Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 219

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Làm xong hắn xoay người lạnh lùng nhìn bảy tên nhóm Đồ Phong ( một tên đã bị Hoa phu nhân giết trước đó ) , bàn tay phải xòe ra sau đó bóp mạnh vào không gian. Bảy người miệng phun ra một ngụm máu tươi, đan điền vỡ nát.

Vũ Tôn lắc đầu nhìn Hoa phu nhân đang ngây dại thở dài:

- Bọn chúng giao cho các ngươi, có gì chúng ta sẽ nói sau.

Hắn quay người đi ra phía khác nhìn lên bầu trời.

Vũ Tôn biết mọi việc diễn ra hôm nay hết sức bất ngờ lẫn có chút không thể tin được đối với cả Hoa Phương lẫn thành viên của Bất Thế mạo hiểm đoàn. Vốn dự định làm một đứa trẻ để nhờ vào bọn họ thoát khỏi nơi quỉ quái này nhưng cuối cùng vì có chút cảm động trước tình cảm của bọn họ lẫn sự vong ân phụ nghĩa từ đám người Đồ Phong mà không nhịn được ra tay.

Xích Huyết Hoàng là một người rất quan trọng với hắn. Có lẽ từ khi Xích Huyết Hoàng kể cho hắn việc Tinh Không Hoàng cùng Huyền Thiên Hậu phản bội khiến Vũ Tôn cực kì căm ghét những kẻ súc sinh không biết ân đền oán trả.

Đám người Đồ Phong lúc này như cá nằm trên thớt, toàn bộ đã trở thành phế nhân. Thành viên của Bất Thế mạo hiểm đoàn sau khi phục hồi đã không ngần ngại đánh đập từng kẻ một tơi bời đến mức xương cốt vỡ vụn, sinh cơ đoạn tuyệt.

- Các ngươi hung hăng đi, các ngươi càn quấy đi.

- Không phải các ngươi to mồm lắm sao, bây giờ lại khóc lóc van xin thế?

- Ác giả ác báo. Đây chính là các ngươi tự tạo nghiệt.

Từng cú đấm, cú đá nện xuống là một câu mắng chửi vang lên.

Riêng Đồ Phong thì thê thảm hơn. Người thì chặt tay, cắt lữoi hắn, còn có người đáng sợ hơn là đem vài cục than đá ban nãy đốt nóng sau đó nhét vào cơ thể khiến hắn đau đớn sống không bằng chết. Từ trên người hắn mùi thịt cháy khét lẹt tỏa ra.

Không lâu sau, hắn đã biến thành một cái xác kinh khủng không nguyên vẹn. Đường đường một Ngự không cảnh lại có lúc chết trong kinh hoảng, sợ hãi, đau đớn và tuyệt vọng như vậy.

Có thể xem đó là ác giả ác báo.

Vũ Tôn không hề thấy bọn họ làm mất nhân tính. Thế giới tu chân mà, thực lực vi tôn. Tu sĩ càng quí trọng thọ nguyên và danh dự hơn phàm nhân nhiều lắm. Vốn thành viên của Bất Thế mạo hiểm đoàn cũng không phải người tàn nhẫn nhưng chính Đồ Phong đã bức bách họ đến nước đó.

- Đứa … Đại nhân, không biết …

Hoa phu nhân phức tạp nhìn Vũ Tôn ấp úng mở lời. Nàng không dám gọi hắn là Đứa nhỏ nữa. Bất kể là thế nào, một đứa bé có thể lạnh lùng và thực lực siêu tuyệt như vậy sao? Thậm chí trong lòng nàng có thể Vũ Tôn là một người rất lớn tuổi rồi, chẳng qua không biết dùng cách gì mà có thể giữ được thân hình nhỏ bé như vậy mà thôi.

Nghĩ lại cảnh nàng ôm ấp, cởi y phục trước mặt hắn đột nhiên khuôn mặt nàng đỏ bừng.

- Hoa tỷ, đừng gọi ta là Đại nhân, cứ gọi ta là đứa nhỏ cũng được.

Vũ Tôn ngắt lời nàng.

- Không không, như thế đâu có được.

Hoa Phương sợ hãi vội khoát tay.

Đám người sau lưng nàng cũng đổ mồ hôi lạnh. Đùa sao, ai dám gọi một người có tu vi Võ Vương trở lên thậm chí Võ Thánh, Võ Đế là đứa nhỏ. Cho dù là nghĩ họ cũng không dám.

- Hoa tỷ chê ta không xứng sao?

Vũ Tôn ánh mắt có chút không vui hỏi.

- Không phải, đại nhân. Ngài và bọn ta quá mức cách biệt, vì vậy chúng ta không dám mạo phạm.

Hoa phu nhân vội vã sợ hãi xua tay.

