Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất – Chương 71: “Vì sao vậy, Phùng Thanh?”

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Tác giả: Phi Mục Nhất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Thư nhớ lại một vài chuyện.

Bà nhớ ngày thứ hai sau khi nghỉ phép năm quay về nhà. Lúc dọn dẹp xong xuôi, bà tiện tay xách tất cả rác trong nhà xuống dưới. Khi ấy, bà đã nhìn thấy trong thùng rác phòng Trần Thượng Chu có hai cái hộp. Chính cái hộp mà lúc đó bà còn tự trêu trong lòng rằng trẻ con rồi cũng lớn, rồi sẽ có bạn gái thôi. Dù rằng hai cái hộp còn mới tinh và nằm ngay ngắn trong thùng rác.

Một lát sau, Phương Thư cúp điện thoại. Bà xoay người, sải bước vào phòng Trần Thượng Chu.

Từ nhỏ đến lớn, Trần Thượng Chu luôn ngoan ngoãn, dù là chuyện học hay chuyện sinh hoạt, anh chưa từng khiến người nhà phải lo nghĩ nhiều. Vì vậy, Phương Thư luôn dành cho anh khoảng không gian riêng tư rất thoải mái. Thỉnh thoảng bà có vào giúp quét dọn chút ít, nhưng tuyệt đối không bao giờ tùy tiện động chạm hay lục lọi đồ đạc của anh.

Cho đến tận bây giờ, khi Phương Thư đứng giữa phòng của Trần Thượng Chu, lần đầu tiên sau bao năm mới nghiêm túc quan sát, nghiêm túc để ý xem nơi này đã có thêm những gì, lại thiếu đi những gì.

Chính nhờ cái nghiêm túc quan sát ấy.

Phương Thư mới ý thức được, trong căn phòng này, thậm chí trong cả ngôi nhà này, dấu vết của Phùng Thanh nhiều như thế nào. Giữa Phùng Thanh và Trần Thượng Chu rốt cuộc thân mật thế nào, có lẽ là một sự thân mật đến mức vượt ra ngoài lẽ thường.

Trong tủ quần áo, đồ lót gấp kín hai ngăn, quần áo treo lẫn lộn chẳng phân biệt của ai với ai. Tầng dưới cùng, túi hút chân không cất áo khoác lông vũ của Trần Thượng Chu và của Phùng Thanh được đặt chồng lên nhau.

Bàn học rõ ràng có hai người dùng chung, ranh giới phân chia rất rõ. Phía thuộc về Phùng Thanh bày một đống đồ ăn vặt có thể ăn không bị bẩn tay mà còn đỡ thèm miệng, thậm chí còn lấn át qua cả bàn của Trần Thượng Chu.

Trên giường, con sâu b//ư//ớ//m bông kia càng khỏi phải nói, chủ nhân là ai thì rõ rành rành. Trên tủ sách thậm chí còn trống hẳn ba tầng để trưng bày mô hình xếp hình, figure, truyện tranh của Phùng Thanh, có món còn đặt trong hộp mica trong suốt để bảo vệ. Trái lại, sách của Trần Thượng Chu bị dồn sang mấy tầng khác, chen chúc đến đáng thương, có chồng sách còn bị phủ bụi nằm ở tận dưới đáy tủ.

Buổi tối đi ngủ còn khoá cửa.

Chuyện này tuyệt đối không còn nằm trong phạm vi “ăn cơm chung thì tiện”, “ở cạnh nhau thì vui” nữa.

Phương Thư lùi lại hai bước, chống tay lên bàn, hít sâu hai hơi. Bà cố đè cơn run rẩy xuống rồi cầm điện thoại gọi cho người bạn đã hẹn đi leo núi.

Hai người đến thư viện học, chỗ ngồi cố định là quán cà phê ở sảnh tầng một, bàn bốn người sát góc tường. Vừa tiện để Phùng Thanh líu ríu nói chuyện, lại tiện cho cậu làm vài hành động nho nhỏ.

