Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc – Chương 158

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc

Tác giả: Nha Tiểu Quyển
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn cửa sổ thật dầy hoàn toàn ngăn cách bóng dáng ngoài phòng, vầng sáng đèn Lưu Ly hoa sen chập chờn từ từ được thắp lên.

Mạc Phi Lê ngồi ở trước gương đồng, giải ra kết quả phát sinh, mái tóc dài mềm mại rũ xuống, như tuyết như tơ lụa phất phơ trên mặt của hắn, làm nổi bật lên dung mạo thanh lệ xuất trần như ngọc.

Nâng tay kẹp lại một nhúm tóc lộn xộn bung lên, đầu ngón tay chạm đến giữa trán, một trận cảm giác lạnh như băng thấm vào da thịt.

Bóng người lẳng lặng chiếu ra trong gương bạc, Mạc Phi Lê nhẹ nhàng vuốt ve mặt gương, như đang vuốt ve chính bản thân mình. . . . . .

Trên mặt lạnh lùng nổi lên ý cười ôn nhu, lẩm bẩm: "Mất đi thứ gì rồi có tìm khắp nơi vĩnh viễn cũng không trở lại. . . . . ."

Mặt gương sáng cũng như ngón tay lạnh như băng của hắn, không biết là gương nhiễm lạnh từ tay, hay là tay truyền hơi lạnh cho gương, nhè nhẹ triền miên đều là trong suốt lạnh lẽo.

Cát chảy như lụa mỏng trong ống đồng đỏ, im hơi lặng tiếng rơi rơi, Mạc Phi Lê chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. . . . . .

Hắn chần chờ một chút, vén lên rèm cửa, bóng hoàng hôn như ánh trăng rắc xuống, rơi trên lọn tóc hắn, ánh sáng ẩn khuất mờ mịt lưu chuyển. . . . . .

Nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, ánh sáng lung linh ập xuống vào trong phòng. . . . . .

Mạc Phi Lê tự lẩm bẩm: "Còn có mười ngày, bất quá cũng còn mười ngày. . . . . ."

Màu tím quanh quẩn trong con ngươi, lạnh lùng trong suốt, rồi lại như chập chờn gợn sóng, cũng không có cách nào bình ổn được sóng ngầm bắt đầu khởi động. . . . . .

Bước qua cầu Cửu Khúc, đá xanh làm nền trải rộng trên đường lớn, Âu Dương Sùng Hoa ngẩng đầu lên, nhìn cửa chính phòng khách cách đó không xa.

Cảnh sắc trong trí nhớ vẫn như cũ, chỉ là bốn phía lại lạnh lùng vắng lặng, hoàn toàn không có náo nhiệt như trước.

"Tam, Tam tiểu thư, là Tam tiểu thư a ——"

Gã sai vặt đang cầm cây chổi, hai mắt trừng lớn, nhìn nữ tử đi tới, không nhịn được lớn tiếng kinh hô.

Âu Dương Sùng Hoa trở về, dường như đã làm cho phần vắng vẻ lạnh lùng này trở nên ấm áp.

Nghe tiếng chạy đến có Âu Dương Bằng, Tô Thanh Tú, dĩ nhiên còn có người mà nàng luôn nhớ đên, Bạch Tố Nương.

Âu Dương Sùng Hoa nhìn một đám người đứng ngay ở trước mặt. . . . . .

Rất kỳ quái, rõ ràng không có loại cảm giác quen thuộc bấy lâu.

Chẳng qua là cảm thấy nhìn quen mắt, tâm đúng là bình thản như thế.

"Sùng Hoa. . . . . . Sùng Hoa. . . . . ."

Bạch Tố Nương vội vàng đi qua, thở hổn hển đứng trước người của Âu Dương Sùng Hoa.

Tay nàng run run, bước lên ôm lấy Âu Dương Sùng Hoa, nước mắt không ngừng thấm ướt trên vạt áo.

Âu Dương Sùng Hoa để mặc cho Bạch Tố Nướng ôm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, lại thấy Âu Dương Bằng đưa mắt nhìn qua. . . . . .

Không ngờ phát hiện, giữa hai mắt hổ long lanh sáng, còn có mập mờ ngấn lệ.

