Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Võ Đạo Đại Tông Sư – Chương 154

Võ Đạo Đại Tông Sư

Tác giả: Hoa Tiến Tửu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Huyền nheo mắt, côn trùng từ đâu ra?

Bình thường chim chóc và côn trùng sẽ bay đi trốn khi phát hiện có người đến gần. Khi nãy hắn giao đấu cùng với Hôi Trùng lão tổ, không hề nghe thấy bất kì tiếng côn trùng kêu nào, vậy mà giờ lại nhiều côn trùng đến vậy, chúng từ đâu mà ra chứ.

Lâm Huyền theo bản năng nhìn về phía Hôi Trùng lão tổ, thấy trên cánh tay hắn từ bao giờ đã xuất hiện rất nhiều lỗ hổng.

Những con côn trùng màu xám ào ạt chui ra từ những lỗ hổng này.

"Hắn đã dùng loại tà pháp gì để nuôi côn trùng trong cơ thể?"

Những con côn trùng xám này nhìn rất giống châu chấu, điểm khác biệt duy nhất là miệng của những con côn trùng xám này có răng cưa và phát ra ánh sáng lạnh như kim loại.

Lâm Huyền thấy chắc rằng ngay cả những vật làm từ sắt cũng sẽ bị những con côn trùng xám này xé vụn một cách dễ dàng!

"Danh hiệu Hôi Trùng lão tổ cũng bắt nguồn từ đám côn trùng này."

Lâm Huyền vội vàng lấy ra sổ mật trong Thần Sơn, lập tức tìm được ghi chép về đám côn trùng này.

"Côn trùng răng xám, một loài côn trùng đáng sợ sinh ra ở Nguyên Vũ đại lục, răng của nó giống như răng cưa, cứng lên dễ dàng, thậm chí có thể xé xác một võ giả Hóa Nguyên Cảnh. Từng có tà võ dùng pháp nuôi côn trùng trong cơ thể để g*t ch*t kẻ thù."

Có thể xé nát cơ thể của võ giả Hóa Nguyên Cảnh!

Lâm Huyền bắt đầu lo lắng, tuy Bá Thể Thần Công mạnh nhưng sức mạnh vẫn chưa đạt đến tối đa, chỉ có thể ứng phó được một hai con côn trùng cùng lúc, nếu nhiều con côn trùng răng xám vây lại thì sẽ gặp rắc rối lớn.

"Không thể để đám côn trùng này bao vây!"

Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Thân Pháp lần nữa, tránh ra xa với tốc độ nhanh nhất có thể.

Nhưng tốc độ của đám côn trùng răng xám này cực kỳ nhanh, chúng theo sát ngay phía sau, thậm chí còn dần dần rút ngắn khoảng cách với Lâm Huyền.

"Với tình hình này, sớm muộn ta cũng sẽ bị đuổi kịp."

Vì không thể trốn thoát nên Lâm Huyền quyết định chiến đấu.

Trên thân Kinh Hồng Kiếm hiện lên một tia sét, Lâm Huyền xoay người lại chém một nhát!

Lâm Huyền không chút lưu tình, sau khi tia sét rời khỏi Kinh Hồng Kiếm, nó liền nổ tung, bao phủ toàn bộ đám côn trùng răng xám đang đuổi theo hắn.

Lâm Huyền dự đoán đám côn trùng răng xám sẽ bị tia sét xé nát và rơi xuống.

Nhưng thực tế lại không như vậy, đám côn trùng răng xám chỉ run lên một cái, rồi lại càng thêm điên cuồng lao về phía Lâm Huyền.

"Không sợ sao?"

Lâm Huyền chém thêm một nhát, lần này hắn không dùng Đoạn Mộng Kiếm Pháp mà hóa nguyên khí thành kiếm khí sắc bén, chém ra!

"Ầm!"

Kiếm khí đ//â//m thẳng vào côn trùng răng xám, nhưng vẫn không thể chém rách cơ thể của chúng.

"Đám côn trùng này quá cứng!"

Lâm Huyền chém liên tiếp hai nhát kiếm, lúc này đám côn trùng răng xám đã bay tới trước mặt hắn.

Một con côn trùng răng xám đậu trên vai Lâm Huyền, cắn một cái!

Trên vai truyền đến một cảm giác đau nhói, Lâm Huyền vỗ tay xuống, giật mình phát hiện Bá Thể Thần Công đã bị phá vỡ.

Trên vai hắn mất đi một miếng thịt nhỏ.

Dù vết thương nhỏ, nhưng với số lượng lớn côn trùng răng xám lao tới lít nha lít nhít như vậy chắc chắn sẽ không thể chịu được.

Nếu để mỗi con côn trùng răng xám cắn một cái thì chẳng bao lâu nữa, Lâm Huyền sẽ chỉ còn là một bộ xương.

"Không nên ở lại chỗ này lâu, đi!"

Võ công cao cường nhất của Lâm Huyền cũng không thể làm tổn thương lũ côn trùng này, nếu bị chúng chặn lại sẽ rất phiền phức.

Dường như đoán ra được suy nghĩ của Lâm Huyền, Hôi Trùng lão tổ đứng phía xa nói.

"Bị bầy côn trùng của ta bao vây, ngươi đừng hòng chạy thoát!"

Lâm Huyền nhìn khắp bốn phía, thấy xung quanh hắn chỗ nào cũng có côn trùng.

Dường như không thể trốn thoát!

Lâm Huyền nhanh chóng nghĩ cách, nhưng những bản sự mà hắn đang nắm giữ dường như đều vô dụng.

"Bạch Linh Nhi, ngươi có cách nào chạy thoát không?"

