Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 106

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thực sự là viết đến đây ta còn chưa biết thằng main sẽ gặp cái gì đây =)) . Thôi cứ để suy nghĩ rồi Hạ bút thành văn vậy .

------------

“Bịch” . Tiếng bước chân trên bậc thang cuối cùng vang lên.

Những gì hắn nhìn thấy lúc này quả thực khiến hắn cơ hồ phát điên.

Một tòa nhà , mà không, chính xác là một tòa cung điện rất lớn.

Thực sự hắn không biết phải miêu tả như thế nào. Một cung điện nguy nga, tráng lệ, như làm bằng Bảo thạch. Xung quanh cung điện là rất nhiều những viên cầu nhỏ phát sáng rực rỡ. Có lẽ là Dạ Minh Châu, một loại bảo vật của Hải ngoại.

Trong lòng đất rộng lớn này, không ai nghĩ lại có một cung điện tráng lệ đến thế. So với tất cả những gì mà hắn đã chứng kiến, tòa cung điện này xứng đáng là đệ nhất.

Kể cả những siêu cấp môn phái hay ngay trong Nam Thiên Học Viện, không có nơi nào sánh được với nó.

- Thần khí. Không thể nào, tại sao ở nơi này lại có Thần khí???

Giọng nói của Xích Huyết Hoàng vang lên, hắn run run nhìn tòa cung điện trước mắt.

- Thần khí là cái gì Xích Huyết thúc?

Vũ Tôn tò mò hỏi.

Xích Huyết Hoàng hít một hơi thật sâu, sau đó không chớp mắt nhìn tòa cung điện trả lời:

- Ngươi còn nhớ ta nói về vị diện cao hơn chứ?

- Nhớ rõ.

- Tiềm Long đại lục chúng ta, cao nhất chỉ có thể tu luyện tới Võ Hoàng cảnh, sau đó phải phá không tới vị diện cao hơn mới có thể tiếp tục tu luyện. Nơi đó có những cường giả mạnh mẽ gấp ngàn vạn lần Tiềm Long đại lục. Chúng ta không rõ những cảnh giới đó là gì, nhưng mà biết nơi ấy tồn tại là được.

Vì thế, Thần là cách xưng hô chung đối với cường giả nơi ấy.

Mà Thần khí, chính là pháp bảo mà những cường giả ấy tế luyện nên. Trước kia ta cũng đã chiến đấu với mấy tên Đế Tôn, nhưng pháp khí của bọn chúng còn xa lắm mới khiến ta cảm thấy mạnh mẽ như tòa bảo điện này.

Vũ Tôn hít một hơi lạnh. Nếu vậy thì có lẽ lần này hắn đào được bảo thật rồi.

- Quên nói cho ngươi biết, Xích Huyết Kiếm cũng là thần khí đỉnh cấp đấy. Nhưng nó là Pháp bảo công kích, còn tòa cung điện này giống như là pháp bảo phòng ngự hơn.

Xích Huyết Hoàng nhìn Vũ Tôn mỉa mai nói. Hắn thực sự ghen tuông với cơ duyên của tên nhóc này. Tung hoành thiên hạ hàng trăm năm, cơ duyên không thiếu nhưng hắn đâu có cơ may đạt được Thần khí ngoại trừ Xích Huyết kiếm của sư phụ hắn để lại.

- Liệu có nguy hiểm gì không? Có cần bản tôn ta đích thân tới nơi này cho an toàn?

Vũ Tôn do dự hỏi. Nếu đây thực sự là thần khí thì với cảnh giới này của hắn không đáng để lau chùi nó chứ đừng mong nhận được chỗ tốt gì.

- Không cần, nếu chủ nhân của nó đã để ở hạ vị diện thì tuyệt sẽ không có nguy hiểm gì. Thậm chí ta hoài nghi nếu thực lực quá cao tiến vào còn bị miểu sát cũng nên.

Xích Huyết Hoàng lắc lắc đầu. Lời hắn nói cũng rất có lí.

- Cầu phú quí trong hung hiểm. Cùng lắm là tổn thất một phân thân, sau này tế luyện cũng được. Nhanh tiến vào đi, chậm kẻo sinh biến.

- Được, ta nghe lời thúc.

Vũ Tôn hơi do dự nhưng cắn răng gật đầu. Nói chỉ tổn thất một phân thân nghe rất nhẹ, nhưng mà không hề nhẹ đâu. Dù sao phân thân này cũng có tinh huyết của hắn, hơn nữa có một phần linh hồn đã dung nhập vào. Nếu bị diệt sát sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến bản tôn.

Hắn cực kì cẩn thận, đem vài cục đá nhỏ lăn tới cánh cửa của tòa Bảo điện. Không thấy có động tĩnh gì mới yên tâm nhẹ nhàng bước tới.

Khi hắn càng ngày càng gần tòa bảo điện thì khuôn mặt Xích Huyết Hoàng càng lúc càng ngưng trọng. Vũ Tôn không cảm thấy uy áp gì, nhưng hắn lại có cảm giác như bị cự sơn đè nén.