Âu Dương Bằng khóc sao?

Thì ra là hắn vẫn quan tâm, lo lắng cho nữ nhi này đi.

Tô Thanh Tú chỉ đứng một bên, nàng cũng quan tâm, hoặc cũng là, nàng căn bản đến để làm vật trang trí.

Nhưng mà lần này đối với Âu Dương Sùng Hoa mà nói, cũng không có bất kỳ cảm giác gì.

Ngoại trừ, Bạch Tố Nương đang ôm lấy nàng khóc lóc nức nở. . . . . .

"Sùng Hoa, ngươi rốt cuộc đi nơi nào, ngươi không biết Nương rất lo lắng sao, ngươi cái đứa nhỏ này. . . . . . Cái đứa nhỏ này a. . . . . ."

Bạch Tố Nương níu thật chặt lấy bờ vai Âu Dương Sùng Hoa rồi vô lực gục xuống.

Miệng lưỡi Âu Dương Sùng Hoa khẽ giật giật, cười nói: "Nương, không phải bây giờ ta đã trở lại sao."

". . . . . . "

Bạch Tố Nương ngước lên, nén lệ vào đáy mắt, tràn đầy vui mừng vì đã xa cách từ lâu.

Đồng thời cũng có rất nhiều nghi ngờ và lo lắng, khiến cho nàng không ngừng run rẩy.

Hai tay nàng run run, vuốt lên mặt của Âu Dương Sùng Hoa, nàng chính là muốn xem nữ nhi có thật sự tốt hay không. . . . . .

"Sùng Hoa, nữ nhi của ta. . . . . ."

Bạch Tố Nương thương xót, lại ôm Âu Dương Sùng Hoa vào trong lòng.

"Được rồi, tất cả đứng ở chỗ này làm cái gì, trở về là tốt rồi, còn không mau đi vào."

Âu Dương Bằng giờ mới lên tiếng, len lén lau lệ nơi khóe mắt, trầm giọng nói.

Bạch Tố Nương từ từ đứng thẳng người, nàng lau đi nước mắt, nghẹn ngào gật đầu một cái, "Mau vào đi thôi."

Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, theo đám người Âu Dương Bằng đi vào tiền sảnh. . . . . .

Nói vậy kế tiếp nàng sẽ liên tục được hỏi thăm đi.

Nghĩ đến đây, bất giác nơi khóe miệng khẽ động.

Trong đáy mắt phất qua tia cười bất đắc dĩ, cũng không nghĩ trong lòng lại mâu thuẫn như vậy.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mơ mơ màng màng đi ngủ, có lẽ cũng không cần tỉnh lại.

Người trên giường cuộn thành một khối, đôi môi nhấp nháy, từng tiếng thì thầm rời rạc từ trong miệng thốt ra. . . . . .

Ngọn nến trên bàn đã sắp tắt, u ám lạnh lẽo, giọt nến cuối cùng thấp thoáng lưu lại trong tim đèn khô cạn.

Âu Dương Sùng Hoa hoảng hốt mở mắt ra, thật ra nàng không ngủ, mặc dù nàng im lặng chợp mắt, nhưng vẫn là thanh tỉnh.

Người vùng đứng bật lên, muốn đi kết thúc tất cả. . . . . .

Không thể buông xuống như vậy được, tay nàng vuốt ve lên trán, cảm giác dinh dính ẩm ướt làm nàng chua sót cười một tiếng.

Nàng biết, bản thân không còn nhiều thời gian.

Cần phải quyết định.

Nếu không, vĩnh viễn sẽ không thể thoát khỏi cơn ác mộng này.

Thân thể lay động trong gió như ngọn đèn sắp tắt, chợt sáng chợt tối, bước chân lảo đảo loạng choạng đi ra cửa.

Mỗi một bước đi, ngực lại đau thêm một phần.

Tay túm chặt, nơi đó. . . . . . Còn giữ thứ gì?

Bóng dáng đơn độc dần dần lẩn vào trong màn mưa, cho đến khi biến mất. . . . . .

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 178
Chương 179
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 185
Chương 186
Chương 186
Chương 187
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...