Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 133

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Kẻ càng nghịch thiên bao nhiêu thì Thiên kiếp càng mạnh bấy nhiêu.

Kim Ô hờ hững đáp.

- Này, này …

Xích Huyết Hoàng cả kinh không nói được gì nữa.

Nghe Kim Ô nói hắn mới sực nhớ ra. Trước kia, sư phụ hắn cũng từng bảo rằng từ Võ Hoàng cảnh trở đi mỗi khi thăng một đại cấp độ sẽ phải vượt qua Thiên địa chi kiếp.

Tu luyện vốn là nghịch Thiên, mà nghịch Thiên thì phải chịu Thiên phạt.

Người càng mạnh mẽ bao nhiêu, Thiên phạt càng kh*ng b* bấy nhiêu.

Như những gì Vũ Tôn đã thể hiện, chắc chắn hắn sẽ phải chịu Thiên kiếp mạnh gấp mười mấy lần một Võ hoàng khác.

Mười mấy lần a. Đó mới là dự đoán chứ chưa rõ bao nhiêu.

- Có cách nào giúp hắn không?

Xích Huyết Hoàng vội vã hỏi Kim Ô.

- Có.

- Vậy ngươi mau giúp hắn đi.

- Ngươi muốn đoạn tuyệt thành tựu của hắn ?

Kim Ô trầm giọng, nhìn Xích Huyết Hoàng hỏi.

- Là ý gì ?

- Ngu muội nhân loại. Thiên kiếp là khảo hạch thực lực bản thân. Nếu muốn cứu hắn, ta có thể nuốt hắn vào trong không gian của ta, như vậy Thiên kiếp sẽ bị qua mặt. Nhưng ngươi nghĩ mọi chuyện dễ vậy thì sai rồi. Chắc chắn khí tức của hắn đã bị ghi nhận từ lúc sắp độ kiếp, cho nên nếu hắn muốn an toàn thì không bao giờ được xuất hiện tại thế giới bên ngoài. Nếu không vừa ra sẽ bị Thiên kiếp diệt sát vì dám lừa dối Thiên đạo.

- Như vậy khác gì chết .

Xích Huyết Hoàng thẫn thờ. Quả thật nếu vậy thà cố gắng được tới đâu hay tới đó còn hơn chứ mãi mãi sống trong một không gian không có ai khác thì thà chết còn dễ chịu.

- Vậy nếu phút chót hắn không vượt qua được thì ngươi hãy cứu hắn.

Xích Huyết Hoàng nhìn Kim Ô giọng cầu khẩn.

- Hừ. Nếu là kẻ sợ chết không đáng để bản Chim cứu.

- “ !!! ”

Xích Huyết Hoàng biết không thể cầu con chim ba chân này được nên nghĩ tới Quang minh chí tôn. Nhưng mà Quang minh chí tôn đang bận dưỡng hồn, hơn nữa Kim Ô còn bất lực, liệu chăng vị tiền bối này có làm được gì?

Nhưng mà không thử sao biết. Vì vậy hắn liền câu thông với Quang minh chí tôn trong Xích Huyết kiếm.

Quang minh chí tôn biết Vũ Tôn sắp độ kiếp thì rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy Kiếp vân trên bầu trời thì hắn tái mặt. Đùa gì chứ, đó mà là Thiên kiếp của Đế quân cảnh sao? Cho dù là Đế Tôn tiến vào cũng thành tro đi.

Khẽ lắc đầu cay đắng nhìn Xích Huyết Hoàng, Quang minh chí tôn cũng cực kì chua xót. Đợi suốt hàng vạn năm mới có được kẻ kế thừa y bát thì không ngờ lúc này lại cửu tử nhất sinh.

Khi Quang minh chí tôn xuất hiện, Kim Ô nhìn hắn khẽ “Ồ” một tiếng kinh ngạc, nhưng sau đó nhanh chóng quên đi, lại tập trung vào Vũ Tôn.

Lúc này Vũ Tôn sức mạnh vẫn đang không ngừng bành trướng. Trên đầu hắn, Thiên địa chi kiếp ngày một khuyếch tán, mở rộng cực kì nhanh chóng.

Thiên kiếp chưa thành hình, vậy mà đã mang đến áp lực khủng khiếp.

- Chuyện gì vậy, tại sao ta cảm thấy lạnh toát sống lưng?

- Ta cũng vậy, ta cảm thấy run sợ từ tận cốt tủy.

- Tại sao ta như bị thái sơn áp đỉnh thế này?

- Có chuyện gì thế này?

Vô số tu sĩ lẫn phàm nhân của toàn bộ Tiềm Long Đại Lục đột nhiên rùng mình. Một cảm giác sợ hãi bao trùm lên toàn bộ bọn họ.

Gần nhất là tu sĩ của Nam vực. Nhiều người chịu không nổi áp lực, lập tức quỳ xuống, dập đầu trước Thiên địa.

Viện Trưởng của Nam Thiên Học Viện cùng Hồn Thiên Đế bị kinh động, cả hai phi hành lên bầu trời nhìn về hướng Sa mạc tử thần. Dù cách xa hàng vạn dặm nhưng bọn họ vẫn bị dư uy của Thiên kiếp làm cho tái nhợt.

Trong đầu Hồn Thiên Đế đột nhiên hiện lên thân ảnh Vũ Tôn.

- Thiên ca, tại sao muội thấy bất an thế này?

Trương Nhược Tích bỗng nhiên run rẩy, người phát lạnh nhìn Vũ Thiếu Dương sợ hãi hỏi.

- Không sao, không sao đâu. Không có chuyện gì đâu.

