Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 127

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày nọ, theo thường lệ, tôi đến nhà trẻ đón Quân tan học. Lướt nhìn tiệm bánh mì mới mở kế bên, tôi nhớ ra Vũ rất thích món vặt đó, liền hăm hở kéo Quân tiến vào. Lượn một vòng, trong tay tôi đã ôm một túi "bánh vợ yêu" to.

Lúc cùng Quân về nhà, Vũ đang ở trong bếp nấu cơm. Tôi giấu túi bánh sau lưng, lẽo đẽo theo nàng, hỏi:

"Vũ ơi, em đoán hôm nay Hi mua cho em món gì nè?"

"Mua món gì?" Vũ dừng tay, vừa cười hỏi vừa ngó nghiêng vật sau lưng tôi.

"Đoán đi! Đoán đi!" Tôi lùi lại mấy bước, không cho nàng thấy vật trong túi.

Vũ trề môi:

"Xì! Hi đúng là nhàm chán, không nói thì thôi."

"Ậy, được rồi, được rồi, Hi mua "bánh vợ yêu". Vũ, em nếm thử xem có ngon không." Thấy Vũ hất mặt sang một bên, mặc dù biết nàng không phải thật sự hờn dỗi, nhưng vẫn khiến tôi luống cuống chân tay. Tôi bóc bao bì, lấy ra một cái, lạch bạch chạy tới trước mặt Vũ, dứ dứ bên miệng nàng, dỗ: "Ăn thử đi, hay là em muốn Hi đút?"

"Hừ! Còn khuya!" Vũ tóm cái bánh trong tay tôi, nhai nhai. Tôi chờ đợi vài câu khen ngợi của nàng, ai dè lại nghe nàng chê tơi tả:

"Dở quá Hi à, sao không mua bánh bông lan cho rồi."

"..." Bất giác có chút hụt hẫng. Tôi không nghĩ ngợi nhiều, hơi hậm hực đáp: "Trong tiệm bánh chỉ có "bánh mì vợ yêu", không có "bánh bông lan vợ yêu", em muốn ăn bánh bông lan thì tự mua đi."

"... Hi đúng là đồ ngốc."

*

Tối thứ sáu, Quân lại được Đại Lực đón sang nhà chơi. Tôi và Vũ cũng hiếm hoi có được thời khắc thanh nhàn, mỗi người bưng tách cà phê ôm gối ngồi trên sofa xem TV. Những ngọn đèn lộng lẫy của màn đêm trong tiết mục đẹp tuyệt. Tôi chợt nảy lên ý tưởng cùng Vũ đi dạo phố, bèn quay sang hỏi nàng:

"Vũ, tụi mình đi dạo chợ đêm, được không?"

"Dạo chợ đêm?" Bấy giờ Vũ đã tắm táp, thay đồ ngủ, lười nhác cuộn mình trên sofa, tất nhiên là không muốn đi long nhong.

Biết nàng do dự, tôi lắc lắc tay nàng, nài nỉ:

"Đi đi, đi với Hi đi, đi đi, đi mà~~~~"

Vũ không lay chuyển được tôi, đành đứng dậy về phòng thay quần áo. Lúc bước ra, gặp tôi còn nằm chình ình trên sofa xem TV, nàng trừng mắt:

"Không phải nói muốn đi dạo sao? Bản thân vẫn còn ở đó xem TV."

"Không phải là Hi đang đợi em ư, hì hì." Tôi đứng phắt dậy: "Vũ, tụi mình xuất phát nha?

*

Những lần đi dạo phố, tôi thường có chút thích thú nho nhỏ, dắt tay Vũ, hát vu vơ. Vũ cũng không để tâm bị tôi nắm tay dung dăng cho lắm. Đang lúc tôi thả hồn phiêu dật, bỗng cảm thấy nàng siết chặt tay mình. Tôi hoàn hồn, hỏi:

"Hm? Sao vậy em?"

