Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Cường Hãn – Chương 72

Vương Phi Cường Hãn

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi nghe thấy

Thượng Quan Mị nhắc tới Bắc Tiểu Lôi, Tuyết Hàm sửng sốt. Con ngươi ảm

đạm, dung mạo người nữ nhân kia xác thực tuyệt sắc nhưng lại thô lỗ,

không hề có sự rụt rè của nữ tử, càng không có gia thế tốt, nàng nhìn

không ra rốt cuộc nàng ấy có điểm nào tốt? Tại sao Thần ca ca lại bỏ qua nàng để lấy nàng ấy? Mấp máy môi, nàng không trả lời được câu hỏi của

Thượng Quan Mị.

Thượng Quan Mị thấy thế thì kinh ngạc, ngầm

bực sự lỗ mãng của mình. Lại nhắc tới người mà Tuyết Hàm để ý, người

trong lòng thành thân lại không phải là lấy mình vốn đã rất khó chịu

rồi, hiện tại nàng còn nói đến người đã cướp đi hạnh phúc của Tuyết Hàm, mình thật sự là đáng bị mắng, không nói được cái gì tốt.

Hai người cúi đầu, trong lúc nhất thời bầu không khí trở nên cổ quái đến khó chịu.

“Hoàng tẩu, tẩu nói có thật muội rất dễ khiến cho người ta thấy chán ghét không?”

Tuyết Hàm quận chúa ngẩng đầu lên nhìn vào Thượng Quan Mị. Biểu tình có chút

bất lực, từ lần đầu tiên nhìn thấy Dạ Tinh Thần, nàng liền yêu thích

tiểu nam hài tao nhã lại lười nhác này. Về sau bởi vì cha mẹ qua đời,

Thái hậu cô cô chiêu nàng vào cung, nàng và Dạ Tinh Thần, Dạ Tinh Triệt

luôn cùng nhau lớn lên. Theo thời gian trôi đi, tình cảm của nàng đối

với Dạ Tinh Thần càng lúc càng sâu, toàn bộ ước mơ của thiếu nữ đều trao cho hắn, lại không nghĩ rằng đến cuối cùng hắn lại cự tuyệt mình. Vì

sao? Nàng có gì không tốt ư? Vì muốn xứng đôi với hắn, nàng đã cố gắng

học cầm kỳ thư họa, làm một tài nữ tài nghệ đầy người. Nhưng hắn lại

chọn một nữ tử lỗ mãng không chỗ nào bằng mình, nàng không cam lòng a.

“Không có a, Tuyết Hàm vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, là đệ nhất tài nữ của Dạ

Liêu triều ta, làm sao khiến người khác chán ghét được.” Thượng Quan Mị

có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới Tuyết Hàm quận chúa được người người

ca ngợi lại không tự tin như thế.

“Nhưng vì sao hắn lại từ chối muội?” Tuyết Hàm suy sụp nói, nàng thật sự nghĩ không ra rốt cuộc mình đã thua ở chỗ nào?

“…”

Thượng Quan Mị không nói gì, mâu quang ảm đạm, trên khuôn mặt xinh đẹp nhiễm

lên một chút ưu sầu. Các nàng si tình giống nhau nhưng lại đều không có

được hồi báo tương ứng, có phải trong tình yêu, người nào càng yêu sâu

đậm thì người đó càng bị tổn thương không?

Gió nhẹ nhàng thổi qua, bóng hai người ở dưới ánh trăng bị kéo đi rất dài.

*

Tề Hằng Sơn, cây xanh thành bóng mát, lá cây rung động theo gió cát.

Trên đỉnh núi, một tòa nhà thanh nhã ở dưới bóng cây như ẩn như hiện. Ngói xanh trụ trắng, rường cột chạm trổ.

“Cô cô cô…”

Một con chim bồ câu trắng như tuyết đậu ở trên nóc nhà, được ánh mặt trời tinh tế chiếu xuống càng thêm trắng.

Một nam tử, mày đen tao nhã, đôi mắt trong suốt, mũi thẳng môi mỏng, quần

áo trắng hơn tuyết, giống như một đạo mị ảnh bay vút ra, giơ tay lên

vung vải đeo bên hông quấn quanh thân bồ câu, nhẹ nhàng thu tay lại giữ

bồ câu ở trong tay. Con ngươi thâm thúy nhìn thấy ống đồng trên chân bồ

câu, một mạt nụ cười ôn nhu như gió xuân nở rộ ở bên môi. “Rốt cuộc sư

muội cũng gởi thư rồi.” Gỡ tờ giấy cột trên chân bồ câu xuống, vừa mở ra xem, tươi cười bỗng nhiên thu lại.

