Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 27

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày tiếp theo, tôi không ngủ lại nhà Vũ nữa, chỉ là mỗi hôm, đúng 10 giờ, tôi sẽ gửi cho nàng một tin nhắn, giục nàng mau đi ngủ. Có lẽ sẽ có một ngày, ngay cả một mẩu tin tôi cũng không còn gửi cho nàng, điều ấy không có nghĩa tôi không còn thương nàng. Tôi biết lòng nàng đã quyết định, tôi chỉ còn đợi chờ cái ngày trên ngón áp út của nàng đeo chiếc nhẫn bạc, đến lúc đó, tôi sẽ không gửi tin nhắn cho nàng nữa. Không phù hợp.

Cuối cùng, chiếc nhẫn đã xuất hiện. Tôi nhìn nàng, mang theo sự chúc phúc tràn đầy chân thành, mỉm cười.

Như thường lệ, sau bữa trưa, A Văn kéo tôi đến sân thể dục, nhỏ nói muốn chạy vài vòng. Còn tôi thì nằm trên bãi cỏ, nhìn đám mây giăng trên bầu trời, nghĩ đến lời hứa trong lòng của tôi dành cho Vũ. Lạ lùng là, Vũ kết hôn, nhưng tôi không thấy thương tâm, không khóc, thậm chí không có một chút đau lòng, chỉ bình thản tiếp nhận sự thật. Tôi nghĩ hẳn là nàng sẽ hạnh phúc. Trước kia tôi đã nói, tôi hi vọng, tôi chỉ hi vọng Vũ có thể hạnh phúc, cho dù hạnh phúc ấy không phải của tôi cho nàng.

Tôi chăm đọc sách hơn bình thường, bắt đầu dùng nhiều thời gian học bài và làm công ở xưởng sửa xe hơn. Rất ít ngủ. Chỉ đến khi chịu hết nổi mới ghé lên bàn chợp mắt một lát. Đương nhiên tôi vẫn cúp tiết như cũ, chạy đến dãy lầu đối diện, lặng lẽ ngồi dưới sàn đá ngắm Vũ đứng lớp. Nàng mang thai, trở nên hết sức dịu dàng, ánh mắt nhìn học trò có thêm chút gì đó. Đó là gì nhỉ? Là tình thương của mẹ ư?

Tiết Vũ dạy, tôi vẫn là nhân vật "hot" nhất lớp. Tôi đem toàn lực biến không khí phòng học sinh động hẳn lên, nhìn mọi người vui cười trêu ghẹo, rồi lại an tĩnh, tập trung vào bài giảng. Ngẩng đầu nhìn Vũ, ánh mắt nàng nhìn tôi vẫn là sự trìu mến ấy. Tôi cũng đáp lại nàng bằng bộ mặt quỷ xảo trá. Trong phim truyền hình thường chiếu phân đoạn người mình yêu làm vợ người khác, nhân vật nam chính phần lớn là cam chịu, rồi trở nên điên khùng. Bây giờ nghĩ lại, tình tiết đó thấy không chân thực. Nếu bạn yêu cô ấy, như vậy bạn tuyệt đối sẽ không đành lòng để cô ấy chứng kiến nỗi đau của mình. Bạn muốn cô ấy vui vẻ, chỉ khi cô ấy vui vẻ, bạn mới thấy thanh thản, vui mừng, cho dù niềm vui của bạn pha lẫn vị đắng chát.

Có đợt buổi tối ở xưởng xe, đang sửa máy, không hiểu sao đột nhiên nhớ Vũ da diết, nhớ đến khắc chế không được, tôi liền chạy đến trước nhà Vũ, ngồi dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên căn phòng không có ánh sáng. Vũ lập gia đình, chắc là đã dọn đi ở cùng gã đó rồi. Nàng nói nhà này là nàng thuê, có lẽ đã rút hợp đồng. Vậy tôi ngồi nơi này thì làm được gì đây? Nhớ nàng thì gọi cho nàng một cú? Cầm điện thoại trong tay, lần lựa, rốt cuộc không ấn xuống dãy số quen thuộc kia.

Đã lâu rồi Lý Bình không tìm tôi gây phiền phức nữa. Tôi đoán chuyện Trương Hổ tới gây sự lần trước có lẽ liên quan với nhỏ! Các bạn khác trong lớp, tôi đã gần như quen hết. Lúc tan học không có gì làm, thi thoảng tôi cũng nhập bọn hữu nghị một phen. Nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó? Thiếu những khi cùng Vũ chung một chỗ, nụ cười cất lên tự đáy lòng. Thiếu những khi cùng Vũ chung một chỗ, giấc ngủ yên ổn không chứa phiền muộn. Thiếu những khi cùng Vũ chung một chỗ, cuộc nói chuyện thì thầm vương lệ rơi.

