Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 161

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Các ngươi không biết? Vậy công pháp tà đạo đó ở đâu ra? Đừng nói là gia tộc của hắn. Nếu có công pháp nghịch thiên như vậy chắc chắn gia tộc đó đã xưng bá Tiềm Long Đại Lục này rồi.

Thiên Cương Viện trưởng tức giận mắng.

- Chúng ta thực sự không biết. Bạo Huyết đan đúng là mọi người đồng ý giao cho Vương Bình nhưng mà thực sự hắn có tu luyện Công pháp ma đạo chúng ta không hề hay biết gì.

- Đúng vậy, xin Viện trưởng minh giám.

- Mong Viện trưởng minh giám.

Các Trưởng Lão vội vã cúi đầu.

- Thôi đi Thiên Cương huynh, ta tin bọn họ nói thật. Chuyện này phải từ từ điều tra.

Hồn Thiên Đế đến bên cạnh Thiên Cương Viện trưởng nói.

- Haiz… Thôi đi. Ta cũng nghĩ bọn họ không có cái gan đó.

Thiên Cương lắc đầu.

- Các ngươi nghe cho kĩ, ngay lập tức điều tra tới gia tộc của Vương Bình, phát hiện ra điều gì khác lạ lập tức “xử lí” ngay. Ai dấu diếm điều gì đừng trách ta tàn ác. Nam Thiên Học Viện tồn tại cả ngàn năm, ta quyết không thể để ai hủy hoại.

- Vâng Viện trưởng.

Trưởng lão của vũ kĩ phân viện rối rít gật đầu.

- Vậy còn Đại Hội? Có tiếp tục không thưa Viện trưởng?

Một vị Trưởng Lão của ma pháp phân viện tiến lên hỏi.

- Vẫn tiến hành. Tạm thời tu sửa lại một Võ Đài để ngày mai tiến hành trận cuối cùng.

Thiên Cương trầm ngâm suy nghĩ sau đó quyết định.

- Tôn, ngươi không sao chứ?

Cún hớt hải lao đến, đưa tay túm lấy Vũ Tôn đang ngây ngốc trên Võ Đài nức nở òa lên khóc.

Vũ Tôn giật mình. Hắn vẫn còn đang trong trạng thái mơ hồ vì những chuyện xảy ra. Trong đầu hắn vẫn suy nghĩ rút cục Tiểu Thiên Sứ tại sao lại tự động xuất hiện, tại sao lại chủ động giúp hắn ngăn cản U Minh nhất chỉ.

Đột nhiên Cún nắm lấy tay hắn lay mạnh khiến hắn giật mình trở về hiện thực.

- Ngươi, đừng khóc, đừng khóc. Có chuyện gì mà ngươi khóc. Khóc xấu lắm, đừng khóc nữa.

Vũ Tôn trông thấy Cún nước mắt lưng tròng hốt hoảng hỏi.

- Ngươi có sao không, có bị thương ở đâu không?

Cún thấy Vũ Tôn trả lời vội lấy tay lau nước mắt sau đó hỏi ngược lại hắn.

- Ta. Ta tất nhiên là không sao rồi.

Vũ Tôn mỉm cười trả lời. Hắn còn cố tình tạo dáng như lực sĩ để chọc cho Cún yên tâm.

- Phì. Ta biết ngay ngươi mạng con gián mà. Trời đánh cũng chỉ ngắc ngoải chứ không chết. Đúng là tai họa sống ngàn năm, người tốt chết sớm.

Cún phì cười, lu loa tặng cho Vũ Tôn một tràng giáo huấn.

Đám Chan trông thấy Vũ Tôn vui vẻ cười nói thở dài ra một hơi. Khi Vương Bình mạnh mẽ dùng thực lực Võ đế tấn công Vũ Tôn trong lòng bọn chúng đã suýt chịu không nổi rồi.

Tuy quen nhau mới gần bảy tháng, thời gian không dài cũng không ngắn nhưng mà tình cảm bọn chúng dành cho nhau hoàn toàn chân thành. Một người ốm, sáu người đau. Tận mắt nhìn thấy một người bằng hữu tốt phải chết làm sao chúng có thể chấp nhận được.

Nhưng may mà không có chuyện gì.

