Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Cường Hãn – Chương 3

Vương Phi Cường Hãn

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh nắng mặt trời xinh đẹp, hoa trên núi tỏa hương. Cây xanh lay động, nước chảy róc rách.

Bay qua sơn đạo gập ghềnh, tiến vào vùng đất bằng phẳng lại là một nơi

phong cảnh như vẽ. Vài gian nhà của dân chúng bình thường tọa lạc ở khắp nơi, có đồng ruộng phì nhiêu, ao hồ, rừng tre, dâu tằm, bờ ruộng dọc

ngang, nuôi gà nuôi chó. Thoạt nhìn giống như là một thôn xóm bình

thường, đâu nghĩ tới đây lại là hang ổ của sơn tặc chứ?

Trên mặt

đất, những người đang làm việc nhìn lên thấy bóng dáng Bắc Tiểu Lôi,

liền buông công việc đang làm dở trên tay, cùng vui mừng reo hò: “Thiếu

đương gia đã trở lại.”

“Ừ.” Bắc Tiểu Lôi gật gật đầu, ngoảnh lại

hướng về phía người đang giữ kiệu phu, thị vệ phất phất tay: “Trước đem

mấy người này đi xuống phía dưới.”

“Dạ.”

Bất đắc dĩ tạm

giữ mấy người thị vệ, mặc dù không muốn trêu chọc vương công quý tộc,

nhưng hiện tại có không nhận tội thì cũng đã trêu chọc rồi, còn không

bằng đem những người này giam giữ cho thật tốt miễn cho gặp phải rắc

rối.

“Đại tiểu thư, người này làm sao bây giờ?” Tiểu Kim, Tiểu

Ngân chỉ chỉ Dạ Tinh Thần trên đầu vai chính mình hỏi, gió nhẹ phất vào

mặt, cuốn lấy mái tóc như mực đang buông rơi nhẹ nhàng bay lượn, che

khuất gò má như bạch ngọc của hắn, trường bào màu trắng nạm vàng khẽ lay động, phác họa ra độ cong xinh đẹp.

“Buông bổn vương xuống!”

Nghe được Tiểu Kim, Tiểu Ngân nhắc đến mình, Dạ Tinh Thần lại một lần

hô, xuyên qua những sợi tóc hỗn độn, bầu trời xanh như biển, mây trắng

phiêu du giữa không trung, nghe thấy tiếng chim cùng nước chảy, nghe

thấy hơi thở thơm mát. Cảm thấy nơi này ngược lại lại là địa phương rất

tao nhã, không nghĩ tới tặc cũng vô cùng biết hưởng thụ.

“Hô cái gì? Ồn ào chết được.”

Ba, Bắc Tiểu Lôi vung tay hướng trên mặt đất một roi. Roi xuống hoa rơi, lá rụng.

Dạ Tinh Thần nhíu mày, nữ tử này thực rất ngang ngược. Chẳng lẽ mình thật

sự phải lấy nàng hay sao? Là chính mình tìm hổ bà hung hãn lấy về nhà?

Những người bên cạnh nhìn lên thấy Đại tiểu thư mất hứng, đều thức thời mà

đem đầy bụng nghi ngờ giấu đi, ngoan ngoãn tránh sang một bên.

“Nhưng mà−−−“

Tiểu Kim, Tiểu Ngân bĩu môi, khiêng người như vậy cũng không thoải mái.

“Quay về nhà chính.”

Liếc mắt một cái Bắc Tiểu Lôi vượt qua hai người, bóng dáng đỏ rực chợt lóe. Người đã hạ xuống phía trước, gió tinh nghịch bắt lấy sợi tóc của nàng

mà quấn quýt, làn váy đỏ lay động, uyển chuyển như cây hoa tường vi sắc

hồng đón gió.

Tiểu Tài, Tiểu Bảo đồng tình mà nhìn Tiểu Kim, Tiểu Ngân, liếc mắt một cái, bóng dáng hai người cũng đã hướng phía trước

bay vút mà đi, như hai con đại bàng giống nhau như đúc phi về phía chân

trời.

“Chúng ta cũng đi thôi.”

Khiêng Dạ Tinh Thần, Tiểu Kim, Tiểu Ngân nện bước nhanh hơn.

Kiến trúc nhà chính của sơn trại Đằng Phong tương tự như một tòa tứ hợp

viện(1), nằm ở chính giữa đại sảnh là phòng nghị sự của sơn trại chuyên

xử lý công vụ; hai bên gian nhà theo thứ tự là phòng ngủ của trại chủ

sơn trại Bắc Phong Phi và phu nhân của hắn, thư phòng, cùng khuê phòng

của nữ nhi bảo bối Bắc Tiểu Lôi. Còn những gian phòng còn lại là tỳ nữ

cùng người hầu ở.