Thời gian trôi thật nhanh, thoắt cái đã sắp thi cuối học kỳ. Kỳ thi cận kề làm cho cả lớp lo âu, giống như gặp phải đại dịch đau đầu. Trải qua mấy vòng ôn tập củng cố kiến thức của thầy cô, kỳ thi cuối kỳ đã đến. Chỗ ngồi xếp dựa theo thứ tự a, b, c. Lần thi trước tôi mang số 52 trong toàn trường, được sắp ở phòng số 1, bàn cuối lớp, gần cửa sổ. Vị trí này đẹp lắm, vì vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy nguyên tảng mây to.

Môn thi đầu tiên là Ngữ văn. Cẩn thận làm xong phần nền móng cơ sở, đến phần viết văn, đọc lướt đề bài.

[ Cơ hội ]

Với dạng đề này, Vũ dạy phải viết theo hướng tích cực, có chí tiến thủ, phải thể hiện được tinh thần phấn chấn của thanh niên đương đại, trong bài làm không được thể hiện một tia cảm xúc tiêu cực. Đây là định hướng để làm bài thi, không thể lái khác đi.

Đã sớm nghĩ xong xuôi, lần này làm bài bất luận thế nào cũng phải viết, thế thì, viết thôi! Cầm bút lên, tôi định viết:

"Nếu kiếp trước ngoái đầu nhìn lại trăm ngàn lần chỉ để đổi lấy kiếp này gặp thoáng qua, vậy kiếp này sau khi gặp thoáng qua, nhất định tôi sẽ lần theo mùi hương của em, tìm lại em, quyết không buông tay.

Nếu kiếp trước cầu nguyện ngàn vạn lần chỉ để đổi lấy kiếp này đối diện cười với nhau, vậy kiếp này sau khi đối diện cười với nhau, tôi nhất định sẽ ghi nhớ đôi mắt của em, tìm lại em, không rời không bỏ......."

Dạng câu tu từ này, tôi có thể viết rất nhiều, rất nhiều, 800 từ hẳn không thành vấn đề. Nhưng tôi biết, kiểu viết này Vũ sẽ không thích. Nàng thích người mạnh mẽ, có chí hướng. Nàng thích người có thể mang tiếng cười nói đến cho mọi người. Nàng thích người thẳng thắn, vô tư. Cho nên, tôi sẽ không viết lời văn như vậy, tôi sẽ làm theo mẫu người Vũ thích. Tĩnh tâm suy nghĩ lại, viết:

"Ngẩng đầu nhìn đám mây trên không trung, nàng bồng bềnh, phiêu đãng, không cố định, thích ứng mọi tình cảnh. Tuy nàng biết cuối cùng có một ngày mình sẽ biến thành hơi nước tiêu thất ở phàm trần, nhưng nàng không vì thế mà dừng bước. Bởi vì nàng biết mình có một cơ hội, cho dù là cơ hội một phần vạn, được hóa thành mưa rơi xuống nhân gian tưới mát trăm họ, hòa mình vào lòng đại dương bao la......

......

Tôi là một trong những đám mây đó, tôi quý trọng cơ hội một phần vạn trước mắt, mỗi một ngày nỗ lực cho một khoảnh khắc quý giá, vì tôi tin, trời cao biển rộng ở ngày mai. Tôi tin cái đẹp của đời chỉ đơn thuần tùy thuộc vào sắc màu rực rỡ của nó.

......"

Viết xong, ngẩng đầu nhìn đám mây ngoài cửa sổ, khẽ thở dài. Vũ ơi, Vũ, làm thế nào đây?

Đến khi thu tầm mắt cúi đầu xem lại bài, thoáng nhìn Vũ đứng ở phòng tuần tra trường thi, nàng đã mang thai 8 tháng. Chúng tôi thi xong có lẽ nàng cũng sắp sinh. Xa xa, tôi cười với nàng, nàng thấy tôi, cũng nhìn tôi mỉm cười. Rất nhiều thời điểm, phát hiện cả hai không cần nhiều lời, chỉ cần liếc nhau, tôi đã biết, nàng thật sự vui vẻ, dù chỉ vỏn vẹn là một nụ cười đáp lễ. Có thể khẳng định, lúc ấy nàng hạnh phúc dạt dào.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...