- Vậy được, nếu không xem thường ta thì cứ vậy đi, gọi ta là Đứa nhỏ hoặc Vũ Tôn đệ. Đó là tên của ta.

Vũ Tôn mỉm cười nói.

- Vâng, đại … à đứa … à Tôn.

Hoa Phương thụ sủng nhược kinh ấp úng.

- Ta biết tỷ có nhiều nghi vấn, tò mò nhưng mà ta cũng không tiện kể ra. Tỷ có thể tin chắc chắn ta ít tuổi hơn tỷ rất nhiều, cho nên gọi ta là tiểu đệ cũng không sao. Mục đích của ta ban đầu muốn lợi dụng mọi người để rời khỏi Băng nguyên này, bây giờ cũng vẫn như vậy. Không biết mọi người có thể giúp ta được chứ?

Hắn trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

- Được, được chứ. Tất nhiên rồi đại nhân.

Đám người phía sau Hoa phu nhân vội vã không cần suy nghĩ đáp.

Dù trong trường hợp nào Vũ Tôn cũng là ân nhân cứu mạng bọn họ. Đừng nói đưa hắn rời khỏi đây, cho dù làm trâu ngựa bọn họ cũng cam tâm.

- Vậy mọi người nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta sẽ xuất phát. Ta có chút buồn ngủ rồi. À mà đừng gọi ta là đại nhân, nghe như ông già vậy. Ta còn chưa tới hai mươi, các ngươi gọi ta như thế thì sau này còn có cô nào muốn làm dâu nhà ta đây. Cứ gọi là đứa nhỏ nghe cũng hay lắm.

Vũ Tôn khẽ ngáp dài sau đó trêu đùa một chút. Hắn biết thừa bọn họ không có gan xưng hô như vậy.

- Vâng vâng à không…không …

Mười một người lâm vào thế khó xử. Bảo bọn họ gọi là Đại nhân thì không được vì rõ ràng người ta đã nói như thế rồi nhưng lại cũng không dám gọi là đứa nhỏ. Xưng tục danh lại càng không dám. Cho nên miệng ai cũng câm như hến.

- Mọi người nghe Tôn đệ nói gì chưa? Cứ theo ý đệ ấy mà làm. Nhanh trở về lều trại nghỉ ngơi, ngày mai còn lên đường.

- Rõ, Đoàn trưởng.

Hoa phu nhân không uổng làm đoàn trưởng, trải qua nhiều lần tinh phong huyết vũ cho nên rất nhanh chóng thích nghi tình huống.

Không lâu sau đám người đã quay về bốn cái trại ban nãy. Nhưng mà lần này Vũ Tôn được làm riêng thêm một cái khác chứ không để Hoa phu nhân ôm ấp như vừa rồi.

Đêm hôm đó cứ vậy trôi đi. Không ai ngủ được sau màn đi dạo quanh tử thần, chỉ có Vũ Tôn là chẳng lo lắng suy nghĩ gì vẫn ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau khi trời đã sáng rõ, mười ba người thu dọn đồ đạc lên đường.

Trên đường đi không khí khá yên lặng, có chút gì đó không thoải mái. Vũ Tôn lắc đầu cười khổ vì hiểu được nguyên nhân là do sự xuất hiện của hắn. Vì vậy hắn cũng chủ động đem một số thắc mắc trong đầu ra hỏi Hoa phu nhân.

Sau khi biết đây là Bắc vực hắn có chút giật mình nhưng cũng nhanh chóng quên đi. Từ Nam vực tới Bắc vực khá xa, nhưng nếu rơi ra từ vết rách không gian thì chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần rời khỏi Băng nguyên này thì trở về Nam vực không hề khó khăn.

Còn nguyên nhân của đám người Hoa phu nhân tới đây cũng khá đơn giản. Trên Tiềm Long Đại Lục các tu sĩ không chỉ có ở trong các môn phái, học viện mà còn có rất nhiều tán tu không phụ thuộc vào thế lực nào. Nhưng như vậy lẽ dĩ nhiên tài nguyên tu luyện sẽ khuyết thiếu trầm trọng. Bọn họ muốn có tinh thạch, có đan dược, có thiên tài địa bảo thì chỉ có cách tự kiếm để đáp ứng nhu cầu của mình.

Đó là lí do các mạo hiểm đoàn ra đời.

Bọn họ từng đám tu sĩ tụ tập lại với nhau, kết thành đoàn đội tổ chức đi đến các nơi nguy hiểm, khó khăn để tìm kiếm tài nguyên để phục dụng hoặc đem bán lấy thứ mình cần. Nơi càng ít người đến thì thiên tài địa bảo sẽ càng nhiều.