Vừa ngồi xuống, nhân viên đã đem ra hai ly latte. Phùng Thanh liền bắt đầu lịch trình thường ngày của cậu: nửa nằm nửa dựa lên người Trần Thượng Chu mà chơi game, tay lại không ngừng nghịch ngợm. Không có việc gì là cậu lại nhấc đại một quyển tài liệu anh tạm không dùng để che lên, rồi tranh thủ hôn trộm anh một cái.

Chuyện này Phùng Thanh đã làm đến mức thuần thục. Nhanh, chuẩn, lại kín đáo.

Buổi chiều, Trần Thượng Chu đi thi, Phùng Thanh gục xuống bàn ngủ một giấc thật say, còn mơ một giấc mơ rất dài. Đến lúc mở mắt, sofa bên cạnh lõm xuống, Trần Thượng Chu đã thi xong và quay lại rồi. Phùng Thanh mơ màng chống người dậy khỏi mặt bàn, thuận tay ngả người nằm lên đùi anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh, tiếp tục ngủ.

Phùng Thanh cũng không biết mình ngủ bao lâu. Cho đến khi thấy ai đó xoa xoa trên đầu mình, lại nghe thấy giọng của Trần Thượng Chu: “Ngủ nữa là tối nay em khỏi ngủ đấy.”

Lúc này cậu mới ngái ngủ ngồi dậy, thấy trên bàn đã đặt sẵn một phần mousse chocolate, cơn buồn ngủ lập tức nhường chỗ cho cơn thèm ăn. Vừa ăn đồ ngọt Trần Thượng Chu gọi cho, Phùng Thanh vừa mở điện thoại lướt xem mấy bài hướng dẫn du lịch đã lưu mấy hôm nay.

Đút một miếng vào miệng mình, lại đút một miếng cho Trần Thượng Chu, cậu hào hứng nói: “Trần Thượng Chu, em quyết định rồi. Chờ anh được nghỉ thì chúng ta đi du lịch nhé.”

“Đi đâu?” Trần Thượng Chu hỏi.

Phùng Thanh: “Vùng Tây Nam ấy. Men theo một tuyến đường này đi một mạch, chỗ nào cũng ghé, đi hẳn một tháng luôn!”

Trần Thượng Chu gật đầu: “Được.”

“Tiền có đủ tiêu đâu mà anh bảo được?” Phùng Thanh lại đút cho anh một muỗng bánh mousse, cố tình hỏi.

Trần Thượng Chu đáp: “Miễn là em không có ý định định cư luôn ở đó.”

Bữa tối hai người vẫn ăn cơm ở căn-tin. Ăn xong, Trần Thượng Chu lại quay về thư viện học tới tận chín rưỡi mới cùng nhau thu dọn đồ về nhà.

Cả ngày đi cùng Trần Thượng Chu học hành, bản thân Trần Thượng Chu thì không thấy gì, ngược lại Phùng Thanh lại mệt đến rã rời. Vì vậy cậu không muốn về ngay. Khi thấy anh định vẫy xe ở cổng trường, cậu vội kéo anh lại, chỉ về phía trạm xe bus cách chừng hai mươi mét đang vắng hoe vì đã muộn: “Trần Thượng Chu, chúng ta đi xe bus về nhé. Chầm chậm thong thả đi về, mở cửa sổ hóng gió đêm, dễ chịu lắm luôn!”

Trần Thượng Chu không phản đối, chỉ nhắc nhở: “Đi xe bus thì phải đổi hai chuyến mới về đến nhà, mất hơn một tiếng. Em chắc không?”

Phùng Thanh gật đầu lia lịa, còn “ừm ừm” hai tiếng: “Giờ này tuyến về nhà mình vắng lắm! Thoải mái lắm! Mình ngồi ở hàng cuối đi!”

