Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Diệm Xinh Đẹp – Chương 3

Vô Diệm Xinh Đẹp

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhà gỗ này có bốn gian phòng, cấu tạo cực kỳ đơn giản, hơn nữa từng phòng đều trống rỗng , gian thứ nhất là một nhà kề (trong khu nhà tứhợp), dựa vào bên sườn có một cái giường đất ( Giường của người phương bắc Trung Quốc), giường đất rất lớn, có thể chứa đủ hai ba người. Gian thứ hai là phòng khách, ở giữa đặt một cái bàn, vài băng ghế đá về phần căn thứ ba hẳn là phòng ngủ, bên trong có một gian giường gỗ, một cái bàn.

Mà gian thứ tư, nằm gần đám cây cối phía sau, vị trí hơi lệch, không gian cũng hơi nhỏ, bên trong có một thùng gỗ lớn, hẳn là phòng tắm đi. Mặt khác, ở bên ngoài nhà gỗ có một gian phòng ở nhỏ, bên trong có bếp lò và hai cái bát gốm.

Tất cả các phòng này, tính cả cửa sổ và đồ dùng trong nhà trên mặt đều phủ một tầng bụi thật dày.

Nhìn đến phòng ở cùng đồ dùng bám bụi, trong lòng Tôn Nhạc lại buông lỏng. Bẩn và mệt kỳ thật cũng không đáng sợ, nàng sợ nhất chính là giao tiếp với người khác, hiện tại chính nàng một mìn ở một căn nhà gỗ, thật ra rất tốt.

Lại đi dạo qua một vòng quanh nhà gỗ, rốt cuộc ở phía sau hông căn nhà gỗ phát hiện một cái giếng nước. Rốt cuộc cũng tìm thấy nước rồi! Có thể dọn dẹp nhà gỗ.

Hiện tại trong bụng nàng kêu ùng ục không ngừng, muốn đi tìm người hỏi một câu, nhưng cẩn thận nghe, toàn bộ Tây viện trống rỗng yên ắng, chỉ có trong hoa viên gần cửa vào vừa rồi phát ra từng đợt tiếng cười vui, chắc là các tỷ tỷ này đều gom lại một chỗ nếu hiện tại đến hỏi, khó tránh khỏi lại bị trào phúng một trận, vẫn là chờ một lát đi.

Nghĩ như vậy, Tôn Nhạc liền chịu đựng cơn đói khát, đến giếng nước múc một thùng nước trong lên, sau đó đổ nước vào một cái thùng không đặt ở bên giếng, lại đi về nhà gỗ.

Thân thể này thập phần yếu nhược, bất quá là một thùng nước, nàng cơ hồ là đi mấy bước phải nghỉ ngơi một chút, khoảng cách bất quá chỉ trăm mét, nàng nghỉ ngơi lâu gần nửa giờ.

Xách nước đến phòng bếp, Tôn Nhạc tìm không thấy vải rách, liền từ hậu viện hái được vài miếng lá cọ bắt đầu quét dọn.

Trước tiên lau khô hai cái chén sứ thật sạch sẽ, sau đó lại vụng về chà lau bếp lò một chút, lại dùng cỏ quét qua một tí.

Đưa tay lau mồ hôi trên trán, Tôn Nhạc lại đưa thùng nước về bên cạnh giếng, đang chuẩn bị xoay người rời đi, nàng đột nhiên nhớ lại, mình tựa hồ còn chưa có xem qua diện mạo thân thể này.

Tôn Nhạc vội vàng đi đến nước giếng giữ hai tay trên miệng giếng thò đầu nhìn vào trong nước.

Mặt nước thực trong suốt chỉ có hai mảnh lá rụng phập phềnh nàng duỗi đầu ra một cái khuôn mặt liền xuất hiện ở trong nước.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt xuất hiện trong nước sắc mặt Tôn Nhạc liền trở nên trắng như tuyết!

Xuất hiện ở trong nước giếng là một con nhóc thực xấu xí! Nàng ta chỉ khoảng chín tuổi. Đầu tóc khô vàng thưa thớt kéo lên đỉnh đầu quấn lại thành một cái búi tóc.

Mà mặt của nàng ta thật vàng mà u ám. Hai mắt dài nhỏ không có một chút thần thái môi không có một chút huyết sắc. Ngũ quan vẫn xem là bình thường chỉ là trên mặt của nàng, làn da lại có mấy cái hố gồ ghề trải rộng hơn nữa cái hố này mang theo một loại màu sắc không giống làn da bên cạnh, đó là màu xanh tím u tối càng nhìn kỹ càng rõ ràng!

Thật đúng là xấu a!( Myu: Nữ chính có diện mạo thảm nhất mà ta từng đọc)

Nhìn ảnh ngược trong giếng nước, Tôn Nhạc người ngây cả người. Vừa rồi mọi người gọi nàng là con nhócc xấu xí thì nàng còn không có để trong lòng, chỉ nghĩ vì dinh dưỡng không đầy đủ làm cho khí sắc làn da không tốt, nhưng bây giờ xem ra, cái hố trên mặt này giống như là từ khi sinh ra đã có.

Khuôn mặt như vậy, ngay cả chính nàng nhìn cũng cũng chán ghét trong lòng, huống chi là người khác, huống chi là Ngũ công tử ngọc thụ lâm phong, giống như trăng sáng?

Khi cái tên Ngũ công tử này xuất hiện ở trong đầu của nàng thì trước mắt Tôn Nhạc lập tức xuất hiện ánh mắt hắn vừa rồi nhìn đến mặt mũi của mình thì tỏ ra chán ghét!

