Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Của Ta Là Quận Chúa – Chương 25

Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Tác giả: Hổ Đầu Miêu Diện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

25 】

Buổi tối ta không ngủ được.

c*̃ng không phải bởi vì ra vẻ phiền não hay ngồi trầm tư suy nghĩ lại cuộc đời mình, mà là thật sự ngủ không được. Theo quận chúa nói, ta đã hôn mê ba ngày, tương đương ta đã ba ngày ngủ. Thử hỏi một người đã ngủ ba ngày, còn có thể buồn ngủ được không -- Huống hồ, vừa mới còn bị bao nhiêu tình cảm tràn ngập c*̉a quận chúa khiến cho dao động.

Ta mặc dù biết đối với một người chẳng có thân nhân như ta, lớn lên cảm tình thường có thiếu sót, nhưng ta không biết một người lại có thiếu sót được nhiều như vậy. Có thể trong nháy mắt vừa cười rồi lại im lặng, rồi từ im lặng lại khóc, sau đó lại trở lại cười. Ta thậm chí còn tưởng tượng rằng ở sát vách bên kia quận chúa có khi đang ngồi trước gương, chốc lát lại cười lại khóc..

Phát hiện mình dường như càng ngày đã càng tưởng tượng kinh khủng, ta tự nhủ với chính mình dừng suy nghĩ lại. Quận chúa là một người luôn biết kiểm soát cảm tình, một khi nàng phát tiết xong, liền sẽ khôi phục bình thường... Di, nãy giờ ta nói quận chúa không bình thường sao.

Bắt đầu thúc ép chính bản thân mình suy nghĩ cái khác, nhưng lại chẳng biết mình nên nghĩ đến cái gì. Tự nhủ tốt nhất là ra ngoài đi dạo một chút. Xuống khỏi giường mới phát hiện, ta vẫn còn đang mặc quần áo c*̉a Hắc bạch Hồ lão nhân -- Chẳng lẽ ba ngày qua ta vẫn chưa tắm rửa?! Sau khi sửng sốt vài giây, ta lại an ủi chính mình. Đừng lo, Diệp Nhi chắc chắn là đã giúp ta xử lý.

Đột nhiên phát hiện mình quả là một người lạc quan.

Ngang qua phòng quận chúa ngủ, ta nhịn không được lén lút dán tai vào cạnh cửa nghe ngóng, xem có hay không tiếng khóc hoặc cười, sau khi xác nhận hết thảy an tĩnh, ta mới yên tâm rời đi.

Đi ra ngoài phòng, mới phát hiện Hùng Thập Đại an bài cho ta chỗ ở thật tốt, phía trước thậm chí còn có cả một vườn rau. Đưa tay sờ lên các loại rau c*̉, ta hít lấy chút không khí trong lành. Nguyên lai sơn trại c*̃ng dùng thức ăn như vậy. Nhìn lên trời, ánh trăng đã bị che khuất bởi mây, nhìn không nhận biết được trăng đang tròn hay là khuyết. Đi qua vườn rau, nhìn thấy cách đó không xa có một lương đình, bên trong tựa hồ như có người ở đó. Nơi này không phải vương phủ, cho nên nhất định không phải là quận chúa.

Đột nhiên ta có linh cảm bất hảo, muốn mau xoay người rời đi.

Ngay khoảng khắc vừa mới xoay người, lại nghe thấy từ chòi nghỉ mát kia mờ ảo truyền đến tiếng kêu la: "Tiểu Long đệ ~ Là ngươi sao Tiểu Long đệ ~ "

Tại sao dự cảm c*̉a ta lúc nào c*̃ng linh như vậy!!!

Ta không phải Tiểu Long đệ, ta không phải Tiểu Long đệ... Trong đầu liên tục mặc niệm, cả thân hình cứng ngắc ta hướng cửa phòng đi về. Lại không nghĩ rằng tiếng bước chân bành bạch quen thuộc kìa đang hướng ta chạy tới, chỉ trong nháy mắt, trên vai liền bị một cái hùng chưởng hung hăng vỗ, Hùng Thập Đại đã xuất hiện ở trước mắt ta.

Hùng Thập Đại cực kỳ hưng phấn nói: "Ta biết là Tiểu Long đệ mà! Sao vậy, muốn đi dạo à?" Vốn là ta định như thế, nhưng giờ chỉ muốn trở về mà thôi.

