Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 53

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chạy một mạch về ký túc xá, tôi thôi không khóc nữa. Tôi không hiểu tại sao Lý Bình lại làm như vậy? Nhỏ nổi cơn điên hệt như ngày mai là ngày tận thế. Tôi rất muốn hỏi nhỏ, tại sao nhỏ lại tổn thương tôi? Tại sao lại đem đau xót trong lòng áp đặt lên tôi? Tôi cũng muốn hỏi A Văn, cậu còn cảm thấy tôi quá tàn nhẫn với Lý Bình ư? Kết cục như vậy cậu đã vừa lòng rồi chứ?

Đau đáu nỗi lo Vũ sẽ rời tôi, vì bí mật của tôi, bí mật duy nhất bị giấu diếm, cuối cùng nàng cũng đã biết. Trước kia thẳng thắn nói với Vũ tất cả quá khứ của mình, tôi đã cố tình bỏ qua đoạn của Lý Bình. Bởi vì đối với người bình thường, nó là một tình yêu cấm kỵ, không ai tiếp nhận. Nếu nói ra sự thực mình thích con gái sẽ đánh mất Vũ, tôi tình nguyện đời này kiếp này chôn vùi tình cảm của mình, tôi tình nguyện đời này kiếp này chỉ làm em gái của nàng mà thôi.

Không biết tôi đã nằm trên giường suy nghĩ bao lâu, cửa phòng mở ra. Tôi không cần đứng dậy xem, không cần ngước đầu cũng có thể biết Vũ đã trở lại. Nơi nào có nàng, trong không khí luôn thoang thoảng mùi hương ngọt ngào ấy.

"Hi, em có ổn không?" Vũ đến cạnh tôi, ngồi xuống mép giường, ân cần hỏi.

"......" Tôi không phải không muốn trả lời, chỉ là không biết nên trả lời thế nào. Vũ ơi, xin lỗi em, tôi vốn định dành nụ hôn đầu tiên này tặng cho em. Trong ngàn vạn điều tốt đẹp nhất ở tương lai, mỗi một cái đều in hình bóng của em. Nghĩ như vậy mà lòng bất giác khó chịu, xoay đầu sang một bên, mắt rưng rưng.

Vũ vén tóc tôi, sau đó vỗ vỗ cánh tay, bảo:

"Chưa ăn cơm phải không? Nào, nhanh lên, ngồi dậy sửa soạn. Sau đó chúng ta cùng đi ăn, ha?"

Tôi xoay mặt nhìn Vũ, nàng đang mỉm cười, không truy hỏi, không thắc mắc, như thể chuyện hồi chiều ở bờ biển nàng chưa bao giờ nhìn thấy. Tôi u mê, hỏi nhỏ:

"Chị, chị không muốn hỏi em cái gì sao? Không muốn để em giải thích chút gì sao?"

"Hi, nếu chị hỏi, em có nói không? Em muốn nói không? Chị không muốn ép em, đến khi em muốn nói, tự nhiên em sẽ mở lời." Vũ bình thản đáp, hít một hơi, lại đổi đề tài, cười xòa: "Chị đói sắp xỉu rồi. Đi, cùng ăn cơm thôi?"

Ăn xong bữa cơm, Vũ không có ý định về ký túc xá, ngược lại kéo tay tôi ra biển. Nàng hỏi:

"Hi đã từng ngắm hoàng hôn ở biển chưa?"

"......"

"Chị cũng chưa từng. Nghe nói, hoàng hôn ở bờ biển so với bình minh dạy người ta rung động, lưu luyến hơn. Hi có tin không?" Vũ cười nhìn tôi.

"Em tin." Tôi trả lời không cảm xúc, tôi biết nàng muốn giúp tôi mở lời. A Văn từng nhận xét rằng, khi tôi không nói không cười, vẻ mặt trông rất thậm tệ. Giờ phút này, có phải tôi cũng đang có vẻ mặt thậm tệ đó hay không?

