Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất – Chương 4: Ồn ào quá

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Tác giả: Phi Mục Nhất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vừa nãy Phùng Thanh tới tìm con chơi, sao con không đi cùng thằng bé?”

Giờ cơm trưa, Phương Thư nấu hai đĩa sủi cảo mà sáng nay Phùng Thanh mang sang. Bà rót giấm ra chén, vừa làm vừa nói với Trần Thượng Chu.

Trần Thượng Chu đang cầm đũa trong tay, nghe mẹ nói vậy thì khựng lại một chút như đang cố nhớ lại cái tên đó là ai. Một lúc sau anh mới mở miệng: “Bài tập con chưa làm xong.”

“Bài tập nghỉ hè chẳng phải con đã làm xong từ lâu rồi sao?” Phương Thư nói.

Trần Thượng Chu gắp một cái sủi cảo: “Bài ôn tập lớp 3.”

Phương Thư: “Cái đó thì chưa cần gấp mà, ôn trước một hai bài là được rồi. Những bài sau chờ đi học làm dần cũng được mà.”

Nghe thế, Trần Thượng Chu cũng lười viện cớ thêm, anh thẳng thừng nói: “…Con không muốn đi, cứ đuổi theo tới lui có chút phiền phức.”

Phương Thư cũng không bất ngờ, chỉ lắc đầu: “Mẹ đoán là thế mà.”

Phương Thư nhìn Trần Thượng Chu đang chăm chú ăn sủi cảo, cũng gắp một cái chấm giấm bỏ vào miệng: “Nhân bánh này trộn ngon ghê, mai mẹ qua hỏi chị Lâm cách làm mới được.”

Trần Thượng Chu khẽ gật đầu.

Ăn xong, Phương Thư đặt đũa xuống, giọng bỗng nghiêm túc hẳn lên: “Mẹ biết là con với bé Phùng Thanh có thể không hợp tính, nhưng nếu ở trường mà thằng bé cần giúp đỡ, mẹ vẫn mong con quan tâm đến thằng bé nhiều một chút. Bé Phùng Thanh cũng học ở trường tiểu học Tây Thành giống con đấy.”

Nuốt xong miếng sủi cảo trong miệng, Trần Thượng Chu ngẩng đầu. Anh cảm thấy lời này của mẹ vừa đột ngột vừa khó hiểu.

Phương Thư nói tiếp: “Mẹ vừa nói chuyện với dì Lâm xong. Phùng Thanh từ hồi còn bé tí thì bố mẹ đã ly hôn rồi. Có khi lúc ấy thằng bé nhỏ đến mức chẳng có ấn tượng gì về bố. Giờ bố của thằng bé không còn chu cấp nữa, một mình dì Lâm vừa chăm con vừa lo cơm áo gạo tiền, rất cực khổ. Vì vậy chắc chắn sẽ có chỗ dì Lâm lo không xuể.”

Trần Thượng Chu sững người, Phương Thư lại nói tiếp: “Ở trường nếu thấy thằng bé thì con để ý chút. Xem thằng bé có cần gì không, có ai bắt nạt không. Chăm sóc người ta thêm một chút, giúp đỡ lẫn nhau. Được không?”

Trong đầu nhớ lại gương mặt vừa mới ló vào phòng mình lúc nãy, Trần Thượng Chu đáp: “Con biết rồi.”

Trần Thượng Chu nói được làm được. Từ sau khi đồng ý với mẹ là sẽ chú ý tới Phùng Thanh nhiều hơn, mỗi lần anh nhìn thấy Phùng Thanh, cho dù không phải ở trường, anh cũng sẽ dừng chân một lát để xem cậu ấy đang làm gì.

Ngày đầu tiên khai giảng, Phùng Thanh mải gặm bánh quẩy trên đường đến trường, không để ý nên vấp phải một viên gạch nhô lên rồi ngã sõng soài.

Ngày thứ hai, Phùng Thanh mang theo một xấp thẻ trò chơi đến trường, nhưng vừa đến trưa sau khi nghỉ giải lao là mất sạch. Chắc chắn chúng đã bị giáo viên tịch thu.

