Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 91

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ thấy cách hắn không xa có một thân ảnh lẳng lặng lăng không đứng nhưng mờ ảo chứ không chân thực. Không hiểu sao nhìn tới thân ảnh ấy hắn thấy có chút quen thuộc, vui mừng, sợ hãi …

“A Đạt Nhĩ, con khỉ nhỏ năm nào giờ oai phong quá nhỉ. Bây giờ đã không còn xem ta ra gì nữa cơ đấy?”. Xích Huyết Hoàng mỉa mai.

“Ngài, ngài là …” A Đạt Nhĩ tức tên đại hán từ trong tòa nhà đi ra toàn thân cứng đờ, run rẩy. A Đạt nhĩ – cái tên mà dường như hắn đã quên mất sự tồn tại của nó. Đã quá lâu rồi hắn không được nghe ba chữ ấy. Trên thế gian người ta chỉ biết hắn là Thú Đế, hắn cũng đã nghe quen cái danh xưng ấy. Nhưng thực ra, cái tên đầu tiên mà hắn nhận biết là A Đạt Nhĩ. Cả thế gian này, chỉ có một người biết đến cái tên đó, cũng là người duy nhất gọi hắn bằng ba chữ A Đạt Nhĩ.

“Ta tưởng rằng ngươi đã không nhận ra Xích Huyết Hoàng này nữa.” Xích Huyết Hoàng phất tay hừ lạnh, lộ rõ vẻ tức giận.

“Chủ … chủ nhân, nhân… người quả thật chưa chết, chết … người chưa chết. Ta biết mà, người đâu thể dễ dàng bị gi3t chết như vậy được.” A Đạt nhĩ run run nhìn Xích Huyết Hoàng. Khuôn mặt chủ nhân năm xưa của hắn hiện ra. Vẫn nét cao ngạo, độc tôn ấy, vẫn cách nói chuyện không nương từ ấy, vẫn là tiếng gọi A Đạt Nhĩ thân quen ấy… Đã lâu lắm rồi, hắn không nghĩ mình có thể gặp lại thân ảnh đó một lần nữa.

A Đạt Nhĩ Thú đế quì xuống, bò lại dưới chân Xích Huyết Hoàng, đưa cánh tay lực lưỡng ra muốn nắm lấy bàn chân hắn nhưng chỉ chụp vào hư không. Nước mắt hắn chảy dài, tuôn ra như mưa. Nếu để kẻ khác chứng kiến chuyện này chắc sẽ sốc mà chết. Đường đường một Thú Đế - yêu thú chín mươi chín cấp đỉnh mà lại quỳ khóc dưới chân một nhân loại.

Xích Huyết Hoàng nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu.

“Ngươi đứng lên đi, dù sao cũng là một Đế cấp yêu thú, làm như vậy còn thể thống gì nữa.”

“Dù ta có là Hoàng cấp yêu thú đi nữa thì ta cũng mãi là A Đạt Nhĩ – tiểu hầu của chủ nhân.” A Đạt nhĩ kiên quyết quỳ gối nói.

“Từ ngày ta bị hủy thân xác, ngươi đã được tự do rồi. Đứng lên đi.”

“Không, cho dù thế nào người vẫn là chủ nhân của ta.Ân nghĩa cứu mạng, dạy dỗ của người ta không bao giờ quên.”

“Ngươi đã không còn coi ta ra gì nên lời nói của ta ngươi không thèm để mắt đúng không?” Xích Huyết Hoàng quát.

Thú Đế vội vã đứng dậy, khom người nhìn Xích Huyết Hoàng lắc lắc đầu. Trước người này hắn đã không còn một chút phong phạm nào của một yêu thú tuyệt đỉnh mà không khác gì một đứa trẻ nhỏ.

“Ta biết là người không chết, người không thể chết được mà. Bọn khốn kiếp ấy làm sao có thể giết được người.” Thú Đế nhìn Xích Huyết Hoàng, ánh mắt tràn đầy sung sướng nói.

