Vị hôn phu có con riêng bên ngoài – Chương 10
Vị hôn phu có con riêng bên ngoài
Sau khi bị hoàng thượng trách mắng, Nguyên An bị cấm túc trong phủ, ngày ngày uống rượu giải sầu, không màng thế sự. Chuyện này, nhất định phải để Nguyên An biết, để hắn hiểu rõ, nữ nhân mà hắn yêu thương, đã khiến đầu hắn mọc đầy cỏ xanh.
Hôm ấy, hắn đang uống rượu trong đình nhỏ trên giả sơn. Bên hồ, vài nha hoàn và mụ mụ trong phủ đang ở cùng Như Yên và đứa bé, Nhụy Nhi, bọn họ vừa trông đứa nhỏ vừa trò chuyện.
“Ngươi xem, tiểu thiếu gia càng lớn càng tuấn tú.”
“Đúng vậy. Mụ mụ, người trông Tam hoàng tử từ nhỏ, có phải tiểu thiếu gia trông cũng giống điện hạ lúc còn bé không?”
“Có đôi phần giống đấy… nhưng mà, đứa nhỏ này có một điểm không ổn, ngươi nhìn tay nó đi, lại có tới sáu ngón.”
“Sáu ngón? Ta không để ý, trời ơi, đúng thật! Ta chưa từng thấy ai có sáu ngón bao giờ.”
“Thì là ngươi kiến thức ít đấy. Trước kia Ngũ hoàng tử hồi nhỏ cũng có sáu ngón, sau được thần y giúp cắt bỏ. Nói đến đây… ha, tiểu thiếu gia này lại rất giống Ngũ hoàng tử đấy, đến sáu ngón cũng giống hệt.”
Vừa dứt lời, Nguyên An lập tức từ đình trên giả sơn lao xuống, chộp lấy đứa trẻ, kéo tay nó ra xem, quả nhiên, tay phải có sáu ngón. Hắn xoay mặt đứa bé lại nhìn kỹ, càng nhìn càng thấy giống Ngũ hoàng tử.
Hắn lập tức đẩy mạnh đứa trẻ, nó ngã xuống đất, bật khóc lớn. Như Yên từ xa chạy tới:
“Phu quân, sao vậy? Nhụy Nhi làm chàng không vui sao?”
Nguyên An nắm chặt vai nàng, gằn giọng:
“Ta hỏi ngươi, Nhụy Nhi là con của ai?”
Như Yên hoảng loạn đến mặt trắng bệch, lắp bắp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Là… là của chàng…”
Nguyên An bóp cổ nàng, giận dữ quát lớn:
“Nói thật! Không thì ta sẽ cắt lưỡi ngươi, cho ngươi cả đời câm miệng!”
Như Yên sợ đến mức gần như không thốt nên lời, nước mắt nước mũi ròng ròng:
“Thiếp nói… thiếp nói… Là… là con của Ngũ hoàng tử… Phu quân tha mạng! Là hắn ép thiếp sinh con, ép thiếp lên kinh tìm chàng! Hắn nói không làm theo sẽ gi-ếc thiếp…”
Nguyên An hung hăng đẩy nàng ngã xuống đất:
“Người đâu! Đem tiện nhân này cùng đứa con hoang kia giam lại cho ta!”
Như Yên khóc gào:
“Phu quân! Thiếp thật lòng với chàng mà! Chàng quên những ngày tháng ở Giang Nam rồi sao? Thiếp một lòng một dạ với chàng, sao chàng có thể nhẫn tâm thế!”
Nguyên An giận đến cực điểm:
“Thật lòng? Một đứa bán nghệ như ngươi, cái gọi là thật lòng của ngươi đáng giá bao nhiêu? Ôm con hoang tới nhận là con ta? Tốt! Rất tốt! Nếu đã thế, nó ở trong tay ta, thì xem xem sau này các ngươi có thể giở được trò gì!”
Nói rồi hắn túm lấy Nhụy Nhi, đứa bé hắn từng nghĩ là con mình, giờ nhìn lại chỉ thấy ghê tởm, hung hăng ném xuống đất, đứa trẻ sợ đến không khóc nổi.
Mọi người đều bị dọa sợ, nhìn Như Yên, người từng được sủng ái nay thành bùn đất bị đánh bị mắng mà không ai dám hé răng, chỉ im lặng kéo nàng đi giam lại.
--------------------------------------------------