Quả đúng như Phùng Thanh dự đoán. Vì trường nằm quá xa, lại thêm trời đã khuya, đến lúc hai đứa lên xe, trạm xe bus vẫn chỉ có mình đứng họ chờ. Trên xe lại càng vắng, cả thảy chỉ có năm hành khách tính luôn cả hai người. Phùng Thanh kéo cổ tay Trần Thượng Chu đi thẳng xuống hàng ghế gần cuối, ngồi hàng áp chót.

Gió lạnh từ dàn điều hòa thổi phà phà trên đầu, Phùng Thanh tranh thủ lợi thế ngồi cuối, sau lưng không có ai liền len lén mở hé cửa sổ, hoàn thành mong ước đón gió đêm trên xe bus.

Đang tận hưởng gió mát và cảnh phố phường lùi dần ngoài cửa, cậu bỗng thấy vành tai bị ai đó khều nhẹ.

Phùng Thanh quay đầu, Trần Thượng Chu đang vừa đeo cho cậu một bên tai nghe không dây vừa cúi đầu bấm điện thoại. Giây sau, bên tai phải đã vang lên một khúc nhạc dạo đầu rất nhẹ và chậm rãi.

Trong trí nhớ của Phùng Thanh, đó là đoạn nhạc nền từng xuất hiện mỗi khi phim thần tượng được bật trong phòng khách lúc cậu còn nhỏ, thỉnh thoảng cậu cũng có liếc xem vài cảnh. Phùng Thanh khẽ đưa tay, dùng đầu ngón trỏ cào nhẹ vào mu bàn tay Trần Thượng Chu.

Trần Thượng Chu nhìn cậu một cái, hiểu được ám chỉ, bèn trở tay nắm lấy tay cậu, chậm rãi đan các đốt ngón tay vào nhau. Mười ngón siết chặt, ngón cái thỉnh thoảng lại khẽ v*t v* ngón trỏ của Phùng Thanh.

Một cảm giác thật kỳ diệu, Phùng Thanh nghĩ.

Nhưng hình như có chút gây nghiện, mức độ gây nghiện không hề kém cạnh so với việc hôn, Phùng Thanh lại nghĩ.

Mãi đến lúc xuống xe, khi rút tay khỏi tay Trần Thượng Chu, cậu vẫn còn có chút lưu luyến không nỡ rời.

Sau khi lên chuyến xe tiếp theo, hai người lại ngồi ở cuối xe. Lần này Phùng Thanh chẳng ám hiệu gì nữa, tự mình đưa tay sang, nắm lấy tay Trần Thượng Chu.

Khi xuống ở trạm cuối cùng, xuống xe rồi Phùng Thanh vẫn thấy chưa thoả mãn. Cậu cảm thấy việc vừa nắm tay vừa tận hưởng làn gió mát đêm khuya, cho dù chỉ là đi tản bộ thôi cũng đã là một chuyện rất dễ chịu. Một kiểu dễ chịu hoàn toàn khác với cảm giác khi ở nhà ôm hôn nhau.

Thế là Phùng Thanh lại kéo Trần Thượng Chu đi dạo quanh khu chung cư, tay trong tay mà đi, thấy có người thì mới buông ra. Đi chừng hai vòng, rốt cuộc cậu cũng thấy mệt, đành phải về nhà ngủ. Có điều trước khi về, Phùng Thanh vẫn kéo Trần Thượng Chu rẽ sang con phố bên cạnh mua đồ nướng mang về làm bữa khuya.

Lúc hai người vừa đến dưới lầu của tòa nhà thì trông thấy đèn phòng khách nhà Trần Thượng Chu vừa tắt, đoán là Phương Thư mới đi ngủ. Thế nên cả hai không đánh du kích nữa mà đi thẳng lên nhà. Chỉ có điều lúc mở cửa, đóng cửa đều nhẹ nhàng hết mức.

Những buổi tối đi xe bus, đi dạo đón gió đêm như vậy thực sự quá đỗi dễ chịu.