Tuần thứ ba, Phùng Thanh và một bạn học cùng lớp đi học cùng nhau. Hai đứa nhóc ngồi trong tiệm ăn sáng cách trường tám phút đi bộ để chép bài tập về nhà. Không rõ cuối cùng hai đứa có đến lớp kịp giờ học không.

Vào học được một tháng, trong giờ thể dục Phùng Thanh nhảy dây quá giỏi nên bị thầy thể dục chọn vào đội nhảy dây đại diện cho lớp thi đấu.

Một tháng mười lăm ngày sau khi khai giảng, Phùng Thanh suýt đi học muộn. Cậu vừa kịp lách người qua cánh cổng điện tử trước khi nó khép lại vài giây.

Không rõ đã khai giảng được bao lâu.

Các học sinh khối lớp lớn bắt đầu thay phiên trực cổng trường để kiểm tra tác phong đeo khăn quàng đỏ. Phùng Thanh không đeo, đứng ở ngay trước cổng trường lo sốt vó.

Trần Thượng Chu lặng lẽ thở dài trong lòng.

Anh thấy nên để Phùng Thanh bị ghi tên cho nhớ đời, nhưng trùng hợp là trong cặp anh lại có một chiếc khăn quàng đỏ dự phòng. Nếu không phải vì chương “Nếu tôi có ba ngày ánh sáng” mà anh đọc trong bữa sáng hôm nay quá dài thì giờ này anh đã ngồi ở trong lớp học rồi.

Thôi, cứ đưa cho cậu ấy vậy. Chắc cũng chẳng có lần sau nữa đâu.

Trần Thượng Chu lấy chiếc khăn quàng đỏ dự phòng từ cặp ra, đưa cho Phùng Thanh rồi quay người đi thẳng.

“Lớp trưởng, tớ lau xong bảng rồi!”

Hôm nay đến lượt tổ của Trần Thượng Chu trực nhật. Trần Thượng Chu phụ trách dọn dẹp góc vệ sinh và kiểm tra lần cuối. Anh vừa đặt chổi và cây lau vào chỗ cất thì đã nghe thấy tiếng gọi từ bục giảng.

Bạn học kia nói tiếp: “Lớp trưởng, vậy tớ về trước nhé?”

Nhìn bảng đã lau sạch sẽ, Trần Thượng Chu gật đầu: “Được, mai gặp.”

“Mai gặp!” Bạn học khoác cặp lên vai, chạy vọt ra ngoài.

Bạn học đi rồi, trong lớp chỉ còn lại một m*nh tr*n Thượng Chu.

Trần Thượng Chu đi từ cuối lớp lên đầu lớp kiểm tra lại lần cuối. Sau khi xác nhận mọi thứ đã sạch sẽ mới xách cặp lên, tắt đèn rời khỏi lớp.

Vừa đi khỏi cổng trường chưa xa, Trần Thượng Chu đã thấy Phùng Thanh.

Hôm nay Phùng Thanh không đi cùng bạn học thường chép bài với cậu ở tiệm ăn sáng mà cậu đi một mình.

Trần Thượng Chu đi theo sau Phùng Thanh chừng hai trăm mét. Xác nhận cậu không có gì lạ mới định tăng tốc vượt lên để về nhà làm bài thì chợt thấy Phùng Thanh đột ngột chạy ào lên phía trước, vừa chạy vừa gỡ cặp xuống ném thẳng vào mặt một đứa béo đang đứng ở đầu con hẻm phía trước.

Trần Thượng Chu dừng chân lại, anh nhíu mày.

“Chạy mau!” Phùng Thanh hét lên.

Một cô bé cũng đứng ở đầu hẻm, nghe thấy Phùng Thanh hét lên thì quay đầu chạy về hướng đường lớn. Thằng béo bị cặp đập trúng mặt thì lập tức trở nên giận dữ, tóm lấy cả Phùng Thanh lẫn cái cặp, quật ngã cậu xuống đất.

Lúc này Trần Thượng Chu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thằng béo đó đang bắt nạt một bạn học cùng trường thì bị Phùng Thanh thấy được. Cậu liền ném cặp đánh lạc hướng để giúp cô bé chạy thoát, còn mình thì thoát không kịp vì chân không dài bằng thằng béo kia.

