Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 44

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nương ngọn đèn ngoài cửa sổ, ngắm khuôn mặt thanh tú của Vũ cùng đôi mắt nhòa lệ ấy. Ôm nàng, rõ ràng cảm thấy nàng gầy đi, thân thể mỏng manh nhỏ bé này so với trước kia gầy đi nhiều lắm. Vũ, yêu một thằng như thế khổ lắm phải không? Hắn tổn thương em nhiều lần lắm phải không? Vì hắn, nước mắt cả đời sắp cạn, vậy mà vẫn bất chấp yêu thương hắn?

Tình yêu luôn làm cho người ta chịu đủ nhục hình. Hắn yêu Vũ, nhưng yêu bản thân hơn, cho nên Vũ không hạnh phúc. Vũ yêu hắn, nhưng tôi yêu Vũ, cho nên tôi không hạnh phúc. Tôi yêu Vũ, nhưng Lý Bình yêu tôi, cho nên Lý Bình chọn cách tự sát để trừng phạt tôi, hoặc giả nhỏ muốn dùng phương pháp bi tráng này nhằm khiến tôi suốt đời ám ảnh từng có một người trước khi rời bỏ nhân thế đã nói 'Thẩm Hi, tôi hận cậu'. Yêu và được yêu đều là bể khổ, chỉ có lưỡng tình tương duyệt, mười ngón đan nhau đến hết cuộc đời, đó mới là thời khắc hạnh phúc chân chính.

"Chị à, chị không cần gọi điện báo cho người nhà một tiếng sao?" Tôi hỏi khẽ, nhớ mang máng nàng chưa gọi về báo bình an. Để Tử Quân ở nhà không có vấn đề gì chứ?

"Hi......" Vũ không kiềm nổi nữa, vùi đầu vào cổ tôi buông mình mà khóc, "Hi ơi, chị cảm thấy mình vô dụng quá, thất bại quá. Có thai trước khi cưới, ba mẹ giận tới nỗi muốn cắt đứt quan hệ với chị, anh hai không biết nói giúp bao nhiêu lời, vất vả lắm quan hệ mới dịu đi. Bây giờ Hoa lại muốn ly hôn. Hi ơi, em bảo chị nên làm cái gì bây giờ? Chị phải làm sao đây? Chị thật vô dụng, thật vô dụng......"

Nước mắt Vũ rơi trên cổ tôi, từng giọt lành lạnh nhỏ vào lòng tôi, đáy cốc nổi lên gợn sóng. Ôm người trong lòng chặt hơn, tay phải xoa vỗ lưng nàng, nhẹ nhàng an ủi: "Không có việc gì đâu, có em ở đây mà! Không sao rồi. Khóc đi, khóc ra sẽ thoải mái hơn." Tôi hận bản thân, biết rõ hắn không phải hạng người tốt mà đành đem Vũ đẩy đi, còn dối lòng an ủi mình: Vũ cần một gia đình, đứa nhỏ cũng cần một gia đình. Hắn đã không cho Vũ được một gia đình thực sự, bằng không sao Vũ lại khóc?

Không biết qua bao lâu, Vũ nguôi dần, chỉ còn tiếng nấc khẽ. Tôi cầm khăn giấy để trên đầu giường cẩn thận giúp nàng lau nước mắt, bắt đầu hỏi: "Chị phải ly hôn sao? Chị muốn ly hôn sao?"

"Để chị tự lau." Có lẽ động tác của tôi có chút ái muội làm nàng hơi mất tự nhiên. Nàng tiếp nhận miếng giấy, lau khô nước mắt, sau đó trả lời: "Không muốn cũng đành vô phương. Anh ta đã thay đổi, thay đổi quá nhiều, thay đổi đến mức khi ở cạnh nhau bỗng dưng chị lại sợ hãi."

"Vậy đứa bé? Do ai nuôi dưỡng?" Mấy ngày trước Đại Lực đã đề cập đến khía cạnh này, đó cũng là vấn đề tôi lo ngại nhất.

