Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Áp Đảo Vương Gia – Chương 12

Vương Phi Áp Đảo Vương Gia

Tác giả: Mạc Linh Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thư Nhã Phù đáng chết, một tiểu tạp chủng cũng dám mở miệng mắng nàng, đợi xem ngươi còn cười được nữa không!

Trên mặt Thư Hương Di tràn đầy mềm mại, đáy mắt mang theo vẻ vô tội và uất

ức, có vẻ muốn nói rồi lại do dự, cuối cùng vẫn là nặn ra một nụ cười

nhìn có chút khó chịu: "Tỷ tỷ, chúng ta đi vào đi! Đừng để mọi người chờ đợi quá lâu!"

Thư Nhã Phù nắm tay con trai mình, đuôi lông mày

hếch lên, nhìn nét mặt ra vẻ bị uất ức của Thư Hương Di, đáy lòng cười

nhạo, nữ nhân này lại giả vờ làm mỹ nữ yếu ớt, bộ dáng của nàng ta bây

giờ làm người khác không nhìn ra nàng ta là một người thâm độc như rắn

rết, chuyên môn khi dễ người khác.

Ánh mắt chuyển tới lầu một

Trân Bảo Các, khoảnh khắc này trong Trân Bảo Các, có người nào đó đứng ở vị trí cửa ra vào này thì có thể nhìn không sót thứ

gì.diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn

Đúng lúc liếc qua một người nam tử mặc áo lam nào đấy một cái, phong cách dịu dàng nho nhã, khuôn mặt như hòa

góc cạnh rõ ràng, gương mặt anh tuấn khiến người nhìn không khỏi có

thiện cảm, chỉ có điều khi đối phương phát giác ánh mắt của nàng lướt

qua, thì lại nhíu mày, đáy mắt mang theo sự khinh bỉ và chán ghét.

Nhận thấy được sự hiện hữu của hắn, một lần nữa ánh mắt Thư Nhã Phù rơi vào người Thư Hương Di, cánh môi đỏ thắm khẽ nâng lên, mang theo vẻ lười

biếng và khinh thường nhàn nhạt: "Thật là phải tạ ơn muội muội đã tỉ mỉ

an bài!"

Dứt lời trực tiếp nhấc chân kéo Thư Vũ Trạch đi vào, còn Thư Hương Di nghe thấy nàng thấp giọng nói một câu như vậy, đáy mắt

không kìm được thoáng qua một tia mừng thầm.

Nàng ta quả nhiên vẫn còn quan tâm đến An công tử, bây giờ nhìn thấy hắn ở đây, liền muốn cảm tạ nàng.

Thư Hương Di vẫn đang nghĩ tới dụng tâm của mình, nên không chú ý tới vẻ

khinh miệt trong giọng nói của Nhã Phù vừa rồi, ngược lại còn cảm thấy

vui vẻ trong lòng vì hôm nay mình có thể thấy Thư Nhã Phù bị mất mặt,

trong lòng vẫn còn đang cười mặc dù bảy năm qua Thư Nhã Phù có thay đổi

nhưng đầu óc vẫn chưa đủ thông minh, căn bản không nhận thấy được ý đồ

chân chính của nàng, nên mới cảm tạ nàng.

Nhã Phù vào trong Trân

Bảo Các, ánh mắt của mọi người đều đảo quanh trên người nàng và Thư Vũ

Trạch đang được nàng dắt tay, dường như muốn tìm tòi nghiên cứu nữ nhân

trước mắt này có đúng là đại tiểu thư Thư gia đã biến mất bảy năm hay

không.

"Nữ nhân kia chính là Thư Nhã Phù? Ta nghe nói nàng ta vẫn rất thích An đại ca, thật sự là như vậy sao?" Lâm Tuyết Vi khẽ cau mày, mang theo cảnh giác nhìn nữ nhân đang đi tới, nhìn nữ nhân có phong

cách và dung mạo hoàn toàn bất đồng như trong lời đồn, không kiềm được

sự lo lắng dâng lên trong tim.diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn

Hôm nay Nhã Phù ra cửa, cũng không có ăn mặc tỉ mỉ, trên búi tóc chỉ xuyên qua một

cây trâm ngọc bích đơn giản, trên người cũng chỉ là một chiếc váy màu

tím nhạt thanh lịch, đơn giản tùy ý không nhiều đồ trang sức, nhưng càng khiến phong cách quyến rũ của nàng biểu hiện ra ngoài, phấn trang điểm

màu hồng, từ lúc đi vào bên môi vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, tròng

mắt trong veo như nước dường như trong mỗi giây mỗi phút đều mang theo

nụ cười và sự linh hoạt, nhất cử nhất động đều hấp dẫn sự chú ý của mọi

người.