"Hùng đại ca, sao lại nhàn hạ thoải mái như vậy, đang ngắm trăng sao?" Ta cười đến thực cứng ngắc.

"Hôm nay nhiều mây, nhìn không thấy trăng..." Hùng Thập Đại gãi đầu, "Ta đang nghĩ tới một việc."

"Nga?" Chứng kiến Hùng Thập Đại c*̃ng có chuyện khiến cho khổ sở, ta không nhịn được muốn nghe.

"Ngươi muốn nghe sao?" Hùng Thập Đại vẻ mặt mong đợi nhìn ta.

Bỗng nhiên lại chẳng muốn nghe chút nào.

Hùng Thập Đại chẳng đợi ta trả lời, liền thở dài nói: "Huynh đệ, ta xem vẻ mặt c*̉a ngươi là biết ngươi rất muốn nghe tâm sự c*̉a ta rồi..." Nét mặt c*̉a ta c*̀ng với nội tâm suy nghĩ lại khác xa nhau đến vậy sao?!

"...Chúng ta đến chòi nghỉ mát chậm rãi tán gẫu." Hùng Thập Đại tiếp tục tự quyết định.

Tiện đà mạnh mẽ kéo cả người ta hướng chòi nghỉ mát...

Sau khi đã ngồi trong chòi nghỉ mát, Hùng Thập Đại đốt một cây nến lên, rốt c*̣c c*̃ng thấy được rõ ràng khuôn mặt hắn, mặc dù chẳng biết thấy rõ để làm gì. Trong ánh nến nhẹ nhàng tỏa, một loại cảm giác như mơ như mộng nảy lên trong lòng, ta mặc dù phải ngồi cạnh một nam tử thô lỗ như Hùng Thập Đại, nhưng giữa ban đêm có ánh nến này, cảm giác c*̃ng không quá tệ.

Thậm chí còn muốn ngâm thơ.

"Nến này là mấy ngày trước chúng ta dùng c*́ng đưa tiễn mấy huynh đệ qua đời đó, rất sáng phải không?" Hùng Thập Đại đột nhiên nói.

Cảm giác thơ mộng nháy mắt vỡ tan.

"Có nhiều muỗi lắm đấy!!" Nói xong, Hùng Thập Đại đột nhiên vỗ mạnh một cái lên má, "Oa, con muỗi này lớn quá, ngươi xem!" Cứ như vậy vui mừng la hét, còn tiện đà bắt lấy tay ta chuyển cho ta xem.

Bây giờ thì ta cực kỳ muốn trở về phòng một mình ngẩn người rồi đấy.

"Hùng đại ca." ta cố mặc kệ cái sinh vật đã chết trong lòng bàn tay hắn, "Vô c*̀ng cảm ơn ngươi mấy ngày qua chiếu cố, nếu không có ngươi, ta thật sự không biết giờ đã thế nào." Mặc dù nói Hùng Thập Đại còn phiền hơn nhiều so với Nhị sư huynh, nhưng c*̃ng thật sự cảm kích hắn thu nhận và giúp đỡ, ta nhất định phải chính thức một lần hướng hắn nói lời cảm tạ.

"Ngươi khách khí làm gì, còn có phải huynh đệ hay không?!" Hùng Thập Đại vừa nói, vừa đem xác con muỗi trong lòng bàn tay lau lên bàn đá bên cạnh -- Ta lập tức ở trong lòng tự nhủ: ta không nhìn thấy, ta không nhìn thấy...

Hùng Thập Đại tuyệt không để ý lại đưa tay lên quần áo xoa xoa: "Kỳ thật là, ta c*̀ng Tiểu Long đệ giống nhau..." Thật tốt quá, ngươi c*̃ng muốn trở về phòng có phải không?

"Đã yêu con gái nhà quyền thế."

Ta nháy mắt hóa đá.

"Chính là, ta không có dũng khí như ngươi." Hùng Thập Đại nói xong, thở dài.

Ta không biết nên nói gì cả, chỉ im lặng tiếp tục nghe hắn nói.

Hùng Thập Đại nhìn lên ánh trăng vẫn đang bị tầng mây che phủ: "Ta trước kia từng là một đứa ở trong nhà Huyện lệnh, khi đó, ta là một người có thể một lúc khiêng bốn bao gạo." Đại ca, điều ấy ta có thể nhìn ra được mà.

"Đương nhiên bây giờ ta c*̃ng có thể..." Hùng Thập Đại tự bổ sung nói.

