Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 116

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Ồ, cô nương kia thật xinh đẹp.

Một giọng nói tràn đầy d@m d*c, ẻo lả vang lên.

Cách Cún cùng tiểu muội muội không xa có một tên thiếu niên cùng ba tên hộ vệ. Khắp Quảng Bình trấn không ai không biết hắn là Thiếu gia của Phương gia – Phương Kiệt. Hắn nổi tiếng là kẻ sa đọa, chơi bời trác tán. Không biết bao nhiêu cô gái nhà lành bị hắn hại đời.

Nhưng mà Phương gia tại Quảng Bình trấn này là bá chủ tuyệt đối, bên trong Phương gia có không ít thành viên là đệ tử nội môn của Nam Thiên Học Viện cho nên những người bị hại không biết kêu ai, chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Phương Kiệt tu vi không cao, chỉ có Hậu Thiên sơ kì dù cốt linh đã hai mươi. Nhưng mà hắn là con của đương kim gia chủ Phương gia. Hắn thường ra ngoài đường đi vòng quanh trấn, thấy cô nương nào xinh đẹp thì hắn sẽ tìm cách bắt lại, không kể là trinh nữ hay phu nhân. Vì thế nữ nhi trong Thái Bình trấn cực kì sợ hãi hắn. Chỉ cần thấy hắn ló ra khỏi Phương phủ là vội đóng kín cửa, bịt mặt, bôi xấu bản thân để hắn bỏ qua.

Mấy hôm nay đã chơi chán mấy nữ nhân khác, hắn muốn đi ra ngoài đổi gió. Nhưng không may cho hắn là không thấy bóng thiếu nữ nào hợp mắt. Đang trên đường quay về phủ thì hắn trông thấy Cún.

Mái tóc ngắn buộc cao đuôi gà, làn da trắng trẻo, mịn màng, khuôn mặt cá tính, u sầu. Mắt phượng, mày ngài, đôi môi đỏ hồng chúm chím. Tuổi tuy không lớn nhưng đã phát d*c, lồi lõm có trên có dưới.

Quả là cực phẩm. Trong vòng ba năm nữa, nàng tuyệt đối sẽ trở thành một mĩ nhân hại nước hại dân.

Phương Kiệt khẽ nuốt nước bọt.

- Cô nương, tại hạ Phương Kiệt. Không biết cô nương cùng tiểu muội muội đây có cần giúp đỡ gì chăng?

Phương Kiệt chỉnh trang quần áo, đầu tóc sau đó lấy một tư thế tiêu sái, bàn tay cầm một chiếc quạt nhỏ khẽ vung vẩy tiến tới đằng sau Cún mở lời. Đáng tiếc do hắn ăn chơi quá đà nên cơ thể gầy teo, cộng với giọng nói the thé, ẻo lả của bán nam bán nữ đã phá hết hình tượng hắn cố tạo ra.

“ Ồ, tiểu muội kia cũng có gốc rễ của một nữ nhân tuyệt sắc. Xem ra ta nhặt được bảo rồi.” Phương Kiệt nhủ thầm. Không chỉ có Cún mà cả tiểu cô nương kia cũng làm hắn thèm thuồng, dù nàng mới chỉ chín tuổi.

Tiểu cô nương sợ hãi nhìn hắn, nép vào lòng Cún như tìm sự che chở.

- Cảm ơn Phương công tử, muội muội đây có chuyện để ta giúp nàng lo được rồi, không làm phiền công tử.

Cún quay đầu nhìn Phương Kiệt. Nàng không phải người ngây thơ, ngốc nghếch nên vừa nhìn đã biết hắn là loại người gì. Nhưng mà đang trên đất người khác, cho nên cố nhịn sự ghê tởm nhã nhặn từ chối.

- Ấy, không được. Hai nữ nhi liễu yếu đào tơ sao làm được chuyện như thế này. Tại hạ là người trượng nghĩa, gặp chuyện khó khăn chẳng màng gian khổ. Để ta giúp hai người một tay. Người đâu, mang thi thể lão trượng này đi. Tiểu muội muội, nhà muội ở đâu ta giúp muội.

Phương Kiệt không biết liêm sỉ vừa bốc phét vừa vỗ ngực.

- Ông nội, ông nội. Đừng đụng vào ông nội của ta.

Nhìn thấy ba tên hộ vệ đi tới, vẻ mặt cực kì ghê tởm, khó chịu muốn xốc thi thể ông nội mình đi, tiểu cô nương lao ra khỏi lòng Cún, ôm chặt lấy chiếc chiếu không cho ai đụng vào.

- Hừ, làm như là báu vật sợ người khác tranh mất không bằng.

Một tên hộ vệ hừ lạnh.

Cún vốn dĩ là người nóng tính, nàng nhịn hết nổi rồi. Khuôn mặt lạnh lùng quay sang Phương Kiệt.

- Phương công tử, ta đã nói rồi, chuyện của tiểu muội muội ta sẽ giúp đỡ. Phiền công tử đi chỗ khác đi. Thành ý của công tử chúng ta tâm lãnh.

