn cảnh ép buộc Cô như vậy.”

“Cho nên, Cô tương kế tựu kế, đem Thường Hỉ — người do Thục phi an bài — đưa vào giường của Quách cô nương. Rồi lập tức rời khỏi. Cô vốn nghĩ chuyện này sẽ lặng lẽ trôi qua, nào ngờ… lại kinh động đến phụ hoàng cùng mẫu hậu.”

Thục phi bỗng rơi nước mắt, giọng khản đặc: “Ngươi… ngươi vì sao phải như vậy? Ta chưa từng mưu cầu gì với ngươi… Dù ngươi thân thiết với Hoàng hậu, ta cũng không trách một lời… Vậy mà ngươi lại lấy Hoàng hậu làm cớ, hại ta, hại cả A La… Ta có chết, cũng không nhắm mắt…”

Thái tử nhắm mắt, ngữ điệu lạnh lùng cắt ngang: “Đủ rồi! Người đích thân phái người đi mời phụ hoàng đến, ngươi toan tính muốn người nhìn thấy gì, trong lòng ngươi rõ ràng nhất. Hay là… ngươi muốn Cô đưa ra thêm chứng cứ nữa?”

Lời cuối vừa rơi, cả điện tĩnh mịch như tờ.

Thục phi nhìn Thái tử, miệng hé ra, nhưng… không thể thốt nên lời.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi, Ta Không Muốn Làm
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...