Ta c*̃ng chẳng muốn tìm hiểu rõ thân thể người cường tráng đến thế nào đâu, được không~

"Huyện lệnh khuê nữ, Cầm Cầm, nàng bộ dạng rất đẹp, tựa như tiên nữ..." Hùng Thập Đại nói, nét mặt tựa như những thiếu nữ đang tuổi tương tư, "Tóc c*̉a nàng mềm mượt, mỗi khi gió thổi qua, bắt tại trên cửa sổ tựa như chổi lông gà..." Có người như vậy so sánh sao?! Hơn nữa tóc làm sao có thể lớn lên giống chổi lông gà chứ?!

"Ta đã yêu nàng." Hùng Thập Đại nói.

Trong đầu ta vẫn còn rối răm cố tưởng tượng xem một người lớn lên giống cái chổi lông gà thì sẽ là như thế nào.

"Ta mỗi ngày đều ra hoa viên hái một bó hoa đặt ở cửa sổ phòng nàng, sau đó núp ở góc nhỏ lén nhìn nét mặt vui mừng c*̉a nàng mỗi khi phát hiện hoa. Ta c*̃ng không tham vọng quá đáng có thể được nàng yêu, chỉ muốn được thấy vẻ mặt tuơi cười c*̉a nàng mỗi khi thấy hoa mà thôi." Hùng Thập Đại nói rồi cười cười.

Ta đột nhiên cảm thấy hâm mộ người con gái có mái tóc tựa chổi lông gà tên Cầm Cầm kia có một người như vậy yêu nàng, dù cho người đó là Hùng Thập Đại.

"Chính là có một ngày, khi ta đang tạm nghỉ sau khi gánh xong cả thước c*̉i (chồng c*̉i cao cả mét), Cầm Cầm tới tìm ta," Hùng Thập Đại xoay đầu lại nhìn ta, trên mặt lộ ra tươi cười, "Nàng nói nàng biết hoa là ta tặng."

"Sau đó thì sao?" Ta chợt phát hiện mình bắt đầu có điểm hứng thú.

"Từ sau ngày đó, dường như mỗi ngày nàng đều đến vựa c*̉i tìm ta. Chúng ta khi đó, thực rất vui vẻ." Hùng Thập Đại nói.

"Ta muốn cưới nàng làm thê tử c*̉a ta." Hùng Thập Đại lại nói.

Ta đã không đành lòng cắt đứt hồi tưởng c*̉a hắn.

"Chính là, ta chỉ là đứa ở." Thanh âm Hùng Thập Đại trầm xuống. Thời khắc đó, ta cảm thấy Hùng Thập Đại như già hơn mười tuổi.

"Không biết thế nào mà Huyện lệnh đại nhân biết chuyện c*̉a chúng ta. Hắn cực kỳ tức giận, lập tức đuổi ta ra khỏi Huyện lệnh phủ. Ta rất muốn đưa Cầm Cầm theo ta đi, chính là ta biết, ở bên ngoài, ta chẳng cách nào có thể cho Cầm Cầm có một cuộc sống giống như ở phủ." Thanh âm c*̉a Hùng Thập Đại tựa như thoát ra khỏi miệng, bay lên không trung rồi vẽ thành rất nhiều hình ảnh.

"Vậy..." Ta muốn nói cái gì đó, nhưng lại cảm thấy không nên nói gì.

"Ta ly khai." Hùng Thập Đại nói, "Ta không thể nhường Cầm Cầm đi theo ta chịu khổ."

"Ta muốn đi thi tú tài, sau đó trúng trạng nguyên, thật đường đường chính chính cưới Cầm Cầm về. Chính là, ta một chữ c*̃ng không biết. Thầy bói nói, ta không phải loại người có thể viết văn họa chữ..." Về điểm ấy, dù là kẻ nào c*̃ng có thể nhìn ra.

"Ngay lúc ta không biết nên phải làm gì, ta gặp bang hảo huynh đệ này, chúng ta đều nghèo, nhưng chúng ta lại có sức lực. Chúng ta quyết định cướp c*̉a người giàu chia cho người nghèo. Lúc mới bắt đầu, rất nhiều kẻ có tiền ở gần đây đi qua, cho nên cướp được rất nhiều. Nhưng bây giờ, đừng nói người có tiền, thậm chí cả người đi ngang qua thôi c*̃ng ngày càng ít, chúng ta ngay cả tiền nuôi sống chính mình c*̃ng không có đủ." Hùng Thập Đại cứ như vậy miêu tả lên cuộc sống ở sơn trại c*̉a mình.