Trần Thượng Chu lập tức lao tới, lôi quyển từ điển Anh-Hán trong cặp ra. Anh nhắm ngay sau đầu gối trái của tên béo mà ném mạnh vào đó.

Lợi dụng lúc hắn quỳ rạp xuống, Trần Thượng Chu xông tới đá một cú vào lưng hắn. Anh nhanh chóng khóa tay bẻ vai của thằng béo, đè hắn xuống đất, sẵn chân đá thêm mấy cái nữa.

Thằng béo đau quá hét ầm lên: “Đừng! Tớ không đánh nữa! Thật sự không đánh nữa mà!”

Nhìn thằng béo vội vã chật vật chạy mất, lúc này Trần Thượng Chu mới nhặt quyển từ điển bị rơi dưới đất lên, nhét lại vào cặp.

Sau khi kéo khoá cặp và đeo cặp lên vai, Trần Thượng Chu cúi xuống nhặt cặp của Phùng Thanh đưa cho cậu: “Có bị thương chỗ nào không?”

“Không, không có.” Phùng Thanh nói.

Trần Thượng Chu liếc từ đầu đến chân Phùng Thanh một lượt mới khẽ gật đầu.

Hai người lần đầu tiên đi bộ về nhà cùng nhau, không khí vô cùng im lặng.

Phùng Thanh đi rất chậm. Cứ mỗi lần Trần Thượng Chu đi được một đoạn là lại bỏ xa cậu một hai mét. Sau đó anh phải giảm tốc lại chờ cậu theo kịp rồi mới tiếp tục bước đi.

Tới cổng khu chung cư, Phùng Thanh ghé sát lại Trần Thượng Chu nói: “Trần Thượng Chu, chuyện vừa nãy cậu có thể đừng nói với mẹ tớ được không?”

“Sao vậy?” Trần Thượng Chu hỏi.

Phùng Thanh nhỏ giọng đáp: “Tớ không muốn mẹ lo lắng, dù sao tớ cũng không bị thương.”

Trần Thượng Chu im lặng một lúc mới đáp: “Được.”

Những ngày sau đó, Trần Thượng Chu chỉ thấy Phùng Thanh hai lần trên đường đi học về. Cả hai lần đều chỉ có một mình cậu.

Đến trưa thứ sáu, Trần Thượng Chu gặp Phùng Thanh lần nữa. Lần này Phùng Thanh đang đứng ở đầu hẻm nơi hôm trước xảy ra vụ ném cặp. Thằng béo kia đang đứng cạnh Phùng Thanh, tay hắn nắm cái cặp trên lưng cậu lên rồi kéo cậu vào trong hẻm. Bên cạnh tên đó còn có một thằng gầy cao gần bằng hắn.

Tụi nó rình sẵn Phùng Thanh?

Trần Thượng Chu cau mày, lập tức chạy tới con hẻm.

“Chờ em tan học trễ một lần khó thật đấy.” Tên béo nói.

Thằng gầy đứng cạnh cười khẩy, vừa cười vừa đẩy Phùng Thanh một cái: “Giúp gái đẹp ra mặt rồi muốn bỏ chạy hả? Em trai nghĩ chuyện này thế là xong sao?”

Vừa dứt lời, thằng gầy túm lấy vai Phùng Thanh, ấn cậu xuống để thằng béo đánh cho hả giận.

Thằng béo xắn tay áo lên chuẩn bị ra tay nhưng Phùng Thanh lập tức húc đầu gối vào bụng tên gầy. Tên gầy bị húc đau nên nới lỏng tay, Phùng Thanh nhân cơ hội này liền bỏ chạy. Nhưng một đánh hai không chọt cũng què, Phùng Thanh còn chưa kịp chạy xa thì thằng béo liền chặn cậu lại.

Ngay lúc thằng béo giơ chân định đá vào bụng Phùng Thanh, Trần Thượng Chu từ đâu nhảy vào. Anh tìm vị trí thích hợp, tung cú đá vào lưng thằng béo.

