Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 102

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Nói nhiều, đánh thì đánh cho rồi còn khua môi múa mép.

Vũ Tôn xoa xoa nắm đấm, khẽ co duỗi bàn tay trái ánh mắt tràn đầy thân ái nhìn Nam Phương Long.

Vừa rồi tên học viên kia lảm nhảm nhiều quá, Vũ Tôn không ngại ngùng “tặng” hắn một đấm toàn lực. Chỉ dựa vào U Linh Thần Điển thì một tên học viên bình thường hắn không cần phải vận dụng Hồn hoàn.

- Ngươi … ngươi … ngươi …

Nam Phương Long run rẩy nhìn Vũ Tôn. Hắn không tin được là Vũ Tôn chủ động ra tay, hơn nữa lại hết sức mau lẹ. Tên học viên kia mặc dù là Tiên Thiên sơ kì vậy mà không chịu nổi một kích.

Đám người vây xem cũng choáng váng. Từ khi nào Tiên Thiên cảnh lại yếu nhược như vậy???

Thực ra cũng dễ hiểu. Một người có chuẩn bị trước, một người chỉ mải nói liên hồi không phòng ngự gì cả hơn nữa thực lực ngang nhau thì khỏi cần nói kết quả cũng biết.

Vũ Tôn mỉm cười thân thiện đến trước mặt Nam Phương Long. Nam Phương Long run rẩy nhìn hắn, mồ hôi úa ra, hai chân loạng choạng muốn đi nhưng không nổi.

- Ngươi…ngươi…ngươi đừng qua đây, đừng qua đây.

Nam Phương Long sợ hãi hét lên. Cảm giác bị bạo hành mới hơn một tháng trước lại hiện ra khiến hắn lạnh người.

“ Bốp, bốp, bốp…” Liên tục là hơn mười cái tát như trời giáng thẳng vào mặt Nam Phương Long. Nam Phương Long gã gục xuống, hai tay ôm mặt. Máu me trộn với răng gãy của hắn rơi vãi ra ngoài.

Nếu trong nội môn có thể Vũ Tôn còn có chút cố kị, nhưng ngoại môn thì Nam Phương Long không đem lại cho hắn chút bận tâm gì.

Ông nội hắn chắc chắn không sống ở ngoại viện, từ ngoại viện muốn tiến vào nội viện cũng phải mất không ít thời gian, cho nên lúc này có thể nói Nam Phương Long thân cô thế cô.

Hơn nữa, về lí thì rõ ràng Vũ Tôn thắng thế. Rõ ràng là Nam Phương Long muốn gây sự với hắn.

- Cái gì, thằng này lại dám đánh Nam Phương Long công tử.

- Ta có hoa mắt không? Nam Phương Long cũng có lúc bị người ta đánh

- Hắn không biết Nam Phương Long là ai hay sao? Không biết gia gia của hắn là Trưởng Lão hả?

- Đáng đời. Lúc nào cũng vênh váo, kênh kiệu ta ngứa mắt lâu lắm rồi.

Đủ tiếng bàn tán vang lên, nhưng đa số các học viên rất không ưa thích Nam Phương Long, vì thế khi chứng kiến hắn bị đánh thì rất hả hê.

- Nếu còn ngu ngốc nữa thì lần sau đừng trách ta nặng tay.

Vũ Tôn xách cổ Nam Phương Long lên như con gà, quăng cho hắn một câu cảnh cáo sau đó bỏ đi.

Nam Phương Long nằm bẹp như một con chuột chết, đợi tới khi Vũ Tôn đi khuất mới dám đứng dậy. Ánh mắt oán độc nhìn mọi người xung quanh hét lên:

- Cút, cút cho ta. Kẻ nào còn nhìn nữa đừng trách ta móc mắt hắn.

Đám học viên kinh hãi bỏ chạy tán loạn. Nam Phương Long lau vết máu khóe miệng bỏ đi. Chuyện này hắn tuyệt không để yên.

Ra ngoài cổng học viện, Vũ Tôn thuê một con khoái mã để di chuyển. Hắn ước chừng phải mất nửa ngày mới đến nơi.

Đúng như dự kiến, từ lúc khởi hành là gần tám giờ sáng, đến tận chiều muộn thì hắn tới một trấn nhỏ. Theo như bản đồ thì tiểu trấn này chỉ cách Thiết huyễn tùng lâm chừng một canh giờ.

Thấy sắc trời đã dần tối, Vũ Tôn quyết định tìm nhà trọ để nghỉ ngơi, đợi sáng ngày mai đi tìm Cửu tí ma Chu. Bởi diện tích không lớn nên hắn tìm khá nhanh. Đưa trước cho Ông chủ quán vài kim tệ, dặn dò chuẩn bị một bữa cơm hắn đi thẳng lên phòng của hắn.

