Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Của Ta Là Quận Chúa – Chương 33

Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Tác giả: Hổ Đầu Miêu Diện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

33 】

th* t*c nam thứ hai đứng sau th* t*c nam kia, trong miệng vẫn ngậm cây tăm, quát: "Xú hòa thượng, ngươi ăn nói cẩn thận một chút!"

"Người xuất gia không bao giờ nói dối." Hòa thượng hai tay tạo thành chữ thập, môi cười lại càng thêm rõ ràng.

"Ta cứ trả đi." Lão huynh mứt quả ghim thành xâu đứng ở sau cuối cùng xuất hiện, yếu ớt đụng đụng bả vai th* t*c nam thứ nhất, "Bên cạnh là dịch trạm, đừng làm lớn sự tình."

"Ngươi câm miệng cho ta!" th* t*c nam thứ nhất thô bạo hướng lão huynh mứt quả ghim thành xâu quát, giống hệt như khi hắn rống mình vì hắn mà bị mất mặt, "Hôm nay lão tử ta chính là khó chịu, quan gia có tới cũng mặc kệ!" Nói xong, cố ý trước mặt chúng ta nắm chặt hai tay, cơ thịt dâng lên cuồn cuộn, gân xanh từng mảnh dài hẹp đều hiện ra ngoài.

Trong nháy mắt không khí căng thẳng tới cực điểm.

"Bần tăng còn có việc gấp..." Hòa thượng đột nhiên hướng ta nói.

"Ngươi muốn đi?!" Ta hóa đá, hòa thượng kia ăn sạch thịt dê của ta không tính, còn chọc dùm ta tổ ong vò vẽ rồi cứ vậy đi?

"Kháo, cái gì mà bần tăng, bần tăng." th* t*c nam thứ nhất khinh thường cười cười, hai bàn tay căng chặt chưa lúc nào buông lỏng, "Tưởng ngươi là thánh nhân chứ, kháo, kết quả vẫn chỉ là một tên Xú hòa thượng! Lão tử ta trên đời hận nhất người như thế, mẹ nó, ngươi đừng mong chạy, lão tử phải giáo huấn ngươi một phen!!"

Tuy rằng không ưa thích lời lẽ hạ tiện của th* t*c nam này, nhưng giờ hắn nói, không sai biệt lắm những gì ta muốn nói.

"Thí chủ không giống người luyện võ công." Hòa thượng tiếp tục không để ý đến th* t*c nam kia, quay đầu mỉm cười nói với ta.

"Ngươi, làm sao ngươi biết?" Ta kéo kéo khóe miệng, hơn nữa lúc này nói chuyện đó liệu có được hay không?

"Chính là thí chủ lại mang theo một thanh kiếm không tầm thường." Hòa thượng không để ý đến ta diễn cảm rối rắm, con mắt xoay xoay, thoáng chút phóng tới cây kiếm nặng chết người nằm trên mặt đất. Không tầm thường?? Ngươi chỉ thấy được cái chuôi kiếm... làm thế nào biết nó không tầm thường...

"Đây là, một người bạn tặng cho ta." Tuy rằng cảm thấy rằng bây giờ không phải thời gian tán gẫu, nhưng dù sao cũng phải cho hắn câu trả lời.

"Thì ra là thế." Hòa thượng mỉm cười gật gật đầu.

"Rầm!!!" th* t*c nam thứ nhất dùng cánh tay vạm vỡ vỗ bàn một cái, mấy đĩa đồ ăn tựa hồ bị chấn động mà bật cả lên, không cam lòng bị bỏ lơ hắn hướng hòa thượng kia rống to, "Ngươi đem lão tử làm hầu (khỉ) đùa giỡn phải không!!!" Ta ngay lập tức bắt lấy cánh tay quận chúa dưới bàn, lỡ có chuyện gì thì sẽ bật dậy lôi kéo nàng chạy trốn.

"Thí chủ nóng nảy như thế, ảnh hưởng thật không tốt đến gan." Hòa thượng tiếp tục mỉm cười, nói xong một câu chẳng liên quan gì, lại quay đầu hỏi ta, "Bần tăng muốn nhìn một chút thanh kiếm này, thí chủ không phiền chứ?"