"Hoàng hôn giãy dụa đau khổ chống cự lại kết cục không thể thay đổi, vì nó đã định phải biến mất ở biên giới của đại dương." Tôi hờ hững nói, mang theo một chút sầu não, lại không biết sầu não trong lòng là cái gì? Hoàng hôn kia ám chỉ ai? Đại dương kia ám chỉ ai? Là tôi? Là Vũ? Hay là hàng vạn người đang khổ vì tình?

Vũ nói không sai, hoàng hôn rất lộng lẫy, lộng lẫy đến đa sầu đa cảm, lộng lẫy đến không gì sánh kịp. Bầu trời đỏ thẫm ngược bóng trên mặt biển, mang không trung hòa quyện vào đại dương. Gương mặt Vũ cũng ánh vệt hoàng kim, tia sáng tản ra như hào quang của thiên sứ.

Nàng cảm nhận được ánh mắt của tôi, quay sang nhìn tôi, cười hỏi:

"Hi đang nghĩ gì thế?"

Nhưng tôi không nghe được lời nàng nói, vẫn không chuyển mắt, nhìn nàng đăm đắm, trong đầu chỉ duy nhất ý nghĩ muốn ôm chặt nàng. Tôi đã nghĩ vậy, và cũng làm như vậy, vươn hai tay vòng quanh nàng, nhẹ nhàng mân mê mái tóc mềm mại sau lưng. Ôm nàng xong, tôi lại căng thẳng, thân thể đông cứng, sợ hãi nàng sẽ đem tôi đẩy ra.

Nhưng nàng không đẩy tôi ra, chỉ run rẩy trong lòng tôi, rồi đưa tay ôm thắt lưng tôi, bên tai tôi khẽ nói: "Cho dù hoàng hôn sẽ ra đi, bỏ lại đại dương một mình hiu quạnh, nhưng khi đêm đen lạnh giá qua đi, nó sẽ lại xuất hiện bên cạnh đại dương, mang theo bình minh ấm áp." Trong nháy mắt, tôi có một cảm giác mạnh mẽ: Vũ hiểu thấu tôi, thậm chí hiểu sâu hơn những gì bản thân tôi đã hiểu.

Nói xong nàng vỗ vỗ tay tôi, tách nhau ra, nói thêm:

"Hi, em là ánh dương luôn làm cho người ta thấy ấm. Chỉ cần nhìn thấy em vui, mọi người cũng sẽ vui theo. Thật ra có nhiều lúc em cũng không vui, chỉ dùng tiếng cười che giấu sự lo lắng. Em nói em hi vọng chị có thể hạnh phúc, không có ưu sầu. Chị làm sao không hy vọng, em cũng có thể thường xuyên thật lòng cười ra tiếng."

"......" Tôi không chống đỡ, vì Vũ nói không sai, một chút cũng không sai. Phảng phất như nàng có thể nhìn thấu tim tôi, cũng chỉ có nàng có thể nhìn thấu tim tôi.

"Em có rất nhiều bạn bè, mọi người đều thích tác phong đầy nắng của em, nhưng không thể giảm bớt nỗi đau trong lòng em. Em co mình trong thế giới của em, không cho ai tiếp cận, không muốn để người ta đụng vào vết thương lòng." Vũ xót xa nói.

"Trừ chị ra......" Tôi điềm nhiên kết luận, nói xong liền nắm tay nàng đi tới bờ cát.

"......" Vũ không lên tiếng, chỉ ngoan ngoãn đưa tay cho tôi nắm, cùng nhau bước, ngồi xuống nền cát vẫn chưa tản nhiệt.

Tôi không thể biết, nhưng tôi muốn biết suy nghĩ của Vũ khi tôi nói rằng "trừ chị ra". Nàng có hiểu hàm ý tôi muốn biểu đạt không? Thấy mình thật vô năng, một câu "tôi yêu em" vì sao cuối cùng không dám thốt?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...