Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc – Chương 156

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc

Tác giả: Nha Tiểu Quyển
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn mưa triền miên rơi vào trong mắt, thấm ướt hết khóm hoa. . . . . .

Sấm sét từ phía chân trời bất chợt nổi lên, âm thanh ầm ầm bùng nổ, tia chớp xé rách bầu trời tối đen như mực.

Bầu trời như bị thủng một góc, mưa to tầm tã trút xuống , rả rích ồn ào nện vào bên cửa sổ. . . . . .

Tay run run đưa ra phía trước vén lên tóc của Âu Dương Sùng Hoa. . . . . .

Vạt áo phía trước, cảnh vật đập vào mắt khiến ắt hắn trượt ra chất lỏng nóng bỏng ẩm ướt. . . . . .

Anh Hoa huyết ấn trên trán lại bắt đầu chảy máu, mà lần này chảy xuống cũng không phải là máu đỏ tươi, mà là máu đen như mực.

Tay hắn ôm thật chặt lấy người trong ngực.

"Ta đã sắp chết rồi sao. . . . . ." Ánh mắt Âu Dương Sùng Hoa trống rỗng giãy giụa, tầm nhìn của nàng cũng mờ nhạt, thấy không rõ người đang ở trước mặt là ai. . . . . .

Chỉ thấy quen thuộc, quen thuộc phần mùi vị này.

Đầu tóc rối bời che khuất tầm nhìn mong ngóng của nàng, môi khô khốc giật giật, phát ra một tiếng "Hà hà" khàn khàn, từ đầu đến cuối cũng không có kêu lên tiếng.

"Sùng Hoa. . . . . ."

Giọng nói khàn khàn, âm thanh như chẻ tre, từ trong cổ họng nặn ra.

Gió lay động làm cho dây đàn run run, ngoài trời mưa vẫn rơi xuống, nhánh cây khô bị phá hoại tiêu điều nương vào trong gió.

Người nọ giẫy giụa từ trên mặt đất bò dậy, lại bị té ngã, rồi lại bò lên, lại tiếp tục bị té ngã… . . . . .

"Là ta sai lầm rồi sao. . . . . . Là ta sai lầm rồi."

Cúi đầu xuống thật thấp, cũng không thấy rõ vẻ mặt của hắn, chỉ thấy lông mi thật dài thấp thoáng ẩn hiện bóng râm chiếu xuống ở trên da thịt tái nhợt.

Mí mắt nhắm chặt, lúc nghe được tiếng thì thầm, nhẹ nhàng mà phát ra run run, chậm rãi mở ra. . . . . .

Lại từ từ khép lại.

Ngay lúc này, đã thấy được rõ ràng bộ dáng của đối phương.

Không quên được, cũng không thể quên.

Đầu đau như kim châm, tâm tổn thương lại một lần nữa bị xé rách, những hình ảnh m//ô//n//g lung, cũng không còn m//ô//n//g lung nữa.

"Không nên xuất hiện. . . . . . Ngươi. . . . . ."

Hơi thở như treo lơ lửng trên không, Âu Dương Sùng Hoa mệt mỏi nhép nhép làn môi.

Tất cả vào một năm trước đều đã rõ ràng trở lại trong đầu. . . . . .

Không, thật ra thì bản thân từ lâu cũng đã trở thành nàng ——

Là một Âu Dương Sùng Hoa mười hai tuổi đã chết đi.

Một chữ hận, khiến ọi thứ đều trở nên vặn vẹo.

Muốn đoạt lại thứ mất đi, kết quả là bản thân thứ gì cũng không có được.

Việc gì phải trở lại một lần nữa?

"Sùng Hoa, có phải ngươi nhớ lại hay không? Ngươi đã nhớ ta là. . . . . ."

Thanh âm đột nhiên nâng cao, lời nói và vẻ mặt của Âu Dương Sùng Hoa, làm hắn sinh ra một phần sợ hãi cùng bất an.

"Ngươi là? . . . . . . Người nào. . . . . ." Hai mắt trống rỗng, hơi hướng lên trên, rét lạnh như băng: "Vì sao không hề che giấu nữa, vì sao không hề giả bộ nữa? . . . . . . Ngươi là ai? . . . . . . Mạc Phi Lê. . . . . . Mặc Âm Trần? . . . . . ."

"Ta. . . . . ."

Tim Mạc Phi Lê như bị hung hăng đ//â//m mạnh một cái, rốt cuộc nhịn không được nữa, giơ tay lên kéo nàng vào trong ngực mình.