Nữ nhân như thế, chính là nữ nhân ngu dại không biết liêm sỉ kia sao?truyện được đăng tại dienndaanleequyydonn

Sau khi đi vào, ánh mắt linh động màu hổ phách của Thư Vũ Trạch đảo nhìn

xung quanh một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà khẽ mím miệng, nhìn dễ thương vô cùng.

Đột nhiên rút tay khỏi tay Nhã Phù, dưới ánh

mắt nhìn soi mói của mọi người, Thư Vũ Trạch chạy thẳng về hướng của An

Hoằng Văn, con ngươi màu hổ phách sâu thẳm thoáng qua một tia sáng, sau

đó là mang theo thần sắc vô tội, đáng yêu và thuần khiết.

Nếu như cậu không nhớ lầm, nam nhân kia chính là nam nhân lần trước ở quán rượu không xa Trân Bảo Các xem trò vui, không ngờ tới hôm nay lại có thể gặp gỡ ở đây!

"Tỷ tỷ, tỷ mau kêu Vũ Trạch trở lại đi, chuyện này. . . . . . Nhiều người ở đây như vậy, tỷ kêu Vũ Trạch đi tìm An công tử sợ

rằng không tốt lắm!" Đáy mắt Thư Hương Di thoáng qua một tia vui vẻ, sau đó là thần sắc lo lắng, nhìn về phía Nhã Phù nhỏ giọng nói.

Tuy

nhiên lúc này ở trong Trân Bảo Các, vì mấy người các nàng đi vào đã hấp

dẫn tầm mắt của mọi người, trong lúc nhất thời ở đại sảnh lầu một trở

nên yên tĩnh, mặc dù âm thanh của Thư Hương Di có nhỏ hơn nữa, mọi người vẫn rất dễ dàng nghe thấy.

"Không ngờ nữ nhân này thật sự không biết liêm sỉ như vậy, bây giờ lại còn kêu con trai của mình đi tìm An công tử!"

"Đúng vậy, vốn ta còn tưởng rằng chuyện chưa cưới đã sinh con chỉ là tin đồn, bây giờ nàng ta lại trực tiếp mang theo đứa bé chạy đến đây, sẽ không

đem đứa bé đổ thừa cho An công tử chứ!"

"Cái này cũng khó nói,

ngươi xem đứa bé kia vừa tới liền chạy tới chỗ An công tử, một đứa bé

nhỏ như vậy thì biết cái gì, còn không phải là nghe lời của mẹ mà làm

sao."

"Ngươi đã nghe nhị tiểu thư Thư gia nói chưa, khẳng định có chuyện ở chỗ này."diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn

"Nhưng nghe nói An công tử cùng thiên kim phủ Học Sĩ đang chuẩn bị hôn lễ, sợ

rằng không bao lâu nữa sẽ thành hôn, bây giờ nàng ta lại tới dây dưa. . . . "

Vì một câu nói của Thư Hương Di, đã phá vỡ sự yên tĩnh trong đại sảnh, những thiên kim tiểu thư cùng công tử, tất cả đều tụ tập to

nhỏ với nhau, ánh mắt càng thêm khinh bỉ liếc nhìn Thư Nhã Phù, âm thanh mặc dù nhỏ nhưng cũng khó tránh khỏi việc bị người khác nghe thấy, tuy

nhiên họ cũng không kiêng kỵ.

Ánh mắt của Nhã Phù lạnh lẽo quét

qua từng nhóm người một, thần sắc bén nhọn lãnh khốc, khiến mọi người

không kiềm được đem những lời sắp thốt ra khỏi khóe miệng lập tức thu

hồi lại.

