Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 21

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người ta nói con người có hai tâm nhĩ, một chứa hạnh phúc, một đựng bi thương. Bạn không thể cười quá lớn tiếng, vì bi thương sẽ bị đánh thức kề vách hạnh phúc. Dẫu vậy tôi vẫn sẽ cười lớn tiếng, và ứng với cách nói ấy, không ngừng đánh thức bi thương. Vũ nói không sai, mặt ngoài vui vẻ của tôi chỉ là diễn xuất lừa gạt mọi người, nhưng không lừa được nỗi vui buồn cư ngụ trong tim.

Trời chưa sáng, tôi nhẹ nhàng rời giường thay quần áo. Nhìn thoáng qua, vẫn là đôi mày hơi nhíu lại cùng nét mặt buồn buồn của nàng. Cẩn thận đắp chăn cho nàng. Trong nhà tắm hoàn thành chuỗi động tác đánh răng rửa mặt bằng tiếng vang nhỏ nhất. Cầm trong tay cây bàn chải đã dùng qua, do dự, bàn chải này là tối qua Vũ đưa. Bàn chải chỉ dùng qua hai lần, vứt thì tiếc, hay mang về? Có thể để lại đây không? Nàng có vứt không? Thở dài, ra khỏi nhà. Trước khi đi, để lại tờ giấy trên bàn ăn cùng bàn chải đánh răng của tôi bên cạnh bàn chải đánh răng của Vũ.

Tảng sáng cuối thu hơi rét, rùng mình một cái, vô thức chạy một đoạn. Xưởng của sư phụ có vài cái xe dùng được, nên tôi ít khi đi xe buýt. Hôm qua, lúc Vũ dẫn tôi lên xe buýt, chú ý nhìn xuống bảng tuyến, phát hiện nhà tôi ở trước nhà Vũ hai trạm, cách nhau thật gần.

Bất tri bất giác đã chạy tới nhà. Thay quần áo xong, nhìn trời, hãy còn sớm. Thời gian dư dả, chi bằng mua điểm tâm cho nàng, cùng nhau ăn sáng! Đợi tôi mua đồ ăn rồi tới cửa nhà Vũ, nhìn đồng hồ, đoán chừng hẳn là Vũ đã rời giường. Gõ cửa.

Cô nàng ra mở cửa, nhìn tôi cười, nói: "Hi, sao dậy sớm thế?"

"Dạ, về nhà thay đồ. Phát hiện còn nhiều thời gian liền mua chút điểm tâm. Không biết chị thích ăn gì?! Em mua nhiều lắm, chị chọn món mình thích, sau đó em sẽ giải quyết chiến trường." Tôi đùa, tựa như người tối qua ôm nàng khóc không phải là tôi.

"Giải quyết chiến trường? Em cảm thấy em có thể ăn được nhiều như vậy sao?" Nàng càm ràm chỉ vào gói đồ ăn to đùng, lúc này mới để ý, hình như tôi mua hơi nhiều.

"Thì có nhiều một tí, mau ăn thôi!" Tôi ngẩng đầu cười với nàng, lại thấy nàng xoay người muốn chạy. Không thích ăn sao? Không có món nào thích ăn sao? Hay là mua nhiều quá làm nàng không vui?

"Ai nha, mua cũng mua rồi! Chẳng lẽ mang trả? Mau ăn đi, không thì nguội mất." Tôi sốt sắng kéo nàng lại, nhấn xuống ghế, đem đống đồ ăn đùn trước mặt nàng.

Rõ ràng cảm nhận được nàng vẫn còn kháng cự muốn đứng dậy, vội ấn nàng xuống, hối:

"Ăn đi, mau ăn đi. Đúng là mua hơi nhiều, tại em không biết chị thích ăn gì thôi!"

"Trời, đứa nhỏ này, thật là! Đừng ấn chị mà!" Giọng của nàng cũng có chút nóng nảy.

"..." Tôi buông tay, trong lòng bất an, nôn nóng, và hơn hết là sự mất mát.