Tôn Nhạc nghĩ đến đây, trong lòng giống như bị cái gì chặn lại, đau buồn hốt hoảng.

Hai tay nàng ôm ngực, chậm rãi lui khỏi giếng nước hai mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất, Tôn Nhạc thầm suy nghĩ : bộ dạng xấu thì thế nào? Tôn Nhạc a Tôn Nhạc, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ dựa vào người khác, muốn người khác yêu thích, xấu như vậy thì thế nào? Kiếp trước tối cùng tối khổ, ngươi cũng có thể vui bẻ mà sống, đời này ngươi cũng có thể làm được!

Nàng chậm rãi hơi nhếch môi, buông hai tay ở ngực xuống, cũng không quay đầu lại xoay người đi về nhà gỗ.

Dù sao Tôn Nhạc cũng xuất thân cùng khổ, chẳng qua một hồi công phu, nàng liền ném chuyện diện mạo thân thể không bằng người này ra sau đầu. Hiện tại nàng đói bụng đến dạ dày quặn đau, muốn có chút gì đó nhồi vào nó.

Nhưng cho tới bây giờ, trong Tây viện vẫn là trống rỗng không nhìn thấy người, Tôn Nhạc cắn chặt răng, cất bước đi về hướng hoa viên kia.

Mới vừa đi vài bước, nàng dừng bước lại, cúi đầu lấy mấy đóa hoa khiên ngưu xuống. Lấy bộ dạng mình bây giờ, Ngũ công tử kia nguyện ý nạp mình làm tiểu thiếp phòng thứ mười tám, thật đúng là vì báo ân đây.

Cái thân thể này của Tôn Nhạc thật sự quá mệt mỏi, đi mấy chục bước liền có cảm giác hai mắt biến thành màu đen, chân như nhũn ra, khi nàng nghiêng nghiêng ngả ngả đi đến chỗ hoa viên thì cũng đã tốn không ít thời gian.

Tôn Nhạc ngẩng đầu xem xét, trong hoa viên ngồi mười bốn mười lăm cô gái, mấy cô gái này hoặc áo vải, hoặc áo tang, đang ở đó trêu cợt lẫn nhau.

Tôn Nhạc dựa vào một cây bạch dương ở lối vào hoa viên, nhìn các thiếu nữ sung sướng này, cước bộ không khỏi có điểm do dự.

Đúng lúc này, một cô gái xoay đầu lại thấy được nàng. Người thiếu nữ này diện mạo thanh lệ, mắt to long lanh, lại đúng là Thất cơ nàng đã gặp qua.

Thất cơ vừa ngẩng đầu thấy được Tôn Nhạc, không khỏi khì khì bật cười một tiếng. Tiếng cười của nàng khiến mấy thiếu nữ chung quanh chú ý, mọi người đều quay đầu nhìn về hướng Tôn Nhạc.

Lúc này, một cô gái có đôi mày rậm trong đó tò mò hỏi: “Thất cơ, tỷnhìn con nhóc xấu xí này rồi cười cái gì?”

Thất cơ đưa tay che cái miệng nhỏ nhắn, rất là kiều mỵ nói: “Hì hì, Thập Nhị cơ, muội nhất định không biết con nhóc xấu xí này là ai!” Tiếng hai nàng nói chuyện với nhau, đã sớm làm chúng nữ chú ý, trong thời gian ngắn, chúng nữ đều xoay đầu lại tò mò nhìn Tôn Nhạc.

Thất cơ chậm rãi đứng dậy đi tới hướng Tôn Nhạc, nàng đi đến trước mặt Tôn Nhạc vẫn đang cúi đầu, sau một lúc cười duyên, mới đề cao giọng nói: “Vị này chính là Thập Bát cơ của chúng ta! Còn do gũ công tử tựmình đưa vào đây!”

“A?”

“Sao có chuyện như vậy?”

“Không có khả năng!”

Tiếng than sợ hãi liên tiếp vang lên, chúng nữ hiển nhiên đều bị dọa đến sợ ngây người, một đám nhìn Tôn Nhạc chằm chằm xì xào bàn tán không ngớt.

Thất cơ vừa cười vừa nói: “Ha, xem ra Thập Bát cơ đã lấy hoa khiên ngưu thắt ở trước ngực nàng xuống. Ta nói Thập bát cơ a, tại sao muộimuốn gỡ hoa khiên ngưu xuống vậy? Đó là vật đại biểu cho thân phận tân gả nương (cô gái mới gả chồng) của ngươi mà.”

Thất cơ nói tới đây, tới gần Tôn Nhạc, nàng cúi đầu, hơi thở thơm ngát phun thẳng đến trên mặt của nàng, “ Tại sao muội lại muốn gỡ mấy đóa hoa khiên ngưu xuống? Nói cho tỷ tỷ được không vậy?” Trong ngữ điệu vô cùng thân thiết lại ẩn giấu ý đùa cợt.

Cho đến lúc này Tôn Nhạc mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Thất cơ vừa nhìn thấy mặt của nàng, trong ánh mắt liền nhanh chóng hiện lên một chút chán ghét.

Tôn Nhạc giống như không nhìn tới sự chán ghét trong mắt nàng, chỉ bình tĩnh chống lại hai mắt Thất cơ, nhẹ giọng trả lời: “Muội cứu Ngũ công tử, ngài ấy thấy muội đáng thương mới để uội vào phủ. Ngũ công tử là người giống như thiên thần, ngài có thích cũng là thích mỹnhân giống các tỷ tỷ đây”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vô Diệm Xinh Đẹp
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...