Cái gì? Sư muội trúng độc?

Tuấn mi hung hăng nhíu lại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lại khiến sư muội

bị trúng độc? Bất quá hiện tại không phải lúc nghĩ đến điều này, sư phụ

dạo chơi chưa về, xem ra hắn chỉ có thể tự mình xuống núi rồi. Hơi buông lỏng mi, chỉ thấy thân hình nam tử nhoáng lên một cái, bóng dáng màu

trắng biến mất trong sân. Gió thổi qua, giống như hết thảy đều không

phát sinh.

*

Tiêu Dao Vương phủ

“Sư phụ của Lôi Nhi còn chưa tới sao?”

Dạ Tinh Thần ngồi ở trên giường, nhìn khuôn mặt Bắc Tiểu Lôi càng ngày

càng xanh đen, buồn bực bất an hỏi Kim, Ngân, Tài, Bảo ở trong phòng.

Tiêu Dao Vương gia, nam nhan họa thủy lười nhác cao quý, giờ phút này

mọc râu xanh đầy cằm, tóc đen buộc cao trên đầu cũng hỗn độn rối tung,

áo trắng thắng tuyết lại nhiều thêm nếp nhăn, cả người vô cùng nhếch

nhác. Bàn tay lớn nắm thật chặt tay của Bắc Tiểu Lôi, mắt thấy sinh mệnh của nàng cứ trôi dần đi, cái loại đau lòng thúc thủ vô sách này không

cách nào nói ra được.

“Vương gia, chúng ta đã gửi bồ câu đưa tin đi Tề Hằng Sơn rồi. Tin tưởng ít ngày nữa thần y sẽ đến nơi.” Tiểu Kim nói.

“Hi vọng như vậy.” Dạ Tinh Thần vẫn chau mày, không thấy thần y thì hắn không yên tâm.

“Vương gia, chuyện Đại tiểu thư bị trúng độc có cần thông tri cho trại chủ và

phu nhân không?” Tiểu Ngân hỏi, sau khi trại chủ, phu nhân biết được

tiểu thế tử và tiểu quận chúa đã bình an, liền mang theo Tiểu Thục, Tiểu Lục trở về sơn trại.

“Không cần.” Dạ Tinh Thần lắc đầu. “Có nói thì cũng chỉ khiến nhị lão lo lắng.” Hắn tin tưởng Lôi Nhi nhất định sẽ tỉnh lại.

“Ừm.” Kim, Ngân, Tài, Bảo gật đầu, đúng là như thế. Lại là một trận trầm mặc.

Dạ Tinh Thần quay, nắm chặt tay Bắc Tiểu Lôi, ở trong lòng khẩn cầu nàng mau chóng khỏe mạnh trở lại.

“Vương gia.” Quản gia đi đến.

“Chuyện gì?” Dạ Tinh Thần cũng không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi, trong đôi mắt thâm thúy chỉ có bóng dáng Bắc Tiểu Lôi.

“Bên ngoài phủ có vị công tử muốn gặp Vương phi.” Quản gia cúi thấp đầu trả lời.

Kim, Ngân, Tài, Bảo cùng Dạ Tinh Thần đưa mắt nhìn nhau, sẽ là ai đây?

“Vương gia, để chúng ta đi nhìn xem người đến là ai?”

Kim, Ngân, Tài, Bảo gật đầu với Dạ Tinh Thần, bóng dáng màu trắng nhoáng lên, biến mất ở trong phòng.

Gian phòng trở nên trống vắng.

Dạ Tinh Thần nhìn Bắc Tiểu Lôi không có sức sống, con ngươi thâm thúy hiện lên một đạo ánh sáng thị huyết. Ở trong gian phòng trống vắng gọi.

“Ảnh, ra đây.”

“Vương gia.” Thân ảnh màu đen xuất hiện ở trước mặt hắn.

“Đi điều tra xem những người tổn thương Vương phi có lai lịch gì.” Dám đả

thương người của hắn, bọn hắn một người cũng đừng mong sống.

“Vâng.” Thân ảnh màu đen biến mất, bất chợt như lúc đến.

Lôi Nhi, mau tỉnh lại đi.

Dạ Tinh Thần nhìn Bắc Tiểu Lôi, ở dưới đáy lòng nỉ non nói.

Ta nhất định sẽ báo thù cho nàng.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Cường Hãn
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...