- Không được. Vị cường giả này không muốn cho kẻ có tu vi quá cao tiến vào được bảo điện này, uy áp với ta rất mạnh. Xem ra ta không giúp gì được ngươi rồi. Nhớ kĩ : Vạn sự tùy duyên.

Xích Huyết Hoàng nói với Vũ Tôn, sau đó thân ảnh ngay lập tức biến vào trong Xích Huyết Châu.

Vũ Tôn khẽ giật mình. Xem ra lời của Xích Huyết Hoàng suy đoán là sự thật. Vị chủ nhân Bảo điện này không muốn để người có tu vi cao tiến vào nơi đây.

Tuy không muốn nhưng hắn không còn cách nào khác. Không thể bỏ cuộc nửa chừng được. Biết đâu đây là đại cơ duyên.

Khi hắn mới bước đến trước cổng Bảo điện thì hai cánh cửa trắng muốt tự động mở ra. Vũ Tôn cả kinh, vội lùi về phía sau nhưng xem ra hắn quá đa nghi. Khi hắn lùi ra sau vài bước thì hai cánh cửa lại tự đóng lại.

Tự mỉm cười một mình, hắn không lo nghĩ nhiều nữa. Nếu người ta muốn hại mình thì với thực lực này hắn chết ngàn lần cũng không có gì. Tâm lí thoải mái hơn rất nhiều cho nên hắn vững bước tiến đến.

- Kétzzzz.

Cánh cửa lần nữa mở ra. Vũ Tôn chắp tay sau lưng tiến thẳng vào. Khi hắn đi qua thì hai cánh cửa lại tự động đóng lại.

Bây giờ hắn mới nhìn thấy rõ ràng được toàn bộ Bảo điện. Tòa Bảo điện này giống như được tạo nên từ cùng một chất liệu, trắng trong như ngọc thạch. Chỉ hít một hơi thôi hắn cũng cảm thấy sảng khoái, thanh tĩnh rất nhiều, thậm chí nguyên lực còn rục rịch tăng trưởng. Không hổ danh là Thần khí.

Bên trong Bảo điện là một khoảng sân khá rộng lớn, ngay phía sau là một căn phòng nguy nga, cao vút giống như chính điện, trái phải mỗi bên cũng có một căn phòng nhỏ hơn một chút. Trên nóc mỗi căn phòng được khảm bằng một viên Dạ minh châu vàng rực, phát ra ánh sáng chói lóa nhưng không hề nhức mắt như Mặt trời.

Nhưng không khác gì một cung điện chết. Ngoài Vũ Tôn ra không có bất kì một thân ảnh nào nữa.

- Tới tòa chính điện trước đi.

Vũ Tôn thầm nghĩ. Có ba căn phòng nhưng chưa biết nên đi đâu thì cứ đi vào nơi lớn nhất.

Nhưng lần này không thuận lợi như khi hắn mới tiến vào cung điện. Càng tới gần chính điện hắn càng cảm thấy bước chân nặng nề. Khi tới sát cửa Chính điện, hai chân hắn đã cực kì gian nan bước từng bước.

Hô hấp của hắn cũng theo đó khó khăn hơn.

Lần này, cánh cửa Chính điện không tự động mở ra. Hắn đành đưa tay vào muốn tự đẩy vào vậy.

Cảm giác lạnh buốt từ hai cánh cửa truyền đến nhưng không có gì khác lạ. Hắn vận toàn lực vào hai cánh tay, rướn người về phía trước đẩy thật mạnh.

“Cót kétzzz…” Tiếng cửa mở nặng nề vang lên. Trông thì có vẻ nó rất nặng nhưng thực sự thì lại ngược lại.

Bên trong căn phòng gần như trống trơn. Chỉ có mười viên Dạ Minh Châu lấp lánh tỏa ra từng tia sáng mê li, hấp hồn người chứng kiến.

Nhưng mà … ở giữa của căn phòng đột ngột xuất hiện một Bảo tọa. Ngồi trên bảo tọa là một trung niên nhân sĩ, mặt mày tuấn lãng tràn đầy khí thế nhiếp người.

Cho dù là Vũ Tôn bản tôn cũng không có được khí thế như vậy. Đúng ra mà nói thì khí thế của Vũ Tôn còn chưa bằng một phần trăm người này. Nhìn tới hắn Vũ Tôn cảm giác mình chỉ là con sâu cái kiến.

Vũ Tôn hoảng sợ. Đây là lần đầu tiên hắn gặp được một người mà mới có khí thế vô hình tỏa ra đã khiến hắn kinh hãi, muốn quì bái.

Cố gắng ổn định tâm thần, Vũ Tôn phá vỡ bầu không khí im lặng:

- Tiền bối, ta vô tình tiến nhập nơi này mà không được phép. Mong ngài rộng lượng bỏ qua.

Nhưng vị “tiền bối” kia không thèm ngước mắt, vẫn giữ nguyên tư thế trầm tư, tay chống cằm:

- Người hữu duyên, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...