Ngày hôm sau, sau khi từ thư viện đi ra, Phùng Thanh lại lôi Trần Thượng Chu ra trạm chờ xe bus đi thêm một vòng như hôm qua, còn rủ anh đi dạo quanh khu chung cư. Trần Thượng Chu không nói gì, nhưng cậu nhìn ra anh cũng rất thích hoạt động này.

Tối hôm ấy, khi hai người về tới cổng khu chung cư, trông thấy đèn phòng khách nhà Trần Thượng Chu vẫn sáng, cả hai mới nhớ kỳ nghỉ phép của Phương Thư dường như quá dài. Đã hơn mười ngày, mà bà hoàn toàn cũng chẳng đi đâu xa.

Ngày kế tiếp, Trần Thượng Chu ghé nhà một chuyến, định hỏi mẹ sao nghỉ phép rồi mà không đi đâu cho khuây khỏa.

Hôm đó, Phùng Thanh vẫn như mọi lần. Cậu ngồi ở nhà nửa tiếng rồi giả bộ vừa mới biết Trần Thượng Chu về, chạy qua gõ cửa. Vừa bước vào, cậu lập tức nhận ra, chỉ mới hai ngày không gặp mà trông Phương Thư đã tiều tuỵ đi nhiều.

“Dì Phương, dì có chỗ nào không khỏe ạ?” Phùng Thanh hỏi.

Phương Thư lắc đầu, ngồi trên sofa không ngẩng lên: “Hai hôm nay dì mất ngủ. Nghỉ ngơi thêm vài bữa là ổn.”

Trần Thượng Chu đang trong bếp nấu cơm chiều, Phùng Thanh vào phụ một tay. Lúc ăn, Trần Thượng Chu mới nói: “Mẹ còn bao nhiêu ngày nghỉ phép nữa? Nếu mẹ không khỏe thì xin nghỉ thêm vài hôm ở nhà nghỉ ngơi hoặc ra ngoài đi chơi cho thoải mái. Sức khỏe quan trọng.”

Phương Thư vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ nhìn chằm chằm món ăn trong bát mình, giọng nhạt nhẽo: “Mẹ xin rồi, nếu không thì sao mẹ còn ở đây được? Mười ngày nghỉ phép sớm đã hết rồi.”

Bữa cơm ấy diễn ra trong sự lặng lẽ khác thường.

Ăn xong, dọn dẹp đâu vào đấy, Phùng Thanh theo Trần Thượng Chu về phòng.

“Trông dì Phương không được ổn lắm.” Cậu ôm lấy anh nói.

Trần Thượng Chu: “Có lẽ do áp lực công việc quá lớn. Trong lúc nghỉ phép bà ấy vẫn phải xử lý việc liên tục, tinh thần lẫn cảm xúc đều không tốt. Để bà ấy nghỉ ngơi thêm mấy ngày xem sao. Nếu vẫn không khoẻ lên thì chúng ta đưa bà ấy đi khám.”

Phùng Thanh gật đầu tán thành, rồi mỉm cười đổi chủ đề khác: “Ngày mai buổi chiều anh thi phải không? Em hẹn Trịnh Tử Hoàn với mấy đứa đi chơi rồi. Buổi trưa ăn với anh xong, anh đi thi, em đi chơi. Tối chơi xong em qua đón anh, xong rồi mình lại đi xe bus về nhà nhé?”

“Được.” Trần Thượng Chu xoa xoa tóc cậu, xoa một lúc lại tiện tay túm mấy lọn xoắn xoắn trong tay mân mê: “Sau này muốn nhuộm màu gì?”

Phùng Thanh: “Chưa nghĩ ra. Đến lúc đó chúng ta cùng đi, anh chọn giúp em.”

“Ừm.”

Hôm sau, hai người ở thư viện đến một giờ rưỡi chiều.

Ép buộc được Trần Thượng Chu vào phòng thi xong, Phùng Thanh mới quay người ra cổng trường đi gặp tụi Trịnh Tử Hoàn. Có điều trước đó cậu tranh thủ ghé nhà một vòng để thay chiếc áo thun trắng đang dính vệt dầu.