Tiểu Kim, Tiểu Ngân khiêng Dạ Tinh Thần bám theo Bắc Tiểu Lôi đến đại sảnh, theo ý bảo của nàng hạ hắn xuống.

Dạ Tinh Thần dọc đường bị khiêng, sắc mặt đã sớm trắng bệch, chỉ cảm thấy

trong dạ dày một trận khó chịu, đứng ở chỗ đó thật lâu nói không ra lời.

Bắc Tiểu Lôi nhìn bộ dáng của hắn, liếc cặp mắt xem thường, người này cũng

quá yếu đi. Bất quá quên đi, hắn yếu, mình không phải là vừa vặn đem hắn ăn đến sít sao.

“Tiểu Thục, Tiểu Lục.” Hướng ra ngoài hô.

“Tiểu thư.”

Hai nha hoàn thanh tú tiến vào, Tiểu Thục y phục màu trắng, váy áo điểm

hoa, đầu buộc hai búi tóc, trên khuôn mặt được khảm một đôi mắt to linh

động không an phận mà chuyển động, là một tiểu nha hoàn hoạt bát; Tiểu

Lục thì một bộ áo váy xanh biếc, khuôn mặt thản nhiên, bước chân nhẹ

nhàng, hiển nhiên cũng là người luyện võ.

“Các ngươi đi múc nước lên để cho hắn rửa mặt chải đầu” Sau khi hai người tiến vào, Bắc Tiểu Lôi chỉ Dạ Tinh Thần nói.

“Dạ.” Tiểu Lục nhàn nhạt trả lời.

Tiểu Thục thì ý vị mà nhìn Dạ Tinh Thần, hào quang trong mắt to lấp lánh như ánh sao. Oa, người này là ai a? Hảo tuấn, mày kiếm mắt sáng, toàn thân

hảo hảo nha.

“Ân, Tiểu Thục?” Bắc Tiểu Lôi nhìn bộ dáng như sắc

nữ của tiểu Thục, lông mày nhếch lên. Trong tay roi da đung đưa, thanh

âm mang theo nguy hiểm.

“Tiểu thư, Tiểu Thục em sẽ đi ngay bây

giờ.” Tiểu Thục nhìn đến động tác của Bắc Tiểu Lôi, sắc mặt chợt đại

biến. Lôi kéo Tiểu Lục biến mất ở phía trước.

“Kim, Ngân, Tài, Bảo, các ngươi đi xuống trước.” Bắc Tiểu Lôi hướng tứ huynh đệ ở một bên chờ tham gia náo nhiệt quơ quơ roi.

“Dạ.”

Kim, Ngân, Tài, Bảo bất mãn mà cong miệng, nhưng cũng không dám không nghe

lời Bắc Tiểu Lôi, chọc giận Đại tiểu thư, hậu quả rất nghiêm trọng. Đại

sảnh thoáng chốc an tĩnh lại.

Sau khi Dạ Tinh Thần giảm bớt khó

chịu, ý buồn ngủ lại xông ra. Hắn lập tức đi đến một bên ghế ngồi xuống, híp nửa mắt, đôi môi đỏ mọng nhấp nhẹ, vạt áo thoáng mở, tóc như mực

hỗn độn mà rủ xuống, bộ dáng mang theo vài phần lười nhác, hảo một bức

mỹ nam đồ.

Bắc Tiểu Lôi nhướn lông mày, người này cũng quá tùy tiện đi.

“Này, ngươi tên là gì?” Cầm roi da hướng Dạ Tinh Thần chỉ chỉ.

Dạ Tinh Thần liếc nàng một cái, mặc kệ nàng.

Ba—

Bắc Tiểu Lôi giương roi lên, hướng hắn giáng xuống.

“Ngươi là một nữ tử, làm sao có thể ngang ngược như thế?” Dạ Tinh Thần cũng bị chọc giận, con ngươi đen thâm sâu mang theo nộ ý trừng mắt nhìn Bắc

Tiểu Lôi, hơi thở lười nhác đảo qua, toàn thân tỏa ra quý khí, uy nghiêm hoàng tộc cao cao tại thượng.

“Ta hung ác, hung ác cái quái gì?

Ngươi bớt lên giọng một chút. Hiện tại ngươi đang đứng ở trên địa bàn

của bổn cô nương.” Bắc Tiểu Lôi trừng hai mắt thật to, chỉ vào Dạ Tinh

Thần, so với hắn càng thêm ngông cuồng, tự cao tự đại.

