Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Võ Đạo Đại Tông Sư – Chương 199

Võ Đạo Đại Tông Sư

Tác giả: Hoa Tiến Tửu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Huyền sửng sốt một chốc, hắn không ngờ rằng, đối phương sẽ nói như thế.

Ngay cả đại hoàng tử cũng nhịn không được mà liếc mắt trông sang.

Không phải đối thủ của ngươi, nói ra câu này, lẽ nào phía Lôi Châu muốn nhận thua?

Lôi Châu đã không còn khả năng giành thắng lợi, nếu như nhận thua, có lẽ sẽ thua đỡ khó coi hơn đôi chút, cũng hợp tình hợp lý.

“Nhưng nếu cứ nhận thua như thế, ta thật không cam tâm!”

Lâm Huyền nhìn thấu vẻ tiếc nuối trong mắt của đối thủ.

“Năm nay ta đã hai mươi hai tuổi, đây sẽ trận đấu võ Châu Tế cuối cùng mà ta tham gia.”

“Vì có thể bộc lộ bản thân tại trận đấu võ Châu Tế này, ta vẫn luôn nỗ lực khổ tu, mới có được thực lực ngày hôm nay.”

“Ta biết mình không thể nào thắng ngươi được, nhưng ta không muốn chưa đánh nổi một quyền đã phải rời khỏi võ đài này.”

“Vì thế ta vẫn sẽ dốc hết sức ứng phó, cho dù có thua thảm hại tới cỡ nào!”

Nói xong câu này, gã to con liền xé toạc áo, làm lộ ra thân trên khỏe mạnh óng như đồng.

Hắn triệu hoán vũ khí của mình, chính là hai thanh Bát Bảo Trọng Chùy.

“Lôi Châu Tuần Châu, xin chỉ giáo!”

Lâm Huyền cảm nhận được ý chí chiến đấu bừng bừng trên người Tuần Châu!

Biết rõ ràng không thể đối địch nổi, vẫn khăng khăng khiêu chiến.

Đây là lòng cầu thắng, cũng là tấm lòng của võ đạo, càng là tấm lòng của cường giả.

Trước nay Lâm Huyền luôn tôn trọng những võ giả dám khiêu chiến những gì bất khả thi.

“Được!”

Lâm Huyền bộc phát khí thế của chính bản thân mình, cảnh giới tụ khí tầng thứ sáu.

Cảnh giới tụ khí tầng thứ sáu đối đầu với cảnh giới tụ khí tầng thứ tám, nếu như đổi lại thành người khác, không ai nghĩ rằng võ giả cảnh giới tụ khí tầng thứ tám sẽ thua.

Nhưng mà hiện tại tất cả mọi người đều cảm nhận được, Tuần Châu đạt cảnh giới tụ khí tầng thứ tám mới là người đi khiêu chiến.

Tuần Châu tay cầm Trọng Chùy, biểu tình cực kỳ nghiêm túc.

Hắn dồn nguyên khí vào trong đôi chùy, sau đó hét lên một tiếng, lao vào tấn công Lâm Huyền.

Lâm Huyền không dùng tới Bá Thể Thần Công, nếu không trận tỷ thí này sẽ nhanh chóng kết thúc, đối với Tuần Châu mà nói, chẳng những không phải một phen luyện rèn khắc khổ, ngược lại sẽ là nỗi đả kích vô cùng lớn.

Tới tận lúc Tuần Châu đến ngay trước mặt, Lâm Huyền nắm tay thành quyền, tung ra hai quyền cùng một lúc.

“Thần Đạo Quyền Pháp!”

Song quyền của Lâm Huyền, giống như hai thanh tiểu chùy, cùng va chạm với Trọng Chùy của Tuần Châu.

“Ầm!”

“Ầm!”

Tiếng nổ vang khắp cả võ đài, Tuần Châu hít một ngụm khí lạnh, ấy vậy mà Lâm Huyền lại dùng tay không đánh quyền, chỉ dùng quyền pháp đã ngăn cản được đòn công kích toàn lực của mình.