Phùng Thanh cũng chẳng hiểu sao hôm nay lại xui xẻo đến thế, ngồi ngay ngắn đàng hoàng ăn cơm rang mà vẫn bị nồi lẩu cay từ bàn bên cạnh hắt trúng. Trong bốn người có mặt, cậu với Trần Thượng Chu, hai nam sinh bàn bên, chỉ có mình cậu lãnh đủ. Cậu bạn kia áy náy xin lỗi suốt ba phút, dù Phùng Thanh liên tục nói là không sao, cuối cùng cậu ta vẫn đưa cho Phùng Thanh một chai coca cola coi như tạ lỗi.

Sau khi về đến nhà, khép cửa lại, Phùng Thanh đang định vào phòng thay đồ. Nhưng còn đứng ở phòng khách chưa kịp nhấc chân, điện thoại trong túi đã rung lên. Cậu lấy ra xem, là tin nhắn * từ Phương Thư.

Phương Thư: Về rồi à?

Phương Thư: Qua đây một lát được không? Dì có chuyện muốn nói với con.

Lúc Phùng Thanh bước ra ngoài, trong lòng vẫn còn thắc mắc, cậu lên nhà và đóng mở cửa đều rất khẽ, sao Phương Thư biết là cậu về rồi?

Vừa nghĩ cậu vừa gõ vào cửa nhà đối diện.

Mới gõ “cộc” một cái, cửa đã mở.

Bước vào nhà, Phùng Thanh thấy sắc mặt của Phương Thư so với hôm qua còn tiều tuỵ hơn, cũng nặng nề hơn rất nhiều. Hốc mắt bà đỏ hoe như thể có thứ cảm xúc gì bị dồn nén quá lâu. Cậu vừa định mở miệng hỏi có chuyện gì thì khóe mắt lại lướt thấy trên sofa phòng khách còn có một người. Ngoảnh sang, Phùng Thanh thấy Trần Nguyên Cư đang ngồi đó.

Sắc mặt ông còn nặng nề hơn cả Phương Thư. Dưới chân ông, cái bình hoa vốn đặt trên kệ TV giờ đã thành một đống mảnh vỡ.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Chỉ có điều, dự cảm ấy còn chưa kịp định hình trong lòng Phùng Thanh thì đã trở thành sự thật.

“Chát—”

Một cái tát của Phương Thư giáng thẳng lên má trái của Phùng Thanh. Đầu cậu bị đánh nghiêng sang một bên, nơi bị đánh ngay lập tức trở nên bỏng rát.

Phùng Thanh cảm nhận được cảm xúc bị dồn nén bấy lâu của Phương Thư được trút ra đôi phần ở khoảnh khắc ấy, cũng thấy được cơn cuồng nộ vẫn bị bà cố sức ghìm xuống. Mỗi một từ bà thốt ra đều run bần bật—

“…Vì sao vậy, Phùng Thanh?”

“…Vì sao con lại làm ra cái chuyện không biết xấu hổ như thế?”

