Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vụng Dại Tuổi 17 – Chương 15

Vụng Dại Tuổi 17

Tác giả: La Thị Ánh Hường
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều, mặt trời ẩn mình sau dãy nhà cao tầng phía bên kia đường. Hân nhìn xuống dòng sông nước đen ngòm lững lờ đầy rác rưởi, lâu lâu bốc lên thứ mùi không thể gọi tên, lòng không hiểu tại sao cả Hân và Hạ đều gắn bó với nó như thế, cái mảng cỏ nằm choãi ra bờ sông, bên cạnh gốc bằng lăng tím ngắt một màu u uất ấy. Rồi Hân lại nghĩ, giữa lòng thành phố mà làm chủ một miếng đất như thế này không phải lý tưởng hay sao? Xem ra cần phải học thói quen biết bằng lòng với những gì mình có, như thế cuộc sống đơn giản đi nhiều.

- Hát đi nhỏ! – Giọng Hạ nhẹ như gió thoảng.

Hân liến láu:

- Mời quí vị đến với chương trình ca nhạc theo yêu cầu. Xin hỏi tiểu thư thích bài hát nào tôi sẽ đáp ứng ngay ạ!

Hạ cười vang. Cả hai cùng gào lên bản nhạc yêu thích:

Hãy cố vươn vai mà đứng

Tô son lên môi mỉm cười

Hãy cố yêu người mà sống...

- Stop!

Giọng hát tắt lịm. Hạ và Hân quay lại ngỡ ngàng: Quân!

- Quân không thích nghe câu tiếp theo đâu.

Sau một phút ngạc nhiên, Hạ hỏi ngớ ngẩn:

- Quân… Quân ở đâu ra vậy?

Hân cười xòa:

- Chà, một vị khán giả khó tính đây!

Quân nhăn mặt, chống chế yếu ớt:

- Đâu có, hai bạn hát hay lắm, nhưng... đừng hát câu kế tiếp, cái câu “Lâu rồi đời mình cũng qua” ấy! Nghe có vẻ chịu đựng thế nào.

Anh bạn lớp trưởng gương mẫu này tưởng đâu chỉ biết học và làm… lớp trưởng thôi, ai dè cũng sâu sắc quá đi chứ! Hân cười, hỏi lại câu của Hạ:

- Quân ở đâu ra vậy?

- À, mình định ghé nhà Hân để đưa cái này!

Quân chìa ra tờ giấy. Hàng chữ “Thể lệ cuộc thi truyện ngắn…” ngay tức khắc thu hút hai đứa, nhất là Hạ. Nhỏ từng đoạt giải những cuộc thi lớn nên có phần tự tin hơn. Hân thì không được như Hạ nhưng cũng ít khi chịu bỏ cuộc, mặc dù chưa có cuộc thi nào chịu mỉm cười với mình. Tuy nhiên, chỉ qua vài truyện ngắn được đăng, tên của Hân đã được một số bạn đọc biết đến. Hân viết bằng lòng đam mê và khát vọng mãnh liệt nên những thất vọng chẳng làm Hân gục ngã. Dẫu thế nào cũng phải đứng lên đi tiếp chứ. Cuộc sống mà đứng im một chỗ, chắc buồn lắm.

- Giải thưởng lần này đặc biệt lắm nghen! - Quân sôi nổi - Họ chỉ nhằm mục đích chọn ra một gương mặt trẻ thật xứng đáng để giới thiệu cho Hội Nhà văn. Xem như nuôi dưỡng mầm non ấy mà! Những bạn vào chung khảo sẽ chỉ có nhuận bút.

Ôi chao, như thế thì còn gì bằng. Hân từng ao ước được tiếp cận với các cô chú trong ấy, chỉ để biết xem họ ăn gì, uống gì mà lại viết hay đến thế? Ngớ ngẩn thật. Nhưng không ngờ có một ngày, cơ hội ấy lừng lững xuất hiện. Chỉ là xuất hiện thôi, còn mỉm cười với ai lại là chuyện dài ở phía trước..

*

Ngày…

Tôi cảm thấy bất an. Như có vật gì đó đè nặng lên người, rất ngột ngạt, khó thở. Tôi vùng vẫy, cố hết sức để thoát ra nhưng vô vọng. Bắt đầu từ hôm qua, lúc cô chủ trở về cùng với xấp giấy được kẹp trong cuốn tập có bìa màu xanh lá cây. Cô ngồi đọc thật lâu, rồi sau đó đem nó gởi cho tôi.

Ngày…

Chuông điện thoại reo. Cô chủ nhấc ống nghe, giọng thảng thốt:

- Sao, Quân nói sao?

- Bệnh viện nào?

- Hả? Nhà... xác?

Cô chủ buông rơi điện thoại, thẫn thờ khuỵu xuống. Qua cuộc nói chuyện, tôi hiểu có nỗi mất mát nào đó đã đưa đến nỗi đau tột cùng cho cô. Nhưng người nằm trong nhà xác ấy là ai mới được? Cô chủ đưa mắt nhìn về khung hình trên bàn học. Đó là tấm hình cô chụp với Hạ hồi đầu niên học. Lạy trời, chẳng lẽ lại chính là Hạ – cô bạn thường xuất hiện với nụ cười rất tươi ấy? Cô chủ ôm hẳn khung hình vào lòng, cô khóc rất nhỏ và gọi cũng rất nhỏ: “Hạ ơi!...”.

Ngày…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vụng Dại Tuổi 17
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...