"... Tùy ý." Ta hoàn toàn chẳng quan tâm, để coi người xách nó lên thế nào. Ta liếc nhìn th* t*c nam thứ nhất đã muốn giận đến phát điên, hòa thượng đại sư, ngươi cứ như vậy để mặc ân nhân mình bị uy h*p thật sự có được hay không?

"Các vị đại gia, ta không thu tiền của các ngài, ngàn vạn lần đừng trong đ*m ta nháo loạn." Khách đ*m lão bản bỗng nhiên xông ra, là một đại thúc để chòm râu dê, hèn mọn vỗ an mấy th* t*c nam như đang muốn đại khai sát giới.

"Câm mồm!! Lão tử đã nói, quan gia có tới ta cũng mặc kệ!!" th* t*c nam thứ nhất dữ tợn nghiêm mặt, dọa khách đ*m lão bản khiến lão lùi sau vài bước.

Khi khách đ*m lão bản cùng th* t*c nam đang dằng co một hồi, ta và quận chúa lại một phen kinh ngạc.

Hòa thượng vẫn đang ngồi ở trên ghế, hơi hơi nghiêng người tay hướng mặt đất nhẹ nhàng chụp tới, thực sự là nhẹ nhàng đấy -- trong nháy mắt đã tùy ý nắm thanh kiếm nặng chết người lên tay. Mặc dù nói trước khi rời khỏi sơn trại, Hùng Thập Đại ở trước mặt ta xoay xoay thanh kiếm này, nhưng vẫn nhìn thấy là bỏ ra không ít khí lực. Còn hòa thượng này, hắn cầm thanh kiếm mà tựa như xách lên đôi đũa, hoàn toàn không có sức nặng.

"Ngươi, ngươi...!!" Ta trừng lớn hai mắt, quai hàm như sắp rớt xuống mặt đất.

Quận chúa cũng kinh ngạc không nói được lời nào.

"Đúng là hảo kiếm, thí chủ cùng nó rất có duyên." Hòa thượng nói, trên mặt lại tươi cười.

So ra nó cùng ngươi hữu duyên hơn!! Ta căn bản đến ngay cả cầm cũng cầm không nổi!!

th* t*c nam chứng kiến mình hoàn toàn bị lãng quên trong tình cảnh này, tức giận tựa như đỉnh đầu còn phun trào lửa, rống to một tiếng "Kháo", rồi giơ cánh tay phải, hung hăng hướng hòa thượng đánh tới.

"Đại sư cẩn thận!" Quận chúa cả kinh, không khỏi hô.

Chỉ trong nháy mắt, Hòa thượng tay trái cầm kiếm, ngón trỏ tay phải đưa ra đỡ, cánh tay phải của th* t*c nam liền bị ngăn lại, tựa hồ không hiểu được chuyện gì xảy ra, th* t*c nam lại lần nữa giơ tay, quyền hướng hòa thượng mà đánh, hòa thượng mỉm cười nghiêng người, mạnh quyền vừa tới, liền vươn ngón trỏ cùng ngón giữa ra, "Bành bạch" trên thân thể th* t*c nam vài điểm, hắn ngay lập tức đứng hình.

Đợi hòa thượng buông tay phải xuống, ngồi thẳng thân mình, chúng ta mới hiểu xảy ra chuyện gì.

Là điểm huyệt!!

"Lão Đại! Ngươi làm sao vậy, lão Đại!!" th* t*c nam thứ hai phát hiện có điểm bất thường, liền dùng sức lay động th* t*c nam thứ nhất. Nhưng th* t*c nam thứ nhất tựa như pho tượng, không chút nhúc nhích, vẫn trong trạng thái hữu quyền giơ ở trên không, nét mặt cực kỳ dữ tợn.

"Đừng vội, sau nửa canh giờ, vị thí chủ này sẽ khôi phục bình thường." Hòa thượng mỉm cười nói như việc chẳng hề liên can đến mình, rồi nhẹ nhàng đặt kiếm lên bàn, không phát ra tiếng vang nào, cùng với ta buông kiếm lúc vừa tới đ*m hoàn toàn đối lập.