“Ngươi—“

Dạ Tinh Thần tức đến run rẩy, lần đầu tiên trong đời ân hận bản thân

không học võ. “To gan, cư nhiên dám cư xử như thế đối với bổn vương. Coi chừng ngày sau bổn vương phái người đến tiêu diệt hang ổ của ngươi.”

Xem ngươi còn dám dùng roi chỉ vào bổn vương hay không.

“Không

cần chờ về sau, nếu ngươi dám tiêu diệt nơi này, bổn cô nương trước đem

ngươi giải quyết ngay tại chỗ, thuận tiện đem những thủ hạ dưới tay

ngươi ném ra sau núi cho sói ăn.” Hừ, muốn làm người mà không rõ tình

huống sẽ càng chết nhanh hơn bình thường một chút.

“Ngươi—“ Dạ

Tinh Thần chỉ cảm giác mình nhanh chóng bị tức đến thổ huyết. “Nói đi,

ngươi đến tột cùng muốn như thế nào? Muốn vàng, hay là bạc?” Chặn đường

cướp bóc, không phải là muốn tiền sao?

“Vàng, bạc, bổn cô nương

đều muốn, nhưng mà ngươi ta cũng muốn, chỉ cần ngươi thành người của bổn cô nương. Mọi thứ của ngươi còn không phải đều của bổn cô nương.” Vương gia sao? Khẳng định tiền trong nhà so với của hoàng đế không thể thiếu

ít hơn. Từ nay về sau không cần cướp bóc cũng có thể nuôi sống người

Đằng Phong.

“Không biết xấu hổ.” Dạ Tinh Thần chưa từng thấy qua

nữ tử nào nói khoác mà không biết ngượng như vậy, nàng đến tột cùng có

phải nữ nhân hay không a, cư nhiên có thể nói ra lời này mà mặt không

hồng.

“Tiểu thư, nước đây.” Tiểu Thục, Tiểu Lục mang nước đi đến.

“Tiểu Lục, ngươi rửa mặt cho hắn.” Bắc Tiểu Lôi hướng Tiểu Lục nói.

−−hả?

“Bổn vương không cần rửa mặt.” Dạ Tinh Thần nhìn Bắc Tiểu Lôi, hắn mới không cần một tiểu nha hoàn ở trên mặt hắn lau đến lau đi, nghĩ tới liền

khiến người ta ghét bỏ.

“Ta có hỏi ngươi sao?” Bắc Tiểu Lôi lành

lạnh liếc mắt nhìn hắn, quay đầu nói với Tiểu Lục: “Đi đi, nếu như hắn

không muốn, ngươi liền điểm huyệt đạo của hắn.” Xem hắn gây sức ép như

thế nào?

Oa, tiểu thư, chiêu này thật sự là lợi hại.

Tiểu

Lục đồng tình mà nhìn vẻ mặt đã muốn tái nhợt của tuấn mỹ nam tử kia, mỹ nam đáng thương đến trên tay tiểu thư sớm hay muộn cũng sẽ bị nàng

cường thế mà hành hạ đủ.

“Ngươi—“

Dạ Tinh Thần tức đến đỏ bừng mặt, thân thể lại chỉ cương lên, mặc cho Tiểu Lục ở trên mặt hắn lau đến lau đi.

“Tiểu Thục, báo cho các trưởng lão, để cho bọn họ chuẩn bị hôn lễ.” Nàng muốn thành thân.

“A? Ai muốn thành thân?” Mắt Tiểu Thục nháy a nháy, bị tình trạng bây giờ làm cho không rõ ràng.

“Bổn tiểu thư muốn thành thân, ngươi có dị nghị không?” Con ngươi nhìn qua, thấy Tiểu Thục liều chết lắc đầu phủ nhận.

“Cái kia, tiểu thư, người muốn cùng ai thành thân?” Tiểu Thục giương ánh mắt lên nhìn Bắc Tiểu Lôi, yếu ớt hỏi.

“Hắn!” Ngón tay ngọc thon dài hướng Dạ Tinh Thần chỉ.

“Bổn vương không đồng ý.” Hiểu rõ Bắc Tiểu Lôi ngang tàng cường thế, Dạ Tinh Thần mới không muốn rước một cọp mẹ về nhà.

“Ta đồng ý là được.” Thái độ cường ngạnh không cho phản bác.

Dạ Tinh Thần há hốc mồm, nhìn hai nha hoàn mang theo ánh mắt đồng cảm rời đi.

Giờ phút này, hắn mới hiểu rõ cái gì là vương gia gặp nạn không bằng tặc.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Cường Hãn
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...