Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÌ BỮA CƠM MÀ CÓ BẠN TRAI – Chương 3

VÌ BỮA CƠM MÀ CÓ BẠN TRAI

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Thẩm Thần Niên đưa tôi về đến dưới tòa nhà ký túc xá.

"Hắn ta làm gì cậu?"

Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng không có gì không thể nói, "Bạo lực lạnh, ngoại tình."

Thẩm Thần Niên chửi thề một câu rồi quay người bỏ đi.

"Cậu đi đâu đấy!"

Tôi túm lấy cánh tay anh ấy.

"Tôi thấy không đánh hắn ta một trận thật sự quá thiệt thòi."

Tôi dở khóc dở cười, "Thôi đi. Chuyện ầm ĩ lên thì không ai được lợi, nhỡ cậu bị kỷ luật thì sao?"

"Không sao."

Thẩm Thần Niên bộc lộ hết đặc điểm của một cậu ấm ăn chơi trác táng, "Bố tôi sẽ cứu tôi."

Tôi sững người, không biết nên nói gì cho phải.

Nhân lúc tôi đang ngẩn người, Thẩm Thần Niên nhanh tay nhét vào miệng tôi một cây kẹo m//ú//t.

Ưm, vị dâu.

"Tâm trạng không tốt thì ăn đồ ngọt nhiều vào. Đừng làm khó bản thân."

Tôi giả vờ thâm sâu, "Chị đây đang ăn không phải kẹo m//ú//t, mà là nỗi cô đơn."

Thẩm Thần Niên cười, lấy điện thoại ra thao tác một hồi.

"Ting ting."

Điện thoại của tôi vang lên.

Tôi nhìn thì thấy Thẩm Thần Niên đã gửi một khoản tiền qua *.

Chục, trăm, nghìn, bố ơi!

"Tiêu tiền mua niềm vui cho cậu được không?"

Quá được luôn!

Sếp hào phóng quá đi mất!

9

Mấy ngày sau, tôi không gặp lại Tần Giang nữa.

Coi như hắn biết điều, nếu không tôi thật sự sẽ không nhịn được mà cho hắn một trận.

【Kim chủ ba ba: Tôi đang thi đấu ở sân bóng rổ, khi nào rảnh thì mua giúp tôi chai nước mang qua nhé.】

【OK.】

Tôi liếc nhìn ba cô bạn cùng phòng đang nằm lăn lóc trên giường chơi điện thoại, hỏi ý kiến của họ: "Thẩm Thần Niên đang thi đấu bóng rổ ở sân bóng, có muốn cùng đi xem không?"

Có thứ gì đó đột nhiên vụt qua trước mắt tôi.

Chưa đầy một khắc đồng hồ, ba người đã thay đổi diện mạo hoàn toàn.

"Chúng tôi chuẩn bị xong rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Khóe miệng tôi giật giật.

Tôi hoàn toàn không biết sức mạnh của trai đẹp là gì.

Khi chúng tôi đến sân bóng rổ, bọn họ vừa đúng lúc nghỉ giữa hiệp.

Tiểu Đới gan dạ cùng tôi đi qua đưa nước, tiện thể còn đưa cho Thẩm Thần Niên một cây kẹo m//ú//t.

"Cảm ơn."

Thẩm Thần Niên nhìn chằm chằm cây kẹo m//ú//t trên tay, "Đây là gói kẹo tôi mua cho em à?"

"À, đúng rồi. Một mình tôi cũng không ăn hết được gói lớn như vậy, về ký túc xá thì chia cho bọn họ rồi."

Thẩm Thần Niên kiêu ngạo quay đầu đi chỗ khác, "Cậu đem kẹo m//ú//t của tôi tặng cho người khác rồi."

"Gói lớn như vậy tôi ăn không hết cậu hiểu không..."

"Cậu thật sự đem kẹo m//ú//t của tôi tặng cho người khác rồi."

Thẩm Thần Niên khoanh tay, quay người lại, "Lần sau muốn nữa tôi cũng không mua cho cậu đâu."

Xì, toàn mùi vị Lâm Đại Ngọc.

10

Đúng lúc tôi và Thẩm Thần Niên đang giằng co, đối diện truyền đến một trận náo động.

Hóa ra là đội đối phương đã thay đổi đội trưởng, mà người đó, là Tần Giang.

Tần Giang đi đến trước mặt chúng tôi, vươn tay về phía Thẩm Thần Niên, "Xin chỉ giáo."

Thẩm Thần Niên không bắt tay hắn, trong một giây chuyển sang hình tượng người lạnh lùng, "Xin lỗi, tôi có chứng sợ bẩn."

Tần Giang cũng không tức giận, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, "Chúng ta chơi một trận đấu của đàn ông được không? Ai thắng, Miểu Miểu sẽ thuộc về người đó."

"Cô ấy không phải là món hàng để mặc cả."

Thẩm Thần Niên nhíu mày, "Cô ấy là chính cô ấy, quyền lựa chọn nằm trong tay cô ấy, chúng ta không ai có thể giúp cô ấy đưa ra bất kỳ quyết định nào."

Tần Giang nghẹn lời, ánh mắt mang theo một tia hung dữ, "Vậy chúng ta gặp nhau trên sân đấu."

Cái người Tần Giang này, không quang minh chính đại.

Hắn ta thường xuyên cố ý hay vô ý dùng một số tiểu xảo trên sân, khiến tôi lần nào cũng phải lo lắng cho Thẩm Thần Niên.

Tiếng còi vang lên, đội của Thẩm Thần Niên thắng.

Cuối cùng cũng không nhịn được nữa, Thẩm Thần Niên đạp một cước vào Tần Giang.

Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Làm tốt lắm!

Hai cánh tay của Thẩm Thần Niên bị đồng đội của cậu ấy giữ chặt, chỉ có thể đạp loạn hai cái chân dài của mình.

Cả sân bóng đều vang vọng giọng nói phẫn nộ của cậu ấy.

"Hôm nay tôi không đạp rớt quần lót của cậu thì coi như cậu may mắn!"

Tôi vốn định vênh váo đắc ý lại xấu hổ huýt sáo.

Chậc.

Đẹp trai không quá ba giây.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÌ BỮA CƠM MÀ CÓ BẠN TRAI
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...