Tuần Châu không ngừng dồn nguyên khí vào trong Trọng Chùy, muốn dùng sức mạnh áp chế Lâm Huyền một lát.

Mặc dù Lâm Huyền không dùng tới Bá Thể Thần Công, cũng có căn cơ Thần Đạo Công Pháp, sức mạnh của Tuần Châu không thể bì được với hắn.

Có điều Lâm Huyền không định so bì sức mạnh với Tuần Châu, cổ tay của hắn vừa xoay chuyển, ngón tay duỗi ra, hóa thành móng vuốt, nắm chặt lấy cán chùy của cặp Trọng Chùy.

“Lấy chùy làm binh khí bổn mạng, nếu muốn tu luyện, không những cần tới sức mạnh, điều quan trọng hơn cả là sức bộc phát!”

Giọng nói của Lâm Huyền dồn dập như sóng truyền vào trong tai Tuần Châu.

Hắn chỉ cảm thấy nguyên khí của Lâm Huyền nương theo cán chùy rồi đột ngột bùng nổ, thân thể của hắn chợt lảo đảo, bị hất văng ra ngoài.

Hai thanh Trọng Chùy, cũng đã lọt vào tay Lâm Huyền.

Ngay sau đó, Lâm Huyền thi triển thân pháp, nhanh chóng đến trước mặt Tuần Châu.

Lâm Huyền không hề thi triển bất kỳ võ kỹ nào cả, Trọng Chùy trong tay hắn tựa như một vì sao lạc từ trời cao giáng xuống!

“Ầm!”

Trọng Chùy rơi xuống bên người Tuần Châu, đập lên sàn của võ đài, âm thanh đinh tai nhức óc, vang vọng khắp cả võ đài.

Lúc Lâm Huyền nhấc đôi Trọng Chùy lên, Tuần Châu khiếp đảm phát hiện, chỗ mà ban nãy Trọng Chùy đập trúng, trên nền đá đã có vết nứt.

Phải biết rằng, võ đài có thêm trận pháp gia cố, bằng thực lực của võ giả Tụ Khí cảnh, đáng lý không thể nào đánh vỡ được mới phải!

Nhưng Lâm Huyền đã biến điều bất khả thi thành sự thật.

Tuần Châu nhịn không nổi mà rùng mình một cái, nếu như một chùy này đánh trúng lên người mình, e là xương cốt toàn thân hắn ắt phải vỡ nát hết!

“Đã nhìn rõ chưa?”

Lời nói của Lâm Huyền khiến cho Tuần Châu rơi vào trầm tư.

Hắn nhớ lại động tác thi triển thanh chùy của Lâm Huyền ban nãy.

Vào lúc chùy giáng xuống Lâm Huyền đột nhiên bộc phát sức mạnh! Tốc độ cực nhanh, hắn muốn tránh cũng không thể tránh!

Tuần Châu đã hiểu ra, lời Lâm Huyền vừa nói là đang chỉ bảo mình.

Hắn đứng dậy quay về phía Lâm Huyền cung kính thi lễ.

“Đa tạ ơn chỉ dạy, Tuần Châu suốt đời không quên!”

Nhìn thì có vẻ là Lâm Huyền biểu diễn một kỹ xảo phát lực để Tuần Châu xem, nhưng Tuần Châu hiểu được, sau khi hắn thay đổi cách thức phát lực, uy lực của võ kỹ mà bản thân hắn đã thi triển sẽ tăng lên cực mạnh!

Lâm Huyền trả lại Trọng Chùy cho Tuần Châu, Tuần Châu không hề tấn công Lâm Huyền thêm nữa.

Chỉ giao đấu vỏn vẹn một chiêu, hắn đã hiểu rõ, cách biệt giữa bản thân mình và Lâm Huyền chính là trời cùng đất!

Tuần Châu nói với đại hoàng tử:

“Ta nhận thua rồi.”

Đại hoàng tử gật gật đầu, tuyên bố kết quả.

“Càn Châu thắng!”

Đến lúc này, Càn Châu đã thắng Lôi Châu ba trận, thăng cấp bát cường.