"Không có... Ta cũng không phải đối thủ của đám côn trùng này."

"Trát Nhĩ Khắc, còn ngươi thì sao?"

"Dùng bách hoa sát! Linh trí của đám côn trùng này rất đơn giản, dùng bách hoa sát có thể khiến chúng mất kiểm soát!"

Trát Nhĩ Khắc dạy Lâm Huyền hai loại hồn kỹ.

Một là phi châm thuật, hai là bách hoa sát!

Bách hoa sát sẽ khiến đối phương rơi vào ảo ảnh trăm hoa bay múa, trong đó chỉ có duy nhất một đóa hoa là lối thoát khỏi ảo ảnh, nếu hồn lực không đủ mạnh thì không thể chạy thoát.

Như Trát Nhĩ Khắc đã nói, linh trí của đám côn trùng này rất đơn giản, một khi rơi vào ảo ảnh thì Hôi Trùng lão tổ sẽ không thể điều khiển được chúng!

Nhưng bây giờ còn có một vấn đề lớn.

Trước đây Lâm Huyền đều chỉ tập phi châm thuật, chưa hề tập qua bách hoa sát!

Lúc lâm trận mới học võ, nghe đã thấy vô cùng ngu ngốc!

Trát Nhĩ Khắc nói.

"Độ khó của bách hoa sát so với phi châm thuật thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Ngươi đã có thể đè nén hồn lực của mình gấp mười lần thì việc học bách hoa sát lại càng đơn giản!"

Hắn căng thẳng nói, nếu giờ Lâm Huyền chết ở Thần Sơn thì hắn cũng sẽ chết.

Lâm Huyền tỉnh táo lại.

"Thử một lần xem sao!"

Hắn nhanh chóng nhớ lại bí quyết bách hoa sát mà Trát Nhĩ Khắc đã dạy, cho dù có con côn trùng răng xám nào nhảy lên người hắn cắn xé máu thịt thì cũng không thể đánh thức hắn khỏi những suy nghĩ miên man.

Tiếng cười nhạo báng của Hôi Trùng lão tổ từ xa vọng đến.

"Sao, từ bỏ rồi à? Ngươi đã giết thuộc hạ quan trọng nhất của ta, ta muốn ngươi chết không toàn thây!"

Lúc này trên người Lâm Huyền ngày càng có nhiều con côn trùng răng xám, máu tươi trào ra rất nhiều.

Nhưng cho tới bây giờ, Lâm Huyền chưa từng nhíu mày dù chỉ một lần.

Đột nhiên hắn mở mắt ra, ánh mắt như đuốc.

Hồn lực của hắn điên cuồng tràn ra khỏi cơ thể.

"Bách hoa sát!"

Hồn lực của Lâm Huyền chui vào trong cơ thể đám côn trùng răng xám, trong phút chốc, răng của chúng đều buông lỏng ra.

Hôi Trùng lão tổ kinh ngạc nói.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao côn trùng của ta không nghe mệnh lệnh!"

Hắn từ xa cấp tốc chạy tới, nhưng lại lao thẳng vào bên trong hồn lực của Lâm Huyền.

Hôi Trùng lão tổ thấy cảnh sắc trước mắt đã thay đổi, không thấy bóng dáng Lâm Huyền đâu, cỏ cây hoa lá xung quanh cũng không còn nữa.

Thay vào đó là những cánh hoa anh đào bay đầy trời.

"Đây là đâu?"

"Ảo giác!"

Không hổ danh là võ giả Hóa Nguyên Cảnh, Hôi Trùng lão tổ lập tức nhận ra rằng mình đã rơi vào ảo ảnh.

"Thảo nào côn trùng của ta không nghe lệnh, hóa ra là trúng ảo giác!"

"Chỉ là ảo ảnh mà thôi, sao có thể làm khó được lão phu, đợi ta thoát khỏi ảo giác, ta sẽ dùng một chưởng đánh chết ngươi!"

Đây không phải là lần đầu tiên Hôi Trùng lão tổ bị rơi vào ảo giác, hắn có khả năng phá vỡ ảo giác độc nhất vô nhị.

Hắn nhanh chóng phát hiện ra rằng lối thoát khỏi ảo ảnh nằm ngay ở những cánh hoa anh đào đang bay đầy trời.

Chỉ là, nhiều hoa anh đào như vậy, đâu mới là lối ra?

Hôi Trùng lão tổ thử đi thử lại, giống như một con ruồi không đầu, bay loạn xạ, nhưng vẫn không thể thoát ra.

"Không thể thế được!"

"Trừ khi linh hồn của tiểu tử này mạnh hơn ta rất nhiều, nếu không, ta sẽ không bao giờ tìm được lối ra!"

Linh hồn của võ giả gắn liền đến thể xác, thể xác càng mạnh thì linh hồn càng cao.

Nhưng Lâm Huyền chính là hồn sư! Đừng nói Hôi Trùng lão tổ, ngay cả một võ giả Hóa Nguyên Cảnh mạnh hơn, linh hồn cũng sẽ yếu hơn Lâm Huyền!

Ngoài thế giới thực, côn trùng răng xám đều đã rơi xuống đất, bò lổm ngổm trên mặt đất, cánh không còn vỗ nữa.

Lâm Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng rời đi.

Trước khi đi, hắn liếc nhìn Hôi Trùng lão tổ vẫn đang chìm trong ảo ảnh.

Hồn lực của Lâm Huyền đã cạn kiệt, hắn buộc phải rời đi.

"Ta sẽ trở lại tìm ngươi!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Võ Đạo Đại Tông Sư
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...