Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Diệm Xinh Đẹp – Chương 20

Vô Diệm Xinh Đẹp

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhược nhi thật sự mệt mỏi, hắn ăn cơm tắm rửa xong liền ngủ thật say.

Tôn Nhạc theo thường lệ lại đánh mấy giờ Thái Cực quyền, trong lòng vui sướng cảm giác mồ hôi như mưa cũng đặc biệt tốt, huống chi, luyện tập thế này có thể khiến nàng trở nên dễ coi. Mãi cho đến khi đêm dài nhân tĩnh, Tôn Nhạc mệt mỏi một ngày mới nặng nề mà thiếp đi.

Đến ngày hôm sau, ngoài dự kiến của Tôn Nhạc là, phần điểm tâm rõ ràng tăng lên rồi, lúc đầu nàng còn tưởng rằng là ngoài ý muốn, nhưng mà lúc ăn cơm chiều cũng là như vậy, nàng không khỏi cao hứng mà nghĩ: là do Ngũ công tử nói đây.

Nàng chỉ cần nghĩ đến Ngũ công tử, liền có điểm thất thần, lần này cũng không ngoại lệ mà ngơ ngẩn cả người. Sau đó, nàng lại đánh Thái Cực quyền.

Nhược nhi ngồi ở trên giường đất, lẳng lặng nhìn chằm chằm từng Tôn Nhạc bước đánh các chiêu thức Thái Cực quyền, hắn vẫn có chút buồn bực, cả người cũng không có linh động như khi mới gặp. Sau khi Nhược nhi đi vào nơi này, mấy ngày đều là ở trong nhà nửa bước không ra, Tôn Nhạc mỗi lần chọc hắn nói chuyện hắn cũng không có trả lời. Tôn Nhạc chú ý thấy, nhược nhi có khi ngồi chồm hổm trên mặt đất viết cái gì, mỗi lần nàng vừa đi đến gần, hắn liền vội đem những chữ viết này đều lau đi. Điều này làm cho Tôn Nhạc âm thầm buồn cười, tiểu hài tử xấu xa này chẳng lẽ còn có cái bí mật gì sao?

Nàng nhớ tới ban đầu nhìn thấy bộ dạng nghịch ngợm kia của Nhược nhi, còn có điểm tưởng niệm. Nhìn bộ dạng ông cụ non im lặng này của hắn, nàng thật sự có chút đau lòng. Có lẽ quá một thời gian sẽ ổn, Tôn Nhạc thầm nghĩ

Quả nhiên là như vậy sau khi qua mười ngày Nhược nhi bắt đầu khôi phục bộ dáng như cũ. Hắn học Tôn Nhạc dậy thật sớm đi theo nàng trang mô tác dạng ( làm bộ làm tịch). Sau khi đánh hai lần Thái Cực quyền, Nhược nhi nghiêng đầu nhìn nàng hỏi: ” Quyền này có ích lợi gì? Mềm nhũn à?”

Tôn Nhạc cười nói: “Nó cùng loại quyền khác giống nhau có thể rèn luyện thân thể a. Đệ còn nhớ rõ không khi lần đầu chúng ta gặp mặt ta gầy hơn a. Đi mấy chục bước liền muốn nghỉ ngơi một hồi, hiện tại tốt lắm ta từ nơi này chạy đến trên núi lại từ trên núi chạy về đây cũng không mệt đâu.”

Nhược nhi như có suy nghĩ gì gật gật đầu, thu quyền lui sang một bên ngồi xuống.

Tôn Nhạc trợn mắt nhìn hắn hỏi: “Đệ không luyện tập sao?”

Nhược nhi chép miệng ” Biện pháp rèn luyện thân thể còn có rất nhiều à.”

Tôn Nhạc nghẹn một hồi, nàng còn nói thêm: “Nhưng này cái không giống. Nếu không ta dạy đệ phương pháp kết hợp với nó hiệu quả tốt lắm đấy.”

Nhược nhi lắc lắc đầu, không đợi nàng nói xong đã chạy vào trong nhà.

Tôn Nhạc thấy hắn hoàn toàn không cảm thấy hứng thú, thì cũng không lại nói nữa.

Theo mặt trời mọc lên đằng Đông, theo khói bếp lượn lờ bay lên, Tôn Nhạc cũng thu công. Nàng dùng nước giếng tắm sơ một cái, thay đổi một bộ áo tang hướng trong viện đi đến.

Sau khi Nhược nhi đến đây, đúng là náo nhiệt hơn không ít, nhưng cũng có chỗ không tốt. Thí dụ như nàng cũng đã không thể trần truồng đánh Thái Cực quyền rồi, còn có sau mỗi lần chảy mồ hôi đều phải tẩy trừ, bằng không Nhược nhi sẽ nói nàng thối. Làm như vậy hậu quả chính là, nàng không ngừng tắm rửa, không ngừng giặt quần áo, không ngừng không có y phục khô mà mặc.

Hiện tại đúng là tiết Trung thu, trong hoa viên lá sen điêu tàn, lá khô cũng đều rụng xuống. Mà thời tiết thì đa số luôn râm mát, một cỗ không khí thuộc về mùa thu nghiêm nghị đập vào mặt.

Tôn Nhạc chậm rãi bước hướng cửa Tây viện đi đến, nàng nhớ rõ trong vườn hoa bên hông có vài cây hoa cúc muốn nở, cũng không biết mấy ngày trôi qua, nó đã nở ra hay chưa? Thời gian này vẫn ở trong nhà gỗ không có đi ra ngoài, nàng thật sự có điểm buồn chán.

Tây viện là chổ ở của phụ nữ, phụ cận nó đồng thời sở hữu hai hoa viên, trừ bỏ cái vườn hoa nhỏ ngoài cửa hông thứ ba kia, còn có một cái chỗ này. Hoa viên này vị trí có hơi lệch, bình thường các nữ nhân Tây viện hiếm khi tới.