"Hi ơi, cái kia, em muốn ăn cái kia." Theo hướng ngón tay Vũ chỉ, tôi trông thấy chùm xâu hồ lô ngào đường.

Lần đầu tiên tôi mới biết thì ra Vũ thích ăn quà vặt của con nít. Nhịn cười không được, tôi trả lời nàng:

"Ừ, vậy mình đi mua đi."

Nhưng trước khi dắt nàng qua gian hàng bán hồ lô, nàng lại kéo kéo góc áo của tôi:

"Hi đi mua, nha? Em ngại đi lắm."

"... Chuyện này có gì phải ngại chứ? Vũ à, Hi thật sự bái phục em luôn."

Lúc tôi đem xâu hồ lô trở về đưa cho nàng, nàng mừng rỡ, nhảy chân sáo như một đứa trẻ, rồi ngoảnh đầu cười với tôi.

Tôi nhanh chân bắt kịp nàng, bảo:

"Vũ, chậc chậc, tụi mình nên chú ý hình tượng một chút."

"Ý Hi là em mất hình tượng? Ảnh hưởng bộ mặt thành phố?" Vũ bĩu môi càu nhàu.

"Không, không, Hi đương nhiên không có ý này!"

"Vậy ý Hi là gì?"

"... Hi, Hi không có ý gì hết." Dừng một chút, tôi tiu nghỉu nói: "Em hùng biện kinh quá. Em là cô giáo dạy Văn, Hi nói không lại em."

Vũ thấy tôi đầu hàng nhận thua, nàng chìa xâu hồ lô cho tôi, hỏi:

"Hi muốn ăn không?"

"Ăn." Tôi há miệng cạp một miếng, nuốt bay hơn nửa xâu kẹo của nàng.

"Á!! Em đã ăn đâu? Hi muốn ăn cũng phải chừa cho người ta nữa chứ?"

"Muốn Hi trả lại em sao?" Tôi nhè hòn kẹo ra mép môi, cười nham nhở hỏi nàng.

"Hứ!! Đồ lưu manh!" Dứt lời, Vũ cầm xâu kẹo còn lại bỏ đi một mạch. Tôi đứng tại chỗ cười xấu xa nhìn nàng. Quả nhiên nàng đi chưa được vài bước đã len lén quay lại ngó tôi một cái. Ôi, Vũ, em dễ thương quá đi mất ~~~

Hai đứa dạo phố không bao lâu, bầu trời đầy sao đột nhiên lắc rắc mưa. Vũ chợt hét lên:

"Em quên mất! Tối nay trời mưa! Đều tại Hi hết! Nằng nặc đòi đi chợ đêm!"

"Được rồi, được rồi, là lỗi của Hi. Đi nào, về nhà thôi."

"Không ngờ di dạo liền mua được xâu kẹo hồ lô nhỉ?"

"Ừ. Ngon lắm, đúng không?"

"Thôi đi, còn không mau về nhà! Nếu không nhanh sẽ bị dầm ướt sũng đó!"

Hai đứa cãi cọ xong, mưa đã xối tầm tã. Tôi lật đật nắm tay Vũ vùng chạy...

Trên đường về có một công viên nhỏ. Chạy một hồi, Vũ níu tôi lại, không chịu chạy nữa, nàng vừa thở hồng hộc vừa hét:

"Hi, đừng chạy nữa! Ướt cũng đã ướt hết, em chạy hết nổi rồi."

"Thôi được, không chạy nữa."

Mưa như trút nước, toàn bộ công viên chỉ có tôi với Vũ, hai đứa ngây ngốc đứng dưới hàng cây trú mưa. Bốn phía ngoại trừ âm thanh của tiếng mưa và tiếng Vũ thở dốc thì không còn gì cả.

"Vũ, Hi thật mong cứ đứng trong mưa như thế, cả đời, chỉ có hai đứa mình, thật tốt biết bao..."

"..."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...