Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 191

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cưỡng ép dụng sức mạnh đánh xuyên qua thế giới khác khiến phải chịu phản phệ, bị thương bởi Hắc Hồn hoàn cộng với việc thất bại triệt để khiến Thánh Tôn không thể chống đỡ được.

Hắn đã bỏ không ít tâm huyết suốt mấy ngàn năm trời chỉ vì thanh Xích Huyết kiếm nhưng kết quả vẫn là tay trắng.

Vô vọng. Tưởng như đã nắm được Xích Huyết kiếm vào tay đột nhiên lại trở thành bọt nước.

Hắn không chấp nhận được. Không thể chấp nhận được.

Đường hầm không gian liên tục bạo tạc, mở rộng ra lớn đến mức chu vi lên tới mấy ngàn dặm vẫn không ngừng mở rộng.

Ngay trên bầu trời Tiềm Long Đại Lục một hố đen khổng lồ xuất hiện như muốn nuốt chửng thiên địa.

Từng tia không gian loạn lưu rạch ngang bầu trời, không khác gì ngày tận thế.

Những đám mây gần chúng ngay lập tức bị nghiền nát hoặc bị hút vào bên trong.

Bên dưới mặt đất cũng không thoát khỏi. Không ít nhà cửa, công trình, sinh vật bị hút vào lỗ hổng không gian kia.

Lúc này, thực sự trông Tiềm Long Đại Lục không khác gì ngày tận thế.

Không ít phàm nhân lẫn tu sĩ cấp thấp vội quì xuống lạy Trời, cầu xin được tha thứ.

Chỉ có các Võ Đế cường giả biết đó là Thông đạo không gian đang phát sinh biến dị. Còn biến dị đến mức độ nào thì không ai biết.

- Ầmmmmmmm…

Lỗ hổng không gian kia đột nhiên ầm ầm bành trướng nhanh gấp hàng trăm lần, nhưng cũng méo mó tương tự. Một phần tư lãnh thổ trên lục địa và Hải ngoại của Tiềm Long Đại Lục bị nó bao trùm.

Từng đám người lẫn công trình bị nó hút vào như hổ đói. Chưa tới gần được miệng của nó đã bị nghiền ép thành tro bụi.

Mọi chuyện diễn ra trong hơn năm phút. Số lượng sinh vật bị lỗ hổng không gian nuốt chửng phải tới hàng triệu người.

- Xoẹt…..

Đột nhiên không có gì báo trước, toàn bộ lỗ hổng không gian kia biến mất hoàn toàn như chưa hề xuất hiện.

Trên bầu trời lại trong lành như trước đây. Những đám mây từ phía khác nhẹ trôi tới, bổ sung vào chỗ còn trống.

Đại Ngu quốc, trên một con đường nhỏ có một đoàn người ngựa đang di chuyển. Dẫn đầu là một trung niên nam tử chừng bốn lăm tuổi. Hắn có tu vi Kết đan cảnh trung kì. Phía sau hắn có mười tên hộ vệ đang đi xung quanh hộ tống một chiếc xe ngựa nhỏ. Bọn họ kẻ cao nhất là Trúc cơ sơ kì, thấp nhất là Tiên Thiên trung kì.

Dường như họ đang di chuyển về gia tộc sau một chuyến đi dài.

Người trên xe ngựa là một người rất quan trọng, cho nên họ phải đi đường vòng nhằm tránh chuyện bất ngờ xảy ra.

- Đội trưởng, phía trước hoàn toàn yên tĩnh không có gì nguy hiểm.

Một tên do thám từ phía trước phóng ngựa trở lại báo với tên đội trưởng.

- Tốt. Gần về đến gia tộc rồi, làm tốt các ngươi sẽ được trọng thưởng.

- Đa ta đội trưởng.

Mấy tên hộ vệ đồng thanh cảm ơn.

- Nhưng mà …

Tên do thám kia có chút ấp úng.

- Nhưng mà có chuyện gì?

Tên đội trưởng khó chịu nhìn thái độ của hắn nói.

- Tuy phía trước không phát hiện có nguy hiểm, nhưng có một xác chết nằm ngay giữa đường.