Lần lượt Chan, Dương, Tiểu Tam, Trương Dực đi tới ôm lấy Vũ Tôn. Không cần nói gì, chỉ cần trong lòng bọn chúng tự hiểu là được.

- Cún, Nhi. Còn hai người nữa, lại đây cho ta ôm nào.

Vũ Tôn ngây thơ nhìn Bảo Nhi và Cún đưa tay ra.

- Phi. Sắc lang.

Cún chu mỏ lên nhìn Vũ Tôn. Nhưng mà một màn tiếp sau làm mọi người há hốc miệng ra.

Nàng tiến tới, đưa tay ôm lấy Vũ Tôn.

Vũ Tôn choáng váng, ngây người.

Bảo Nhi, Dương, Chan, Tiểu Tam, Trương Dực kinh ngạc trợn mắt.

- Coi như thưởng cho ngươi vì đã chiến thắng hắn.

Cún ghé tai nói với Vũ Tôn sau đó buông hắn ra, nhảy chân sáo chạy mất dép.

- Ha ha ha. Tôn a, thật ganh tị quá đi.

Chan ôm bụng cười ngặt nghẽo, nói móc Vũ Tôn.

Vũ Tôn cười khổ. Xung quanh người hắn vẫn còn thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ của Cún. Một cảm xúc có chút khó tả trong lòng hắn.

- Bảo Nhi, còn ngươi.

Hắn nháy nháy mắt ranh mãnh nhìn Bảo Nhi.

- Phi. Đại sắc lang.

Dĩ nhiên Bảo Nhi không táo tợn như Cún. Nàng chỉ buông một câu sau đó quay đầu bước đi, nhưng mà trên môi nở một nụ cười khuynh nước khuynh thành.

Ở một góc xa xa, Thủy Linh đứng cạnh Thủy Tiên mỉm cười nhìn hắn sau đó quay đi.

- Viện trưởng, Đại Trưởng Lão.

Đột nhiên Vũ Tôn nhìn thấy Thiên Cương Viện trưởng tiến tới trước mặt hắn, bên cạnh là Hồn Thiên Đế. Hắn chủ động mở miệng chào hai người.

- Ngươi không sao chứ?

Thiên Cương Viện trưởng vẻ mặt quan tâm nhìn Vũ Tôn hỏi.

- Cảm ơn Viện trưởng quan tâm, ta rất tốt, không có chuyện gì xảy ra.

- Vậy là tốt rồi. Nếu cảm thấy không tốt chỗ nào hãy nói với ta hoặc Thiên Đế Đại Trưởng Lão nghe chưa.

- Vâng, Viện trưởng.

- Ta muốn gặp ngươi một lát, được chứ?

Thiên Cương Viện trưởng đưa ra một đề nghị chứ không phải như nhiều người khác sẽ mạnh mẽ ép buộc Vũ Tôn.

Vũ Tôn trong lòng mơ hồ đoán được ý định của Thiên Cương, nhưng không có lí do để từ chối nên gật đầu.

- Tất nhiên là được.

- Vậy đi theo ta.

Thiên Cương Viện trưởng phất tay. Vũ Tôn chỉ thấy hoa mắt một chút sau đó hắn mở mắt ra đã thấy mình ở một căn phòng xa lạ.

- Ngồi đi, đây là phòng của ta.

- Vâng, Viện trưởng.

Vũ Tôn tự nhiên ngồi lên một vị trí gần hắn.

- Không nhiều lời nữa, chắc ngươi cũng hiểu được ta muốn hỏi gì đúng không?

Thiên Cương nhìn Vũ Tôn nói thẳng vào vấn đề.

- Vì chuyện của Vương Bình?

- Đúng vậy.

- Xin lỗi Viện trưởng, nhưng mà lúc đó ta không thấy gì hết. Ta chỉ cảm thấy đau đớn khủng khiếp, gần như là người chết sau đó ánh sáng chói mắt từ đâu xuất hiện khiến ta không thể mở mắt được. Đến khi ta tỉnh lại đã thấy mọi chuyện kết thúc.

Vũ Tôn dĩ nhiên không thể đem Tiểu Thiên Sứ nói ra nên hắn ngay lập tức bịa ra một lí do thoái thác.

Nhưng mà Thiên Cương có vẻ không hề nghi ngờ, gật đầu.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...