"Chị còn chưa đánh răng, em giục giục cái gì?" Nàng lấy ngón tay chọc chọc vào trán tôi, phì cười. Ngẩng đầu đối diện ánh mắt tràn đầy trìu mến của nàng.

Tôi luôn cho rằng ăn cơm chỉ để lấp đầy bụng, thường xuyên ăn mấy thứ lặt sẽ ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa. Chưa từng biết một chút điểm tâm cũng có thể ăn đến ấm áp như vậy. Phút chốc, tôi bàng hoàng cảm thấy hạnh phúc giống như một cái xúc tu tình cờ chạm đến.

Ăn xong điểm tâm liền cùng Vũ ra ngoài, lên xe buýt. Khách trên xe không đông lắm, tôi ngồi cạnh Vũ, hỏi:

"Chị, chị không biết là làm giáo viên rất vất vả sao?"

"Khá tốt, có việc nào không khổ cực đâu? Mỗi người đều có mộng tưởng, đúng không? Chị thích làm giáo viên, từ bé chị đã thích công việc này." Nàng nhìn tôi, cười: "Hi thích làm gì? Sau này định học ngành nào?"

"Em? Em thích máy tính, thích lập trình, sau này muốn làm lập trình viên!" Tôi cười cười, nói thêm: "Kỳ thật cũng không chắc, thực tế và lý tưởng chung quy có khoảng cách. Điều em có thể làm chính là cố hết sức bước tới lý tưởng."

"Máy tính á? Chị là đứa mù vi tính." Nàng cười cười, tự giễu, "Cầm con chuột trong tay, cảm giác không được tự nhiên, thiệt tình là không biết dùng."

"Mù vi tính? Không thể nào? Trước đây mọi người đều nói: "học giỏi Toán Lý Hóa, đi được khắp thiên hạ", bây giờ lời này phải sửa thành: "học giỏi tiếng Anh, vi tính, đi khắp cả thế giới"." Tôi cười, nhìn nàng, "Chị, không thì khi nào rảnh em dạy chị nha?"

"Ừa, được đó." Nàng vui vẻ nói. Không biết trên thế giới này, thật sự có thượng đế, thần linh hay thiên sứ không? Trong mắt tôi, nàng chính là thiên sứ của nhân gian.

Xuống xe, đi về phía trường học. Từ đằng xa đã thấy A Văn, nhỏ đang đứng trước cổng vẫy chúng tôi.

"Chào cô!" A Văn giơ tay chào Vũ, đồng thời tiến lên cắp cổ tôi:

"Hi, xú tiểu tử, đi theo tôi!" Nói xong, xách cổ tôi khỏi Vũ. Bị A Văn cắp cổ, thất tha thất thểu thật xa, vừa thoát khỏi trói buộc của nhỏ liền quay lại nhìn nhìn Vũ, nàng đang nhìn tôi cười.

"Nhìn cái gì đấy?" A Văn kí đầu tôi, đau, xoay lại trừng nhỏ, nhỏ lại cười như con ngốc, hồi sau mới mở miệng hỏi:

"Hi, cậu đi cùng cô?"

"Cái này, A Văn, hôm qua tôi ở nhà Vũ!" Tôi liếc A Văn, kể tình hình thực tế.

"Cái gì? Không thể nào? Hai người? Hai người không có làm... làm cái gì chứ?" A Văn cả kinh lắp bắp, nói năng lộn xộn.

"Bốp..." Tôi vỗ lên lưng nhỏ một cái, tức giận nói: "Cái gì? A Văn, trong óc cậu chứa cái quái gì vậy? Chỉ là trời tối quá, đành ở lại nhà nàng."

"À." A Văn ậm ừ một câu rồi không nói gì nữa. Sự im lặng của A Văn khiến tôi cảm nhận được trong lòng nhỏ cũng có bí mật. Có lẽ có một ngày, nhỏ sẽ giống như tôi của tối qua, kể hết bí mật của mình với một người nào đó. Nhưng trước khi nhỏ quyết định thẳng thắn bày tỏ, chỉ có thể đem bí mật chôn giấu dưới đáy lòng, một mình canh giữ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...