Tên kia bị dọa sợ quá vội vã nói ra.

- Cái gì? Sao ngươi không nói sớm. Mọi người cẩn thận đề phòng.

Tên đội trưởng giật mình hét lên.

Mười tên hộ vệ vội vã giương cung bạt kiếm, sẵn sàng chiến đấu bất kì lúc nào.

- Tập Viễn, ngươi có biết trên đời này có nhiều chuyện giả dối lắm. Ngươi tu vi chỉ có Tiên Thiên hậu kì không thể biết hết được. Mau dẫn ta tới đó xem thế nào.

- Nhưng mà đội trưởng, ta đã cẩn thận điều tra qua. Quả thực hắn đã chết, mạch không hề đập.

Tên được gọi là Tập Viễn kia ấp úng cãi.

- Không nhiều lời, nhanh dẫn ta đi. Mọi người chú ý bảo vệ tiểu thư nghe chưa.

- Vâng đội trưởng.

- Dương Uy đại ca, có chuyện gì mà Trương Long thúc thúc vội vã vậy?

Từ bên trong xe ngựa một giọng nói nhẹ nhàng, tò mò vang lên.

- Thưa tiểu thư, Tập Viễn đi do thám báo trở về phía trước có một xác chết. Không có gì đang lo đâu.

Tên được gọi là Dương Uy quay đầu nhìn vào trong xe ngựa đáp.

- Ồ, vậy à. Thật đáng thương cho người chết không có chỗ chôn. Vậy lát nữa mọi người hãy giúp ta chôn người đó, xem như làm việc thiện được không?

Tên Dương Uy có chút không muốn nhưng mà vẫn cắn răng đáp:

- Vâng, tiểu thư.

- Đội trưởng, hắn ở kia.

Tập viễn phi ngựa dẫn tên đội trưởng đi về phía trước chừng hai dặm. Không gian xung quanh vắng tanh, nhưng giữa đường quả nhiên có một cái xác đang nằm bất động.

Tập Viễn nhìn đội trưởng nói.

Tên đội trưởng, tức là Trương Long cực kì cẩn thận nhặt vài cục đá ném lên cơ thể đang nằm chắn giữa đường.

Không hề có chuyện gì.

Tập Viễn vốn khó chịu vì Trương Long không tin hắn liền đi tới bên cạnh lất xác chết lên.

- Tập Viễn, ngươi điên à? Tại sao ngươi có thể liều lĩnh thế?

Trương Long nổi khùng mắng.

- Đội trưởng, hắn rõ ràng đã chết, ta đã tra xét kĩ rồi.

Tập Viễn không vui cố gắng cãi lại. Đoạn hắn túm lấy cái xác kia lắc qua lắc lại, kéo ngang kéo dọc.

Vẫn không có động tĩnh gì.

Trương Long vẫn chưa hết cảnh giác, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh thi thể.

Đó là một thiếu niên, tuy phục rách nát, khắp cơ thể đầy vết thương, máu đã thấm đỏ cả y phục và dính cả núi bụi bẩn nhưng khuôn mặt non nớt của hắn vẫn cực kì rõ ràng. Ước chừng hắn chỉ khoảng mười sáu tuổi.

Tay chạm nhẹ vào ngực cái xác, một luồng nguyên khí tràn vào nhưng không phát hiện được một tia sinh cơ nào. Rõ ràng là kẻ đã chết.

Trương Long thở phào nhẹ nhõm.

- Vứt hắn sang một bên đi, đừng để cản trở xe ngựa của tiểu thư. Giang hồ hiểm ác, thế giới tu chân càng đáng sợ gấp vạn lần. Cho nên ngươi không được chủ quan rõ chưa?

- Vâng. Ta đã nhớ.

Tập Viễn mặt hằm hằm khó chịu ôm cái xác ném qua một bên đường rồi quay lại trèo lên ngựa.

Trương Long dường như khá hiểu tính của hắn nên không nổi giận, chỉ khẽ lắc đầu sau đó cũng lên ngựa quay trở về.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 191

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 191
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...