An Hoằng Văn ở bên kia, nhìn đứa bé đang chạy tới gần,

đáy mắt mang theo khinh bỉ, ngước mắt nhìn ra phía sau đứa bé thấy Nhã

Phù cũng đang đi tới, sự chán ghét ẩn trong đáy mắt càng không cần che

giấu, gương mặt tuấn dật căng cứng: "Đem đứa bé của ngươi mang đi, đừng

đến đây dây dưa với ta!"

Đuôi lông mày nhướng lên, Nhã Phù nhìn

An Hoằng Văn mang theo vẻ kinh ngạc: "An công tử, có phải ngươi có hiểu

lầm gì hay không, hay là. . . . . . Ngươi bị mắc chứng vọng tưởng, tự

mình cho rằng tất cả mọi người đều muốn vây quanh ngươi!"

Sắc mặt của An Hoằng Văn lập tức đen lại, giống như mây đen che kín bầu trời,

càng khó coi thêm mấy phần, trong lòng tràn đầy tức giận, nhưng trong

tiềm thức vẫn cảm thấy người trước mắt là cố tình nói như vậy, trước kia Thư Nhã Phù quấy rầy hắn cũng không ít, chiêu trò gì cũng đều đã dùng,

không nghĩ tới bây giờ thông minh hơn, lại còn biết dùng trò vờ tha để

bắt thật.

Nhã Phù nhìn sắc mặt biến đổi của An Hoằng Văn, cũng

lười để ý tới hắn, hắn lại còn nghĩ bảo bối của mình muốn chạy về phía

hắn? Thật đúng là tự sướng, nếu nàng không nhìn lầm, thì ánh mắt con

trai mình từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn vào một người đàn ông khác bên

cạnh An Hoằng Văn. truyện được đăng tại dienndaanleequyydonn

Đôi

mắt hoa đào nhướng lên, môi mỏng treo một nụ cười phong lưu, bộ dạng

tuấn dật phi phàm kèm theo mấy phần yêu nghiệt, tuy nhiên khi lần đầu

tiên nhìn thấy người đàn ông này, trong lòng Nhã Phù đã đánh một dấu

chéo thật to cho Nam Cung Triệt, loại nam nhân này vừa nhìn chính là

loại phong lưu, loại hoa hoa công tử không muốn rời xa khóm hoa, có lẽ

là loại công tử quần áo lụa là..., hơn nữa trên người hắn là cẩm y cao

quý, hoa văn tinh xảo xinh đẹp quý khí, làm cho người ta vừa nhìn vào đã biết là thiếu gia con nhà có tiền.

Loại nam nhân này, nhất định là loại động vật khi nhìn thấy phụ nữ liền động dục!

Mặc dù Nhã Phù tự đánh giá mình cũng có sắc đẹp, nhưng tên nam nhân trước

mắt này chính là kẻ thường đi trêu hoa ghẹo nguyệt, nàng không muốn trêu chọc vào.

"Dung mạo ngươi không tệ, xem ra cũng rất giống người có tiền, nếu không ngươi làm cha của ta nhé, như thế nào?"

Nhã Phù đang từ từ đi tới đột nhiên lảo đảo, chỉ vì con trai mình đứng ở trước mặt Nam Cung Triệt hồn nhiên nói những lời trên.

Con trai, mẹ con còn chưa bại hoại tới trình độ này, vậy mà con lại tùy

tiện ở trên đường lớn bắt người xem ra không tệ, giống như đàn ông có

tiền đưa cho mẹ! Nhã Phù tức giận liếc mắt, con trai của mình vẫn luôn

rất rõ ràng, bây giờ lại chạy thẳng tới người nam nhân trước mắt này,

nhất định là có ý đồ gì đó.

Nhưng con trai . . . . . Con viện cớ

bắt chuyện mặc dù không cũ, nhưng đừng kinh hồn động phách như thế được

không, ai không biết sẽ thật sự nghĩ ta đặc biệt kêu con đi tìm nam nhân cho mẹ con.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 118: .
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 169: Hừ, ta quyết định không dẫn ngươi đi theo
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Áp Đảo Vương Gia
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...