Đỗ Mục trưởng lão ra sức siết chặt nắm đấm, hắn đã dẫn đội mấy lần, cuối cùng cũng có thể hãnh diện một lần!

Còn có cả một bộ phận khán giả trên quan võ đài cũng mừng vui như vậy.

Bọn họ cược Lâm Huyền sẽ thắng lợi trong trận chiến của Lâm Huyền và Tuần Châu!

Nhưng tới lúc họ thu tiền lại khiếp đảm khi phát hiện tiền thắng được còn chẳng nhiều bằng tiền cược.

Rốt cuộc có chuyện gì vậy?

Bọn họ phẫn nộ tìm tới người nhận cược của Võ Thánh Lâu, sau khi nghe giải thích xong, bọn họ choáng váng tập thể.

Võ Thánh Lâu không hề bẫy họ, làm việc hoàn toàn tuân theo quy tắc.

Sau khi Võ Thánh Lâu thu tiền cược, khấu trừ một phần chi phí nhà cái, tính toán tỉ lệ tiền hụt.

Sở dĩ cược bị hụt tiền là bởi vì… chẳng có ai cược Tuần Châu thắng!

Số tiền thâm hụt kia, là phí khấu trừ cho nhà cái…

Lâm Huyền đi xuống võ đài, một vệ sĩ Kim Giáp tiến lên.

“Lâm công tử, Cửu công chúa mời ngài đi một chuyến.”

“Cửu công chúa tìm ta có chuyện gì?”

“Cửu công chúa không nói.”

Lâm Huyền không từ chối, cảm nhận của hắn về Cửu công chúa tốt hơn đại hoàng tử rất nhiều.

Hắn đi theo vệ sĩ Kim Giáp, lại tới nơi lần trước gặp Cửu công chúa.

Cửu công chúa vẫn khoác một thân nhung trang như trước, tư thái hiên ngang.

“Cửu công chúa tìm ta có chuyện gì?”

Cửu công chúa khẽ mỉm cười:

“Lâm Huyền, ngày trước Tà Võ tới gây rối, có ba người bị kiếm của chính mình đ//â//m chết, là do ngươi làm đúng không?”

Biểu tình của Lâm Huyền không đổi, trong lòng lại nổi sóng ngầm.

Người quả thật là do hắn giết, hắn cố tình vất thi thể đi xa để tránh bị người hoài nghi, không ngờ lại bị Cửu công chúa điều tra ra.

Bản lĩnh thật lợi hại.

Lâm Huyền không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

“Cửu công chúa có gì cứ nói thẳng.”

Cửu công chúa coi như Lâm Huyền ngầm thừa nhận, nàng cất lời:

“Ta muốn nhờ ngươi giúp một việc.”

“Nhờ ta giúp?”

Lâm Huyền hơi bất ngờ, Cửu công chúa là công chúa của Đế quốc, còn là Tổng thống lĩnh vệ sĩ Kim Giáp của Đế Đô, nàng có thể có việc gì cần mình giúp đõ?

“Công chúa cứ nói.”

“Ngày hôm trước Tà Võ tới quấy rối, tuy rằng chúng ta đã có phòng bị từ trước, lại có ba tuyển thủ tham gia đấu võ bị ám sát.”

Cửu công chúa sửa lời lại đôi chút:

“Ngươi cũng biết, phàm là người có thể tham dự đấu võ Châu Tế, đều là võ giả thiên tài của các Châu, muốn g*t ch*t bọn họ, cực kỳ khó khăn.”

“Từ khi đợt tấn công của Tà Võ bị đánh bại, thời gian chẳng tới một tách trà, ba người bỏ mạng oan uổng này có hai khả năng.”

“Một là Tà Võ tập kích bọn họ có thực lực rất mạnh! Sợ là có tu vi Hóa Nguyên cảnh.”

Lâm Huyền thay Cửu công chúa nói ra khả năng thứ hai.

“Hoặc là vào lúc bọn họ bị tập kích không hề phòng bị!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Võ Đạo Đại Tông Sư
Chương 199

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 199
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...