Vũ Thiếu Dương cố gắng trấn an thê tử nhưng trong lòng hắn vẫn có dự cảm cực kì bất an. Đến cảnh giới bọn hắn gần như không bao giờ có chuyện buồn lo vô cớ, cho nên hắn tin tưởng sắp có đại sự xảy ra.

- Muội phải đi tìm Tôn nhi, tìm Tôn nhi.

Trương Nhược Tích đẩy Vũ Thiếu Dương ra, muốn lao đi tìm Vũ Tôn. Từ khi nàng đột nhiên sợ hãi, trong đầu nàng luôn hiện ra thân ảnh Vũ Tôn đầy máu me nhìn nàng mỉm cười.

- Muội định đi đâu tìm nó? Bình tĩnh lại đi.

Vũ Thiếu Dương ôm lấy Trương Nhược Tích, cố gắng không cho nàng mất kiểm soát.

- Buông muội ra, muội phải đến Nam Thiên Học Viện tìm Tôn Nhi. Muội có dự cảm không lành. Muội phải tìm Tôn nhi của muội.

Trương Nhược Tích giằng co, nhất định muốn đi tới Nam Thiên Học Viện.

Biết ngăn không được thê tử, Vũ Thiếu Dương thở dài. Hắn xác định chắc chắn Vũ Tôn đã xảy ra chuyện. Không phải ngẫu nhiên hai phu thê bọn hắn lại cùng có chung dự cảm về một người như vậy.

- Vậy ta đi cùng muội.

Vũ Thiếu Dương nắm tay Trương Nhược Tích. Hai người Nguyên khí hóa cánh, hướng về Nam Thiên Học Viện lao thẳng tới.

- Rút cục Tây vực có chuyện gì mà Thiên uy kh*ng b* tới tận đây?

Tại Bắc vực, Trung châu, Nam vực, Hải ngoại những lão quái vật nhao nhao bị kinh động lần nữa xuất hiện. Lúc nãy là Thiên địa nguyên khí bị lôi kéo đi, bây giờ lại là Thiên Uy kh*ng b*.

Không ít người liên kết hai dữ kiện trên lại phát hiện ra rất giống như cổ tịch miêu tả Võ Hoàng phá toái hư không.

Nhưng mà bây giờ có Võ Hoàng sao?

Đương nhiên là không. Gần bốn ngàn năm nay Tiềm Long đại lục không có Võ Hoàng, đó là điều ai cũng biết.

Cho nên ngay lập tức họ phủ định ý nghĩ đó.

Bầu trời ngày một đen kịt. Từng tia lôi điện kh*ng b* vờn quanh những đám mây khiến người ta không rét mà run.

Thân ảnh Vũ Tôn nhỏ bé, so với Thiên uy quả thực không khác gì con Kiến với con Voi.

Khí tức của hắn đã đình chỉ tăng tiếp, đã đạt tới cực hạn hắn có thể chịu đựng, tức là Võ Hoàng Đại Viên Mãn. Sở dĩ đã phá tan bình chướng Đế Quân nhưng vẫn chỉ là Võ Hoàng là bởi vì chưa độ qua Thiên kiếp nên chưa được Thiên Địa chứng nhận. Chỉ cần sống sót qua đợt Thiên kiếp này, hắn sẽ chân chính là một Đế Quân cảnh.

Mở mắt ra, cảm nhận Thiên uy bao phủ bản thân mình Vũ Tôn khẽ mỉm cười.

- Đúng là Lão Thiên coi trọng ta a.

Hắn nhìn lên trời, lẩm bẩm.

- Tôn Nhi, đừng cố quá. Nếu cảm thấy không được thì hủy bỏ cơ thể, đem linh hồn tiến vào Xích Huyết Châu.

Xích Huyết Hoàng nhìn hắn dặn dò.

Võ hoàng nhìn Xích Huyết Hoàng gật đầu nói:

- Yên tâm đi Xích Huyết thúc, ta nhất định sẽ không sao.

- Không được chủ quan, chỉ cần còn sống thì sẽ còn cơ hội.

Xích Huyết Hoàng vội vã nói sau đó nhanh chóng cùng Quang minh chí tôn quay vào Xích Huyết Châu.

Lôi điện là khắc tinh của Tà ma, Thiên uy là khắc tinh của Linh hồn thể. Thiên uy ngày càng đậm đặc, áp lực đè lên Xích Huyết Hoàng và Quang minh chí tôn cũng theo đó tăng dần. Nếu tiếp tục ở bên ngoài thì chỉ cần vài phút nữa hai người họ sẽ bị nghiền ép thành hư vô.

Như vậy, lúc này chỉ còn Vũ Tôn cùng Kim Ô.

Kim Ô nhục thân siêu phàm, chút Lôi kiếp Thiên uy này cũng không đủ gãi lông cho nó.

- Tiểu tử, nếu ngươi độ qua kiếp này, Bản Chim đại nhân sẽ có quà cho ngươi.

- Ồ, vậy mong Chim đại nhân hãy chuẩn bị đi, ta nhất định sẽ vượt qua.

Vũ Tôn giọng nói chắc nịch vang lên.

Tay phải hắn đưa ra nắm chặt Xích Huyết kiếm, tay trái đặt sau eo hướng tới Thiên Uy. Khí tức của hắn không một chút che giấu bùng lên mạnh mẽ như khiêu khích Thiên uy.

Thiên Uy như có linh tính, cảm nhận được Vũ Tôn chọc giận, ngay lập tức một tia sét lớn bằng một tòa nhà giáng xuống.

Tay trái từ đằng sau nắm thành đấm, Vũ Tôn lăng không hướng Lôi kiếp lao đến.

- Ầm …

Tiếng nổ lớn vang lên, tia sét tan biến, Vũ Tôn thì sừng sững ngạo nghễ đứng giữa không trung.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...