Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vết Nứt Con Tim - Ninh Thi – Chương 10

Vết Nứt Con Tim - Ninh Thi

Tác giả: Ninh Thi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỹ thuật lái xe của Tống Miên rất tốt, lái một tay không có vấn đề gì to tát, khẩu s.ú.n.g ngắn trong tay đã được nạp đạn đầy đủ, g.i.ế.c c.h.ế.t hắn không hề khó, nhưng vấn đề to lớn nhất ở đây là trên xe có bom, không thể b.ắ.n bừa.Chỉ có một cách.Tống Miên bắt đầu thả chậm tốc độ, thụt lùi chạy ngay đằng sau xe, đây là loại xe bán tải, phía sau lưng hắn có tấm kín dễ quan sát.Nét mặt anh cứng rắn, đôi mắt căm thù đỏ ngầu, cánh tay phải từ từ giơ thẳng về phía trước, nhắm đúng vị trí đã xác định và bóp còi.*Đoàng*Lỗ tai Sơn Chi vang lên tiếng ong ong, cô giật mình hốt hoảng, hai tay ôm càng gắt gao hơn, liều mạng nhắm mắt.Viên đầu tiên bị một vật cản che đi nên anh b.ắ.n hụt, chỉ đủ để lại một vết xước ngay tai gã.Gã la hét, hậm hực bưng kín vết thương, miệng không ngừng tuôn ra những câu chửi tục.Không để thời gian trôi qua lãng phí, Tống Miên nhanh chóng điều chỉnh góc độ.Khoảng cách xe ngày càng gần, sắp va vào nhau.Tiếp đến là hai ba phát đạn được xả ra.Viên đạn b.ắ.n trúng bàn tay trái gã, không đúng vị trí mong muốn anh bực dọc cau mày, lại rút ra một khẩu s.ú.n.g ngắn khác.Tên râu ria bị trúng đạn, la thét ầm trời, nhưng hắn vẫn không dừng lại, tiếp tục hướng tới khu chợ kia mà chạy. Tống Miên đánh liều, tăng tốc độ chạy sát bên xe, cách một tấm kính xe, nhả đạn liên tục.Âm thanh như đánh vào màng nhĩ, nhức nhối, khó chịu. Sơn Chi lẩm bẩm tự trấn an bản thân, từ đầu đến cuối không dám mở mắt ra chứng kiến, cô vẫn chưa có cái gan đó. Đây là cảnh g.i.ế.c người đời thật.Hắn muốn tăng tốc thoát khỏi tầm ngắm của cái c.h.ế.t cũng không thể, viên đạn ghim sâu vào bắp tay, bắp đùi, thậm chí ngay eo cũng có một lỗ đạn. Đã đến cực hạng, hắn căm phẫn con mắt đỏ lừ trừng trừng người lính bên ngoài. Thân xe chao đảo, tông vào đống gạch nát phía trước. Đầu xe bị va chạm mạnh biến thành hình dạng nát bét, đầu của tên kia cũng chảy m.á.u đầm đìa, nhuộm cả ga lăng xe.Sơn Chi vẫn không thể điều khiển được cơ thể đang run rẩy của mình, chỉ biết nhắm mắt chôn mặt vào tấm lưng to lớn phía trước, hai tay ôm chầm lấy không buông, Tống Miên như không phát giác ra có vật nhỏ đang dính mình, giơ chân nghiêng người, mang luôn Sơn Chi xuống xe.Cô bám vào người anh như gấu trúc.Tống Miên nâng cao cảnh giác, tay chỉa s.ú.n.g từ từ tiến lên phía trước, không đến gần mà dùng thị giác quan sát, tên kia vẫn còn chưa chết, hắn đang lục đục bên trong. Anh thấy hắn đang nở nụ cười của quỷ dữ, kiêu căng mà thách thức nhìn về phía này, sau đó bỗng dưng hắn vung tay.Trên không trung hiện ra một vật tròn nhỏ, nhưng uy lực của nó không hề nhỏ.Lựu đạn bay tới.Tống Miên cả kinh, quay đầu chạy thật nhanh về phía căn nhà đổ nát chỉ còn bờ tường sừng sững. Xung quanh đây có rất nhiều nhà dân bị đạn, b.o.m làm cho tan hoang, anh canh chuẩn xác thời gian l.ự.u đ.ạ.n đáp đất và phát nổ, tìm một chỗ nấp đúng thời cơ và khoảng cách tương đối an toàn.*Bùm*Bùm*"Mẹ kiếp!" Gã tàn ác quăng một lượt hai quả.Hai chân Sơn Chi run cầm cập, ban nãy cô bất ngờ cảm nhận được một tốc độ kinh người xảy ra và cơ thể bị xốc nải đến khó chịu, sau đó một trận nổ tung ầm ầm khiến màng nhĩ ong ong.Sợ sệt rung rung cánh mi mở mắt ra, hai tay vẫn còn ôm lấy đầu. Khoảng cách giữa trận nổ và chiếc xe khá gần, gã kia và xe của gã cũng không may mắn bị hất tung ra xa. Trên đất cát vương vấn vũng m.á.u nhỏ.Bức tường họ nấp cũng bị trận kinh thiên động địa làm cho nứt nẻ không trụ vững được nữa, cát bụi rơi tứ tung, tường không đủ kiên cố, sắp đổ rồi!Tống Miên nhanh chóng ôm lấy Sơn Chi, dùng cơ thể to lớn bao bọc cô nhàu ra khỏi đó. Nhưng ở đây có quá nhiều tảng gạch tảng đá to, không may chỗ bọn họ lăn tới có tảng đá, vì bảo vệ phần đầu của Sơn Chi, theo phản xạ anh xoay người, ôm chặt cô trong ngực, còn đầu mình thì bị va đập vào tảng đá kia.Anh vì đau mà khẽ r*n r*, mặt mày đau đớn cắn răng kiềm nén.Thoát khỏi đó, Sơn Chi lòm còm từ trong n.g.ự.c Tống Miên chui ra, cô hoảng loạn tay chân luống cuống lên, quỳ bên cạnh anh, đôi mắt từ khi nào đã ngấn nước, giọng run run thút thít nói: "Anh không sao chứ? Anh bị thương ở chỗ nào rồi?""Sao sắc mặt anh tái nhợt dữ vậy? Anh...anh đừng làm tôi sợ mà hu hu hu.""Anh Miên anh Miên, anh có nghe tôi nói không?""Anh Miên..." Cô nứt nở kêu lên, mỗi tiếng gọi vang lên mà anh không hồi đáp là tim cô như đập chậm đi mấy nhịp.Sơn Chi luống cuống nắm lấy tay Tống Miên, hốt hoảng lo sợ. Nước mắt rơi xuống khiến mu bàn tay anh nóng hổi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vết Nứt Con Tim - Ninh Thi
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...