“Hôm đó cũng cảm ơn ngươi xả thân cầm chân bọn chúng một chút thời gian, nếu không e rằng bây giờ ta đã không còn được đứng đây với ngươi nữa.” Xích Huyết Hoàng nhìn Thú đế cảm thán.

“Xin chủ nhân đừng nói như vậy. Ta là yêu thú của ngài, dù chết vì ngài ngàn vạn lần thì ta vẫn không hối hận.” Thú Đế cúi đầu, thành thật trả lời.

Yêu thú không giảo hoạt, xảo quyệt và vong ơn bội nghĩa như nhân loại. Hơn bốn ngàn năm trước đây, Thú đế chỉ là một con Tiểu hầu tử bị thợ săn bắt được, sắp gi3t chết. Đúng lúc đó Xích Huyết Hoàng đi ngang qua, nhìn ánh mắt đáng thương nên động lòng cứu về, rồi giúp nó tu luyện, cho nó theo bên cạnh. Chủ tớ cùng nhau cả trăm năm, ân tình dày như biển. Cho nên kể cả là hiện tại, Xích Huyết Hoàng có bảo Thú đế tự vận hắn cũng không ngần ngại làm ngay.

Sau đó hai người cảm khái hồi lâu. Lần ấy, khi Xích Huyết Hoàng trọng thương thì Thú đế lúc đó vừa tấn thăng Yêu Đế liều mình xuất hiện ngăn trở đám người Tinh Không Hoàng. May cho hắn là bọn chúng dốc sức đuổi theo, hơn nữa đã tiêu hao rất nhiều lúc chiến đấu với Xích Huyết Hoàng nên hắn mới nhặt được một mạng.

Thú Đế cố lết đi, tìm được một hang động bí mật sau đó tiến vào trạng thái ngủ say. Cơ thể hắn bị thương cực độ nghiêm trọng, nhưng may mắn gặp đại cơ duyên nên mới giữ được mạng, còn có thể tấn thăng trở thành Yêu Đế.

Yêu thú thọ nguyên lâu hơn con người, nhưng chỉ là Yêu Đế tuyệt không thể sống hơn bốn ngàn năm được. Thậm chí Yêu Hoàng cũng không thể. Sở dĩ Thú Đế có thể tồn tại lâu được như vậy chính là nhờ có Thiên đại cơ duyên kia. Nhưng Thiên địa dị biến, cấm Hoàng trận xuất hiện nên ngăn trở việc hắn có thể phá Đế thành Hoàng.

Hai người mải mê nói chuyện như quên mất thằng nhóc nằm thoi thóp gần chết. Kinh mạch của hắn đã yếu ớt tới cực điểm, gần như chuẩn bị đoạn thì Hắc Hồn hoàn không tự chủ xuất hiện, lấy tốc độ không gì sánh được xoay tròn sau đó đột nhiên lớn gấp trăm lần, trực tiếp cuốn lấy thân ảnh Vũ Tôn vào bên trong sau đó thu nhỏ lại, thành một viên Hồn hoàn như chưa có động tĩnh gì.

Thú Đế - Xích Huyết Hoàng khiếp sợ nhìn Hắc Hồn hoàn dị biến. Thậm chí Thú Đế khi vừa thấy Hắc Hồn hoàn biến lớn thì bản thân hắn chợt cảm thấy sợ hãi, run rẩy theo bản năng. Hắn chỉ muốn ngay lập tức quỳ mọp xuống bái lạy như thần dân gặp Hoàng Đế vậy.

Cũng may cảm giác đó nhanh chóng biến mất.

Xích Huyết Hoàng thì đờ người ra không hiểu chuyện gì. Hắn tin rằng phân thân của Vũ Tôn có máu huyết từ bản tôn cực kì cường đại, cho dù có ngắc ngoải cũng sẽ không có vấn đề gì, còn để cho Vũ Tôn từ trong sinh tử đột phá cực hạn bản thân, không ngờ viên Hồn hoàn đen nhánh kia lại chui ra cuốn lấy phân thân của Vũ Tôn đi đâu không thấy.