"Vậy Cầm Cầm đâu?" Ta chẳng quan tâm đến con đường vì sao Hùng Thập Đại tới sơn trại.

"Nghe nói nàng hai năm trước được gả cho nhi tử đại quan." Hùng Thập Đại nói, rồi nhìn lên trời, mặt trăng giờ đã thoát ra khỏi tầng mây che khuất, " 'Thật tốt quá', ta sau khi biết tin liền nghĩ như vậy, 'Cầm Cầm nửa đời sau đã không phải khổ rồi'."

"Ngươi...Làm sao có thể buông ra như vậy." Trong lòng ta tựa như có loại cảm giác ê ẩm.

"Đó không phải là hy vọng c*̉a ta sao, ta làm như vậy là đúng, phải không?... Ngươi cảm thấy thế nào, Tiểu Long đệ? Ta làm đúng rồi, phải không?" Hùng Thập Đại đột nhiên quay đầu nhìn ta chằm chằm, không ngừng muốn được nghe câu trả lời.

Bỗng nhiên cảm thấy hai mắt c*̉a Hùng Thập Đại ở dưới ánh nến như đang lóe sáng, tựa như ánh trăng chiếu trên mặt hồ.

"Chính là, đôi khi ta lại có cảm giác mình đã làm sai..." Không chờ ta trả lời, Hùng Thập Đại nói tiếp, ánh mắt vẫn đang nhìn ta, "Ta cảm thấy được ta nên liều lĩnh đưa Cầm Cầm đi, ta phải đưa nàng c*̀ng đi!" Rồi sau đó, Hùng Thập Đại úp sấp trên bàn đá khóc lớn.

Ai nói nam nhân sẽ không rơi lệ.

"Ta không có dũng khí c*̉a ngươi... Ta không có..." Hùng Thập Đại một bên nghẹn ngào, một bên như vậy nói.

Lòng ta tựa như c*̃ng bị bao quanh bởi dòng nước lạnh. Thật không ngờ Hùng Thập Đại có một quá khứ như vậy. Rốt cuộc đã hiểu vì cái gì Hùng Thập Đại lại dễ dàng tin tưởng ta như vậy. Hắn tin tưởng bởi vì đó là điều cuộc đời hắn bỏ lỡ. Chỉ đáng tiếc là, dũng khí mà ta có được c*̃ng chỉ là nói dối mà thôi.

"Khiến ngươi chê cười rồi, Tiểu Long đệ." Hùng Thập Đại ngẩng đầu, dùng tay áo lau lau nước mắt.

Ta lắc đầu.

"Cho nên nói, ta gặp được ngươi là duyên phận. Gặp ngươi dũng cảm như vậy, ta thật sự rất bội phục ngươi. Gặp ngươi, tựa như nhìn thấy giấc mơ c*̉a ta." Hùng Thập Đại lại nói.

Ta bắt đầu chột dạ.

"Đúng rồi! Không bằng vậy đi, Tiểu Long đệ!" Hùng Thập Đại đột nhiên ngữ khí hoàn toàn thay đổi, ánh mắt tỏa sáng.

Tự nhiên ta có một loại linh cảm vô c*̀ng bất hảo.

Hùng Thập Đại vui mừng giống như vừa phát hiện ra tân đại lục, đánh hai tay vào nhau hô: "Ngươi c*̀ng Tấn cô nương ở đây thành thân đi? Thế nào? Chủ ý này được không?" A a a a a!!!! Chẳng được chút nào!!

"Ngươi đừng kích động, Hùng đại ca..." Ta bị cảm giác hưng phấn c*̉a hắn hù sợ.

"Cứ làm thế đi, sơn trại này đã lâu không có việc vui, ta c*̃ng rất muốn được thấy ngươi c*̀ng Tấn cô nương thật sự thành gia thất!" Hùng Thập Đại đã hoàn toàn vứt sạch hồi ức bi thương.

"Ngươi đừng nói giỡn..."

Hùng Thập Đại sải bước đến bên cạnh ta, dùng bàn tay vừa mới chụp chết muỗi vỗ vỗ vai ta, thành tâm nói: "Yên tâm, có đại ca ta lo liệu!"

Ta thật sự không nên ra đây chút nào!!

...

...

Vì cái gì, nhân sinh c*̉a ta lại hỗn loạn như vậy...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Của Ta Là Quận Chúa
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...