Thường thì thu thập được gì mọi người sẽ gộp lại chung sau đó bán một lượt, thành quả chia theo sự đóng góp của mỗi người.

Đi đơn lẻ dĩ nhiên sẽ có thu hoạch lớn nếu may mắn vì sẽ không phải chia cái gì cho ai nhưng cũng đi kèm với việc nguy hiểm luôn rình rập. Từ yêu thú, từ các loài cây cối có độc cho đến sự nguy hiểm của địa hình. Nhưng mà đáng sợ nhất vẫn là con người.

Đã là tán tu, không ai không thiếu tài nguyên. Đột nhiên gặp một người ôm một đám linh dược thiên tài địa bảo chẳng hạn thì làm gì có kẻ nào có thể ngoảnh mặt làm ngơ mà không tìm cách chiếm cho bằng được.

Vì vậy, đa phần mọi người lựa chọn đi theo đội nhóm. Dĩ nhiên không ít người đặt cược vào số mệnh lựa chọn đi một mình.

Đám người Bất Thế mạo hiểm đoàn này được thành lập từ bảy năm trước. Khi đó Đoàn trưởng là chồng của Hoa phu nhân tên là Nhiếp Phong vẫn còn sống. Hắn có tu vi Ngự Không trung kì còn Hoa phu nhân thì tu vi Kết Đan hậu kì. Bất Thế mạo hiểm đoàn lúc đó cũng là một Mạo hiểm đoàn khá có tiếng tăm trong giới Mạo hiểm đoàn tầm trung tại Bắc Vực. Lúc hùng mạnh nhất có tới cả trăm thành viên.

Nhưng không may cho Hoa phu nhân là trong một lần đi tìm kiếm tài nguyên bọn họ xảy ra xung đột với một Mạo hiểm đoàn khác. Hai bên đánh nhau cả nửa ngày không phân ra thắng bại sau đó mọi người rút về.

Những tưởng chuyện như vậy là xong, bởi vì hai Mạo hiểm đoàn xung đột không phải chuyện hiếm nhưng không ngờ Mạo hiểm đoàn kia không biết dùng cách gì mời được hai tên Võ Vương cao xông thẳng vào đại bản doanh của Bất Thế mạo hiểm đoàn gi3t chết Nhiếp Phong cùng nhi tử vừa mới sinh được mấy tháng của nàng, đánh bị thương cả mấy chục thành viên khác.

Sau lần đó, đa phần mọi người sợ hãi kéo nhau rời khỏi Bất Thế mạo hiểm đoàn, khiến Bất Thế mạo hiểm đoàn tụt dốc không phanh. Mười một người còn lại này chính là những người không vì khó khăn cũng như sợ hãi mà rời đi.

Hoa phu nhân sau khi chồng và con chết đã cực độ tuyệt vọng, mấy lần định quyên sinh nhưng vẫn cắng răng sống để tìm cách trả thù cho bọn họ. Trớ trêu thay Mạo hiểm đoàn kia ngày càng mạnh mẽ, uy danh vang xa cho nên hi vọng của nàng càng lúc càng xa vời nhưng điều đó không khiến nàng bỏ cuộc.

Còn một hơi thở nàng vẫn còn cố gắng.

Lần này tới Băng Nguyên cũng vì mục đích săn giết yêu thú và tìm thiên tài địa bảo. Nhưng mà không may cho bọn họ là khi tiến vào trung tâm Băng nguyên không lâu đã đụng ngay một con Băng Tuyết Ma Thiềm là yêu thú cấp 7, tức là ngang với Võ Vương cảnh đỉnh phong.

Vốn đám người Đồ Phong đen đủi gặp phải nó trước tiên, nhưng trời xui quỉ khiến thế nào Bất Thế mạo hiểm đoàn lại mò trúng tới phương hướng đó. Băng Tuyết Ma Thiềm sát tính rất mạnh, thấy có kẻ xâm phạm địa bàn là giết hết cho nên bọn họ bất đắc dĩ phải hợp lực với nhóm Đồ Phong.

Không ngờ đám người Đồ Phong lại không dùng toàn lực, cho nên Bất Thế mạo hiểm đoàn tu vi thấp hơn mới bị Băng Tuyết Ma Thiềm khiến cho ai cũng mang thương thế không nhẹ trên cơ thể nhưng vẫn phải giả vờ không có chuyện gì. Những tưởng bọn Đồ Phong đã tách đi vậy mà không ai biết chúng vẫn âm thầm lần theo dấu vết để lại bám theo phía sau.

Nếu không có Vũ Tôn, e rằng lần này Bất Thế mạo hiểm đoàn toàn bộ bị tiêu diệt rồi. Cho nên Hoa Phương trong lòng cực kì cảm kích hắn.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 219

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 219
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...