Âu Dương Sùng Hoa tựa vào trong ngực của hắn, không nói một lời, tóc dài từ trên vai trượt xuống, phủ nhẹ trên mặt đất. . . . . .

"Sùng Hoa. . . . . ." Tiếng gọi của Mạc Phi Lê thật rất thấp, hình như ngay cả hắn cũng không nghe được: "Sùng Hoa. . . . . ."

Tay giơ lên, có chút cứng đờ đưa về phía Âu Dương Sùng Hoa.

Thân mình Âu Dương Sùng Hoa chuyển động, như muốn xê dịch ra phía trước.

Mạc Phi Lê cũng không cho nàng rời đi, ôm thật chặt lấy nàng: "Sùng Hoa, ngươi hận ta sao? Ngươi nên phải hận ta. . . . . ."

Âu Dương Sùng Hoa nắm tay Mạc Phi Lê rất chặt, dùng hết sức lực mà nắm, đứt quãng nói, từ mềm mại đến lộ ra châm chọc: "Hận ngươi hận ngươi. . . . . . Không được a.... . . . . . Ta không thể hận ngươi, không hận mới có thể lãng quên. . . . . ."

"Ha ha. . . . . . Vậy thì hãy tiếp tục hận ta. . . . . ." Lẩm bẩm lên tiếng, khóe môi chạm đến cổ Âu Dương Sùng Hoa, nhẹ nhàng mà hôn, đúng là như một đóa hoa sen, trong trẻo nhưng lạnh lùng quyến rũ.

Mạc Phi Lê cảm thấy cổ họng khô hốc, nói được ra lời nhưng cũng là khàn giọng: "Ta chỉ muốn ngươi hận ta. . . . . . Như vậy ngươi mới có thể nhớ kỹ ta. . . . . ."

Rủ mắt xuống, một tia sáng lạnh lẽo rất nhỏ xẹt qua đáy mắt của Âu Dương Sùng Hoa, bao phủ gợn sóng sâu xa ở phía dưới: "Tội gì phải vậy. . . . . . Vì sao phải để ta nhìn thấy ngươi. . . . . . Ngươi cứ tiếp tục làm chuyện ngươi nên làm, và ta cũng sẽ tiếp tục làm chuyện mà ta phải làm, ngươi cùng ta, không nên gặp mặt như vậy."

Hô hấp đột nhiên dồn dập, cũng có vài phần vỡ nát: "Thật ra thì, ta lại hy vọng ngươi có thể là Mạc Phi Lê, như vậy ta mới cảm thấy được bản thân còn sống."

Mạc Phi Lê ngơ ngẩn, tự suy xét xong từ từ biến sắc, có chút oán hận, chát chát mà nói: "Mặc kệ là đúng hay sai, là hận hay oán, ta đều cam tâm tình nguyện, chỉ cần ngươi nhớ được ta. . . . . ."

Ánh mắt xinh đẹp liếc qua, bị hai mắt nhìn chăm chú như vậy, khiến cho lòng người đều phải run rẩy đau: "Tất cả đều muộn. . . . . ."

Làn môi Mạc Phi Lê lật lên, vội đóng lại lời muốn nói xuống, hung hăng mà cắn, cắn đến rướm máu.

"Ta chỉ muốn ngươi. . . . . . Vì ngươi, ta có thể vứt bỏ tất cả. . . . . . Thật. . . . . ."

Dây dưa ở cùng nhau, ôm ấp hôn nàng, thân thể nóng đến có thể thiêu đốt thành tro bụi.

Lá cây xào xạc, tiếng mưa rơi chạng vạng tối. . . . . .

Xa xa có một người, tay gắt gao nắm chặt. . . . . .

Sắc mặt tái nhợt ngắm nhìn thiên hạ ôm nhau trong mưa, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn sao có thể tin tưởng.

Lòng còn sót lại một chút hi vọng cũng trở thành hạt bụi rơi vào trong mưa. . . . . .

"Vương gia, mưa lớn rồi, nên trở về thôi . . . . . Đó là. . . . . ."

Tiểu Lục tử cầm dù che mưa, từ trong rừng tìm đến, Vương gia nói là đi một chút giải sầu khuây khỏa.

Cũng nửa canh giờ trôi qua, hắn có chút lo lắng, liền tìm đến đây.

Nhưng không nghĩ đến lại tìm thấy Vương gia, đồng thời cũng để cho hắn thấy được một màn khác. . . . . .

Hai người cách đó không xa——

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 178
Chương 179
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 185
Chương 186
Chương 186
Chương 187
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ Chọc
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...