"Vậy, vậy..." Khách đ*m lão bản tựa hồ cũng chưa phục hồi tinh thần, hoàn toàn không biết tiếp theo phải làm sao bây giờ.

"Nhị vị thí chủ," hòa thượng hai tay tạo thành chữ thập, hướng mặt hai th* t*c nam còn lại cười cười, "Vẫn là đem ngân lượng ra thôi, nay trời khônng sinh hảo ý biết làm thế nào."

"Ngươi, ngươi, ngươi..." th* t*c nam thứ hai thân mình run rẩy, lời gì cũng không nói được, lão huynh mứt quả ghim thành xâu thì trực tiếp kêu to "Oa" rồi nhanh chân bỏ chạy.

"Ngươi chờ, ngươi, ngươi chờ..." th* t*c nam thứ hai nhìn tình thế không ổn, vừa lui về sau vừa cố nói lấy chút sĩ diện, "Ngươi, ngươi chờ đấy!!" Rồi trong nháy mắt cũng theo mứt quả ghim thành xâu biến mất không còn dấu vết.

Hai tên th* t*c nam này thật đúng là hèn nhát, nói ra thì người ta cũng chỉ là điểm huyệt mà thôi....

"A di đà Phật..." Hòa thượng nhìn theo bóng hai người chạy trốn, thở dài.

"Vậy, vậy phải làm thế nào bây giờ, bọn hắn ngân lượng cũng chưa có trả..." Khách đ*m lão bản thở dài nói, tựa như những lời vừa nói đã quên sạch rồi.

"Trên người hắn hẳn là có không ít tiền." hòa thượng nói xong, chỉ vào th* t*c nam thứ nhất, sau đó đứng lên, "Ngươi tìm xem đi."

Sau đó hòa thượng lại quay đầu nhìn ta, hỏi "Nhị vị thí chủ, các ngươi cũng định rời đi?".

"Chúng ta..." Ta cùng quận chúa nhìn nhau, rồi gật gật đầu.

"Thật đúng lúc, bần tăng cũng có lời muốn nói cùng nhị vị, nhưng ở nơi đây không tiện." Nói xong, hòa thượng ý vị sâu xa cười, liếc nhìn ta cùng quận chúa rồi xoay người đi ra phía cửa.

"Đại, đại sư... ngài muốn đi??" Khách đ*m lão bản muốn giữ chặt hòa thượng, nhưng lại không dám động thủ, "Đừng, đừng... xin ngài, ngài xem người này cứ như vậy ở trong đ*m chúng ta..." Hắn chỉ vào th* t*c nam thứ nhất vẫn đang bất động.

"Vậy thí chủ là muốn bần tăng giải khai huyệt đạo?" Hòa thượng nhíu mày, nhưng môi vẫn là mỉm cười, điều này làm cho ta càng tin môi hắn sinh ra đã là như vậy.

"Không phải, không phải, ngài có thể..." Khách đ*m lão bản vẻ mặt nịnh nọt, "Ngài có thể đưa hắn chuyển đến chỗ khác hay không? Sau nửa canh giờ... Ngài nói khi đó ta nên làm thế nào bây giờ?"

"A di đà Phật, hết thảy đều có nhân quả." Đáp một câu đúng chất chuyên thuộc về hòa thượng coi như chuyện chẳng phải của mình, hắn lại xoay người tiếp tục ra cửa.

"Đừng, đừng đi a!!" Khách đ*m lão bản tuyệt vọng kêu to.

"Lão bản" ta liếc mắt nhìn khuôn mặt dữ tợn của th* t*c nam vẫn bất động bên cạnh, rồi đem ngân lượng sớm đã chuẩn bị tốt đặt lên bàn, "Đây là tiền ta trả."

Mang theo đầy bụng nghi vấn, khốn khổ vác thanh kiếm nặng chết người nhưng nghe nói hữu duyên với ta lên lưng, rồi nhanh nhẹn cùng quận chúa rời khỏi khách đ*m.

Không biết, nửa canh giờ qua đi, khách đ*m lão bản có được yên lành hay không...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Của Ta Là Quận Chúa
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...