Đêm đã khuya, tiếng ếch nhái kêu trong màn đêm tĩnh lặng làm hắn không ngủ được. Ngồi hồi tưởng lại mọi chuyện đã qua Vũ Tôn cảm thấy không khác gì một giấc mộng. Ánh trăng lung linh, sáng ngời trên bầu trời khiến tâm trạng hắn vui vẻ lạ thường.

“Rầm.” Một tiếng động vang lên phá tan màn đêm yên tĩnh. Tuy không lớn lắm nhưng Vũ Tôn cũng biết đó là tiếng đóng cửa.

“Hừ, cuối cùng cũng kiếm được chỗ nghỉ ngơi.” Giọng một tên đại hán vang lên từ phòng bên cạnh.

“Nói nhỏ thôi kẻo có người nghe được.” Một giọng nói khác vang lên .

“Hừ, nơi khỉ ho cò gáy này lấy đâu người mà ngươi phải lo.” Tên kia đáp lại.

“Không nên chủ quan.” Tên kia vẫn cẩn thận nhắc nhở.

Sau đó là tiếng rột rột vang lên. “Có lẽ là bọn họ đang ăn đêm.” Vũ Tôn nghĩ thầm, mỉm cười một mình rồi nằm xuống cố gắng ngủ. Trùng hợp là giường của hắn sát ngay vách tường, giường của hai tên đại hán kia cũng sát vách tường phòng hắn luôn. Nghĩa là ngoài lớp tường ngăn hai phòng thì hai giường đặt cạnh nhau.

Nằm trằn trọc một hồi không ngủ được, Vũ Tôn lại nghe hai người thì thầm.

- Hi vọng mọi việc sẽ thuận lợi.

- Cầu mong tấm bản đồ không phải là giả.

- Nếu là thật thì sau này chúng ta sẽ một bước lên trời. Mất tới bốn năm mới tìm hiểu được bí mật của tấm da thú. Nhưng nếu nó thực sự là động phủ của cổ nhân thì bốn năm có là gì.

- Nghĩ tới tên ngu ngốc đó ta vẫn buồn cười. Hắn nghĩ chúng ta thực sự giúp hắn sao. Bọn tu sĩ luôn cho là mình cao cao tại thượng, trong mắt chúng thì chúng ta là kiến hôi. Không ngờ kiến hôi lại giết được thần tiên.

- Thôi đi ngủ đi. Ngày mai còn phải tìm kiếm bảo tàng nữa.

Tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi tắt hẳn. Không lâu sau hai tiếng ngáy vang lên đồng nghĩa bọn chúng đã chìm vào giấc ngủ.

“Thì ra là hai tên đạo tặc.” Vũ Tôn thầm nhủ. Theo như câu chuyện của chúng thì hai tên này cướp được một tấm bản đồ từ một tu sĩ nào đó. Mất bốn năm chúng mới giải mã được tấm bản đồ.

“Vậy thì tạm hoãn tìm kiếm Cửu tí ma chu, ngày mai đi theo hai tên này xem thế nào.” Vũ Tôn quyết định. Nếu là đồ trong sạch thì hắn cũng không muốn xen vào, nhưng là đồ do trộm cướp mà có thì khác, hắn rất hứng thú.

Cho dù hắn không thiếu đan dược, vũ kĩ nhưng hắn muốn thử cảm giác nhặt được bảo tàng trong động phủ là như thế nào. Đương nhiên là trong trường hợp nếu nó thực sự tồn tại.

Không thiếu người nhặt được tàng bảo đồ, nhưng khi tìm đến nơi thì chẳng có gì.

Mọi sự phải tùy vào phúc duyên, không phải ai cũng may mắn.

Theo suy đoán của Vũ Tôn, hai tên kia tu vi có lẽ không cao lắm nên mới tự nhận là phàm nhân. Tu sĩ cho dù chỉ là Hậu Thiên bị thương cũng không phải phàm nhân có thể nhúng chàm. Cho dù bọn chúng có đạt được đan dược, tâm pháp nhưng không có ai chỉ dạy, hơn nữa phải xem ngộ tính, thể chất nữa nên quá lắm hắn nghĩ bọn chúng tu vi chỉ là Hậu Thiên, thậm chí là Luyện khí.

Tu vi như vậy Vũ Tôn hoàn toàn không để vào mắt.

Cho nên hắn khoanh chân tiến vào trạng thái tu luyện chờ đợi. Nhưng hắn không tin hai tên kia rời đi vào lúc mặt trời lên cao.

Đúng như hắn nghĩ, mới năm giờ sáng từ phòng kế bên vang lên tiếng lạch cạch. Vũ Tôn mở bừng hai mắt, nhìn qua cửa sổ thấy hai kẻ bọn chúng trèo qua cửa sổ rời đi. Vừa đi chúng thỉnh thoảng ngoái lại nhìn xem có ai không dù trời còn tương đối tối tăm.

Đợi cho bọn chúng đi được một quãng hắn cũng tung người bám theo.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...