Tôn Nhạc vừa hướng hoa viên bên hông đi đến, vừa cúi đầu ngẫm nghĩ chuyện cây hoa cúc kia, không khỏi có điểm xuất thần. Thẳng đến nàng tiến vào trong hoa viên, nghe được phía trước truyền đến một trận thanh âm ồn ào náo động, nàng mới tỉnh táo lại.

Ngay lúc nàng ngẩng đầu thuận theo tiếng ồn nhìn lại, một tiếng cười nữ tử truyền đến, “Di, đây không phải là Thập Bát cơ sao? Vấn đề khó khăn lần trước của Ngũ công tử là do nàng đưa ra đáp án, nàng thật là thông minh a.”

Cô gái này có tiếng cười kiều mỵ, là thanh âm của Bát cơ.

Thanh âm của Bát cơ rơi xuống, Thanh âm vui vẻ của Tuyết Xu cũng truyền đến, “Vấn đề lần trước? Lần trước có cái vấn đề nan giải gì?”

Tôn Nhạc sợ hãi ngẩng đầu , vừa ngẩng đầu, nàng liền đối diện với lên vài cặp mắt nhìn mình chằm chằm. Nàng không khỏi âm thầm kêu khổ: Đang yên lành ta lại đến xem hoa cúc cái gì? Cư nhiên gặp Tuyết Xu tiểu thư.

Ở bên cạnh Tuyết Xu tiểu thư, ngồi mười mấy cô gái, những cô gái này đều là cô nương trong Tây viện. Lúc này các nàng quay đầu, vẻ mặt đùa cợt khinh thường nhìn chằm chằm Tôn Nhạc.

Chúng nữ Tây viện, đều không được Ngũ công tử coi trọng, chỉ biết ở Tây viện ngồi ăn chờ chết. Những cô gái đáng thương này cho dù đối Tôn Nhạc không hề yêu thích, nhưng các nàng không quyền không thế cũng không dám làm gì nàng. Nhưng mà Tuyết Xu tiểu thư lại khác, nàng là quý nhân ở Cơ phủ a, xưa nay Tôn Nhạc vừa thấy nàng luôn lẫn rất xa, thật không ngờ lúc này lại vừa vặn chạm mặt.

Trốn tránh cũng vô dụng rồi, Tôn Nhạc vội vàng cúi đầu, cước bộ nhanh hơn đi đến trước người Tuyết Xu, sau khi mỉm cười cúi chào, Tôn Nhạc thấp giọng nói: “Tuyết Xu tiểu thư hảo, các vị tỷ tỷ hảo”

Sau Tôn Nhạc hành lễ xong, chậm rãi hướng một bên thối lui, một mực thối lui đến phía sau chúng nữ mới đứng lại.

Thất cơ nhìn bộ dạng nàng thấp mi liễm mục (bộ dáng phục tùng), không khỏi cười lạnh nói: “Thập Bát cơ, ngươi không cần phải đứng phía sau như vậy, Tuyết Xu tiểu thư nghe thấy ngươi tài trí đang rất tò mò đây.”

Tôn Nhạc cúi đầu không nói gì.

Tuyết Xu nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, nhìn chằm chằm nàng một hồi liền dời ánh mắt, nhíu mày khinh thường nói: “Thập Bát cơ là nữ tử xấu nhất ta từng thấy, người xấu như vậy thật sự có tài trí?”

Lời nói không dám tin của Tuyết Xu vừa truyền ra, một trận cười khẽ liền truyền ra từ trong miệng chúng nữ.

Tôn Nhạc như trước cúi đầu không nói được một lời.

Tuyết Xu trầm ngâm một hồi, ngẩng đầu nhìn Tôn Nhạc kêu lên: “Ngươi còn có thể giúp Ngũ ca ca giải quyết nan đề? Chuyện này thật sự thật là làm cho người ta giật mình. Như vậy đi Thập bát cơ, ta đưa ra một vấn đề khảo nghiệm ngươi đi!”

Tuyết Xu nói tới đây, thấy Tôn Nhạc đứng ở nơi đó cũng không ngẩng đầu lên, người cũng không động dậy, không khỏi giận dữ nói : “Ngươi đứng xa như vậy ta cũng khó mà nói, nhanh chút đến trước mặt ta đi.” Nói đến đây thì nàng nhìn lướt qua Thất cơ đứng ở phía trước, đang đắc ý dương dương tự đắc, vẻ mặt châm biếm nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, cau mày nói: “Ngươi gọi là Thất cơ à? Lui ra phía sau một chút, nhường chỗ cho Thập bát cơ!”

Thất cơ đột nhiên nghe thấy Tuyết Xu quát như vậy, mặt cười nháy mắt sưng đến đỏ bừng!

Tôn Nhạc vừa nghe tiếng quát của Tuyết Xu, trong lòng không ngừng kêu khổ! Thảm rồi, thất cơ nhất định sẽ trút giận lên mình !

Tiếng quát Tuyết Xu vang lên, nàng đành phải lề mề đi từ từ về phía vị trí của Thất cơ.

Tuyết thù thấy bộ dạng nàng chầm chậm, trong lòng có điểm không kiên nhẫn, nhíu lại đôi mày thanh tú nói: “Ngươi chưa ăn cơm sao? Đi đường sao chậm như vậy? Nhanh một chút nha!” Thanh âm của nàng lại mềm mại lại du dương, mặc dù là đang hô hoán nghe qua cũng rất êm tai.

Tôn Nhạc không có biện pháp rồi, nàng đành phải cúi đầu chạy bộ đến.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vô Diệm Xinh Đẹp
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...