Hết chương 71.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Làm màu
Chương 2: Khăn quàng đỏ
Chương 3: Lại là Trần Thượng Chu?!
Chương 4: Ồn ào quá
Chương 5: Không hổ là học sinh giỏi!
Chương 6: Mắt mọc sau đầu
Chương 7: Năn nỉ anh Thượng Chu
Chương 8: Gánh nặng
Chương 9: Mang gối qua đây
Chương 10: Đứng trước cửa phòng tắm một chút
Chương 11: Sốt cao
Chương 12: “Anh chăm sóc em”
Chương 13: Đáng bị dạy dỗ một trận
Chương 14: Có chép đáp án không?
Chương 15: Cái đánh này đau quá
Chương 16: Thêm một đôi đũa
Chương 17: Cấp hai
Chương 18: Xấu hổ
Chương 19: Cuộc chiến nhà vệ sinh
Chương 20: Sao có thể tùy tiện gọi người ta là anh?
Chương 21: Khó theo đuổi
Chương 22: Một hơi thì không nghiện được đâu
Chương 23: Dạy dỗ
Chương 24: Sự nghiêm khắc của anh trai
Chương 25: Lạ giường
Chương 26: Giường của Trần Thượng Chu
Chương 27: Rõ ràng hơn
Chương 28: Kỳ thi tháng
Chương 29: Thiếu đúng một hạng cũng chết
Chương 30: Dạy dỗ lần nữa
Chương 31: Giờ giới nghiêm
Chương 32: Mấy giờ rồi?
Chương 33: Nhất định phải trúng tuyển vào trường trung học phổ thông số 1
Chương 34: Đợi anh gọi vào buổi tối
Chương 35: Vẫn chưa làm loạn đủ à?
Chương 36: Dỗ dành
Chương 37: Về sau anh giữ giùm em nhé
Chương 38: Giấy báo trúng tuyển
Chương 39: Lên cấp ba rồi vẫn được ăn vặt sao?
Chương 40: Học sinh trung học phổ thông số 1 cũng biết yêu đương?
Chương 41: Giống hệt như hồi bé
Chương 42: Có anh thật tốt
Chương 43: Sao có thể nắm tay và đặt tay lên eo nhau chứ!?
Chương 44: Đẹp đôi?
Chương 45: Đề phòng
Chương 46: Có dễ nói chuyện không?
Chương 47: Một người sẵn sàng quản, một người nguyện ý chịu quản
Chương 48: Ở đây quen rồi
Chương 49: Có thể nhẹ tay một chút không?
Chương 50: Anh không được phép yêu đương
Chương 51: Tuổi mười tám của Trần Thượng Chu
Chương 52: Những ngày khó khăn
Chương 53: Không dành cho thiếu nhi
Chương 54: Không thể dứt ra
Chương 55: Liều thuốc xoa dịu
Chương 56: Chưa hôn ai sao?
Chương 57: “Sẽ”
Chương 58: Nói dối
Chương 59: Hôn lén
Chương 60: Hôm nay anh ghen phải không?
Chương 61: Chim gõ kiến
Chương 62: Ngu ngốc và chậm chạp
Chương 63: Hành động trước, báo cáo sau! Nhuộm rồi tính sau!
Chương 64: Vẫn còn dính lấy anh trai như vậy
Chương 65: Đang hẹn hò với Trần Thượng Chu
Chương 66: Nhớ đeo tai nghe
Chương 67: Phim!?
Chương 68: Càng thêm thân mật
Chương 69: Mọi thứ đã sẵn sàng!
Chương 70: Chiến tranh du kích
Chương 71: “Vì sao vậy, Phùng Thanh?”
Chương 72: Trần Thượng Chu, đồ lừa đảo
Chương 73: Kẻ hèn nhát
Chương 74: Không tìm thấy
Chương 75: Đây là bác sĩ Trần Thượng Chu
Chương 76: Người đối xử với tôi tốt nhất trên đời
Chương 77: Nhớ nhung
Chương 78: Ăn ké một bữa
Chương 79: Dạy cho người này một bài học
Chương 80: Vương vấn chưa nguôi
Chương 81: Gia đình
Chương 82: Hôm nay cũng giống như trước đây
Chương 83: Anh thích cái gì em cũng biết?
Chương 84: Giải quyết hết tất cả những món nợ cũ
Chương 85: Không dịu dàng
Chương 86: Thể lực kém
Chương 87: Hoa hồng trắng
Chương 88: Bọn họ
Chương 89: Cảm ơn
Chương 90: b**n th**
Chương 91: Về nhà đúng giờ (Hết chính truyện)
Chương 92
Chương 93

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Chương 71: “Vì sao vậy, Phùng Thanh?”

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 71: “Vì sao vậy, Phùng Thanh?”
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...