- Ngu ngốc. Ngươi có biết thiếu gia của chúng ta là ai không? Được thiếu gia nhìn trúng là phúc khí ba đời của ngươi, vậy mà còn không biết hưởng thụ. Thiếu gia chúng ta ngọc thụ lâm phong, tài trí hơn người khó ai sánh bằng. Thiếu gia, không cần nói nhiều, cứ bắt nàng về lên giường hành hạ chẳng phải sẽ ngoan ngoãn sao.

Một tên hộ vệ khác giở giọng nịnh chủ.

- Câm miệng, các ngươi đang nói cái gì đấy? Không cẩn thận ta sẽ cắt lưỡi ngươi.

Phương Kiệt giả vờ tỏ vẻ tức giận, vẻ mặt xin lỗi.

- Cô nương, chuyện này ta đã quyết không đứng nhìn. Ta sẽ cho người an bài hậu sự cho vị lão trượng này. Cho nên hai người hãy yên tâm. Sau đó, ta muốn mời hai người tới Phương gia làm khách vài ngày, không biết …

- Cút.

Cún nghe đến đây đã không nhịn nổi, ánh mắt như muốn lấy mạng nhìn Phương Kiệt.

- Cái gì ?

Phương Kiệt ngẩn người. Chưa bao giờ hắn bị người ta dám vô lễ với mình.

- Ta nói ngươi CÚT, CÚT cho thật xa. Nhìn từ chủ tớ các ngươi đều là lũ ghê tởm, khiến người khác buồn nôn. Không muốn chết thì CÚT ngay khỏi mắt ta.

Cún sẵng giọng. Thực sự nếu thằng này còn dây dưa thêm, nàng sẽ nổi sát cơ. Đối với động vật còn có tình thương chứ loại người cặn bã như Phương Kiệt thì nàng chỉ muốn giết cho bằng sạch.

- Cút. Cút. Ha ha. Nàng bảo ta cút đi sao? Tốt lắm, từ nhỏ đến giờ chưa từng có người dám nói như vậy với ta. Muốn ta cút sao. Người đâu, đem bắt hai người lại đem về phủ cho ta. Nhớ nhẹ tay kẻo làm bị thương mỹ nhân thì uổng phí. Ta sẽ dạy cho nàng biết “thế nào là cút”. Đến lúc đó đừng có sướng quá xin ta ở lại đêm đêm.

Phương Kiệt cười gằn, tức giận. Đã đến nước này thì hắn khỏi cần giả huơu giả nai gì nữa rồi.

Ba tên hộ vệ nhào tới, một tên túm vào tiểu cô nương đang ôm thi thể ông nội, hai tên muốn túm lấy hai tay Cún.

Tiểu cô nương sợ hãi khóc thét lên, hai tay vẫn ôm chặt thi thể của ông nàng. Nhất thời tên hộ vệ kia không làm gì được, cố gắng gỡ tay nàng ra. Hắn tức giận gầm lên:

- Ngươi không buông ra đừng trách ta băm lão già này thành cám vứt cho chó ăn.

Tiểu cô nương kinh hoảng, nhưng càng khóc lớn hơn.

Người đi đường đứng xung quanh ánh mắt phẫn nộ nhìn Phương Kiệt. Nhưng không ai dám ra mặt. Phương gia mạnh mẽ lắm, họ đụng vào chỉ chết oan chứ không làm được gì.

Không để hai tên hộ vệ đụng vào người, Cún từ từ đứng dậy. Nhìn tiểu cô nương gào khóc lòng nàng lại quặn đau. Nàng quay người lại, nhìn Phương Kiệt đối diện.

- Như vậy là tốt. Tự biết điều như thế thì ta bảo đảm sẽ khiến nàng sung sướng không dứt.

Phương Kiệt nhìn Cún đứng dậy, cho là nàng bó tay chịu trận. Ánh mắt d@m đãng quét qua người nàng, giọng nói bán nam bán nữ lại vang lên.

- Ngươi còn di ngôn gì không?

Cún nhìn Phương Kiệt như nhìn người chết.

- Di ngôn?

Phương Kiệt ngây người ra khi Cún hỏi.

“ Bịch” … Một tiếng động không lớn vang lên nhưng những người chứng kiến, đặc biệt là nam tử thì khiếp vía. Chỉ thấy chân phải của Cún mạnh mẽ đá thẳng vào vị trí giữa hai háng Phương Kiệt.

Phương Kiệt người gập xuống, hai tay ôm hạ bộ. Người đổ gục xuống đường.

“ AAAAAAAA…aaaaaa…” Hắn lúc này mới thét lên thê thảm.

Một cước toàn lực của tu sĩ ngang Hậu Thiên hậu kì há một người chỉ có tu vi Hậu Thiên sơ kì như hắn có thể đỡ được, hơn nữa còn trúng ngay chỗ hiểm nhất của nam nhi.

Không ít người vô thứ đưa tay che vị trí đó, khắp người run rẩy.

Ba tên hộ vệ khiếp sợ ngẩn người.

“Chát … chát … chát …” Từ trong tay Cún lúc này không biết xuất hiện ở đâu một cây roi, vung lia lịa vào người Phương Kiệt đang quằn quại. Nàng đem hết sự điên cuồng của mình dồn vào tên thiếu gia đang nằm dưới đất kia. Trong đầu nàng có duy nhất một suy nghĩ : Gi3t Chết Hắn.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...