"Chị không biết, hiện tại bé đang ở với ba mẹ chị, họ không muốn việc tranh chấp của người lớn làm liên lụy bé." Khi Vũ nhắc tới đứa nhỏ, rõ ràng lại chạm vào vết thương lòng, nhưng nàng không khóc nữa. Vì khóc đủ rồi phải không? Nước mắt cạn rồi phải không? Khóc có thể rũ được phẫn nộ, oan trái, tạm thời không nghĩ, không nhìn, không nghe, nhưng sau khi khóc xong, nỗi đau vẫn phải gánh vác.

"Chị yên tâm. Em sẽ luôn luôn sát cánh bên chị. Chỉ xin chị đừng bao giờ phớt lờ em, được không?" Tôi thở dài, siết nàng vào lòng, không buông tay nữa.

"......" Nàng không đáp, chỉ gật gật nhẹ.

"Ngủ đi. Ngủ dậy, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn." Tôi vỗ vỗ vai nàng, dỗ dành.

Nỗi đau tập kích, cơn buồn ngủ bị đánh tan tát. Đồng hồ tíc tắc, tôi vẫn ôm nàng, nhìn khóe mắt ươn ướt đến đôi mày khẽ nhíu. Lòng tôi buốt, vì một người ngậm khổ không nói, vì một người không duy trì được gia đình, vì một người mang toàn bộ đau đớn lẳng lặng chịu đựng trong hoang vắng, cô đơn.

Tim chợt rộn ràng, nhìn gương mặt say ngủ trong lòng, hơi thở đều đều mang hương thơm ngọt ngào lùa lên cổ tôi. Muốn hôn nàng quá. Đấu tranh chốc lát, cuối cùng con tim thắng thế, phập phồng, nhướn người lên trước, hôn môi nàng, phiến môi lạnh giá, khô khốc như trái tim rỉ máu bên trong. Thì thầm vào tai nàng: "Vũ, tôi yêu em......"

Xin lỗi Vũ, tôi không có dũng khí nói ra lời này khi em thanh tỉnh. Vì tôi sợ một khi nói ra, ngay tức khắc sẽ hoàn toàn mất em. Thật có lỗi đã trộm hôn em khi em ngủ say. Tôi tham lam quá mà, phải không em?

Dược tính phát tác, giấc ngủ kéo tới, một đêm không mộng mị, vẫn ôm Vũ, không chịu buông tay.

Ngày hôm sau, lúc mở mắt ra, Vũ vẫn đang an giấc. Nhìn đồng hồ, trời hãy còn sớm. Tôi không thuộc tuýp người có giấc ngủ dài, nếu không uống thuốc, có lẽ đêm qua tôi đã ôm Vũ thức trắng. Ngủ một giấc, cơ thể khỏe khoắn hơn nhiều, hình như hết sốt rồi, không khỏi cảm thán một chút: tuổi trẻ thật dẻo dai, bệnh dù nặng cỡ nào, ngủ một giấc là ổn. Cũng có lẽ vì Vũ ở cạnh, cơ thể tự nhiên thả lỏng nên giấc ngủ mới được yên bình thế này.

Định ra ngoài mua chút điểm tâm cho nàng, đứng dậy chuẩn bị, giúp nàng bỏ tay vào chăn thì liếc thấy vết bầm trên đó. Nhìn vết bầm thâm tím kia, tôi vừa giận vừa xót. Xót chính là, hôm qua Vũ không cho xem cổ tay vì sợ kéo tay áo lên tôi sẽ nhìn thấy? Đấy là lý do Vũ cố tình chọn áo ngủ dài tay? Đấy là lý do Vũ khóc rằng khi ở cạnh hắn nàng thấy sợ hãi? Giận chính là, hắn không phải yêu Vũ ư? Sao hắn có thể xuống tay với người phụ nữ mà mình yêu quý?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...