Hồn hoàn tự chủ cắn nuốt chủ nhân? Chuyện hoang đường này hắn chưa từng gặp bao giờ. Không có chủ nhân thúc giục thì Hồn hoàn không bao giờ có thể tự động làm gì. Lần này đúng là gặp ma rồi. Hơn nữa, hắn còn cảm giác được Hắc Hồn hoàn dường như “nhìn” hắn một cái, khiến linh hồn hắn chút nữa tiêu tán.

“Chủ nhân, này … này … là sao?” Thú Đế thoát khỏi tâm trạng sợ hãi hỏi.

“Ngươi không cần biết nhiều. Có chuyện gì sau này ngươi sẽ rõ. Ta hỏi ngươi, viên Hồn hoàn trước đây ta bảo ngươi giữ hiện giờ ở đâu?” Xích Huyết Hoàng nghiêm túc nhìn hắn hỏi.

Thú Đế vội đáp:

“Ở đây, ta luôn mang nó theo trong người.”

Nói xong hắn giơ tay phải ra, năm ngón tay như lưỡi dao bén nhọn rạch vào phần bụng mình, moi ra một viên Hồn hoàn nhuốm máu đỏ rực. Thú Đế xòe tay ra, lập tức máu tươi dính bên trên viên Hồn hoàn như bị một cái động không đáy hút triệt để vào bên trong Hồn hoàn. Thậm chí, máu của Thú đế cũng không tự chủ muốn chui ra khỏi cơ thể để tiến vào đó. Viên Hồn hoàn từ màu đỏ trở thành màu trắng, đặc trưng của Hồn hoàn từ bam trăm đến năm trăm năm.

Thú Đế khẽ vận nguyên khí, ổn định lại khí huyết. Có thể thấy bằng mắt thường vết thương của hắn nhanh chóng khép lại.

Xích Huyết Hoàng vẫy tay, viên Hồn hoàn từ tay Thú đế bay đến trên lòng bàn tay Xích Huyết Hoàng.

Nhìn Hồn hoàn trong bàn tay, Xích Huyết Hoàng như quay về hơn bốn ngàn năm trước. Hắn có được viên Hồn hoàn này khi đã trở thành Hồn Thánh cho nên dù rất nuối tiếc nhưng hắn không hấp thụ, cũng không bỏ đi mà giao cho Thú Đế lúc đó cất giữ. Thú Đế biết Xích Huyết Hoàng rất yêu thích viên Hồn hoàn này nên không dám lơ là mà trực tiếp nhét nó vào trong cơ thể mình.

Chẳng qua có chút kì lạ, khi viên Hồn hoàn tiến vào cơ thể hắn, gặp máu tươi liền điên cuồng hút lấy khiến Thú Đế phải tạo một lớp lồ ng nguyên khí ngăn cách nó với máu huyết bản thân.

Hắn giữ viên Hồn hoàn ấy đã hơn bốn ngàn năm. Có những lúc tưởng niệm Xích Huyết Hoàng thì hắn lại đưa tay xoa lên vị trí của viên Hồn hoàn. Hắn gần như xem viên Hồn hoàn ấy như một bộ phận trong cơ thể mình.

Cuối cùng, hôm nay đã bị lấy ra, hắn có chút gì đó mất mát, không đành lòng.

Nói đến nguồn gốc của viên Hồn hoàn bạc này thì cũng không tầm thường. Nó vốn là một hậu đại của hung thú thời Thượng cổ, ngẫu nhiên kích phát huyết mạch tổ tiên. Đó là một con Huyết trùng. Tuy chỉ là một con trùng, nhưng tại thời đại Thượng cổ nó cũng là bá chủ một phương. Thân hình nhỏ bé, trông như vô hại nhưng ngay cả Võ Hoàng cũng khiếp đảm nếu gặp một con Huyết trùng trưởng thành cực hạn.

Sở thích của nó là hút máu các loài khác. Tốc độ không có, thể hình không có, độc cũng không, lực lượng càng không nhưng nó lại có năng lực đặc biệt, năng lực mà muôn loài mơ ước : Thôn Phệ.

Cầu nguyệt phiếu và cầu Vote nhé :)

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...