Thằng béo loạng choạng vì cú đá rồi buông Phùng Thanh ra. Trần Thượng Chu nhân cơ hội đó đá tiếp vào đầu gối hắn, khiến hắn quỳ rạp xuống đất. Anh giẫm lên lưng tên béo rồi mượn lực đá văng luôn cả thằng gầy gần đó. Tên này gầy yếu nên không chịu nổi đòn tấn công, bị đá thẳng vô tường đau đến mức r*n r*.

Thấy tên gầy không bò dậy nổi, Trần Thượng Chu cúi người, một chân giẫm lưng tên béo, chân kia thì giẫm lên tay phải hắn. Anh bẻ cong ngón giữa của hắn thành một góc 90 độ. Thằng béo thịt thì nhiều nhưng độ dẻo dai lại kém, hắn hét đến mức ai không biết còn tưởng hắn bị bẻ gãy ngón tay thật.

“Sắp gãy rồi! Sắp gãy rồi đó anh ơi!” Thằng béo hét lên oai oái.

Mặt Trần Thượng Chu không cảm xúc: “Đây là lần cuối cùng. Nếu tôi phát hiện mấy người còn dám bắt nạt cậu ấy, ngón tay này của mấy người khỏi cần giữ nữa.”

Thằng béo: “Không, không dám nữa! Thật mà!”

Sau khi nghe lời cam đoan của thằng béo, Trần Thượng Chu lại nhìn sang thằng gầy bên tường. Nó co rúm cả người lại: “Em… em cũng không dám nữa!”

Sau khi thả hai đứa kia đi, Trần Thượng Chu mới quay sang nhìn Phùng Thanh đang đứng đó.

Phùng Thanh chớp chớp mắt, nuốt nước miếng rồi nói: “Cảm, cảm ơn.”

Lần này Trần Thượng Chu không nói “không có gì” mà anh chỉ đeo cặp lên rồi quay người rời khỏi hẻm.

“Trần Thượng Chu! Câu vừa nãy của cậu ngầu quá xá ngầu! Giống y như nhân vật chính trong phim hoạt hình vậy!” Phùng Thanh chạy theo anh: “Cậu đánh nhau cũng giỏi nữa! Cậu có học qua sao?”

Trần Thượng Chu đáp ngắn gọn: “Không.”

“Cậu vừa đánh bại cả hai người cùng lúc đó!” Phùng Thanh nói.

“Vì tôi cao.”

“Nhưng tên béo đó to con lắm mà!”

Trần Thượng Chu lại đáp: “Tôi cao hơn hắn.”

Phùng Thanh: “Thế là tớ đánh không lại là vì hắn cao hơn tớ sao?”

“Hắn béo.” Trần Thượng Chu đáp.

“Sao lần này lại không phải vì hắn cao hơn?” Phùng Thanh nghiêm túc hỏi.

Trần Thượng Chu dừng chân, anh quay đầu nhìn Phùng Thanh. Anh không muốn tiếp tục chủ đề vô nghĩa này nữa, bèn nói thẳng: “Nếu cậu cao hơn hắn, cậu sẽ đánh lại hắn.”

“Thật không?” Phùng Thanh hỏi.

Trần Thượng Chu: “Ừ.”

Phùng Thanh dường như tin điều này, nhưng cũng không yên lặng được bao lâu cậu đã lo lắng nói: “Nhưng mà Trần Thượng Chu, bạn tớ nói tên béo đó quen biết với mấy anh lớp sáu đấy. Lỡ hắn gọi người lớp sáu đến tìm cậu thì sao?”

“Nói cho giáo viên.”

Trần Thượng Chu bổ sung: “Nếu hắn lại đến tìm cậu, cậu cũng phải nhớ nói cho giáo viên biết.”

Phùng Thanh “ồ” một tiếng, chưa đi được mấy bước lại quay về chủ đề cũ, giọng điệu còn mang theo sự ngưỡng mộ: “Trần Thượng Chu, cậu đánh nhau giỏi thật đó!”

“Không giỏi.” Trần Thượng Chu thở dài.

“Lợi hại mà! Hôm trước cậu đánh hắn tớ đã thấy lợi hại rồi! Thật ra lúc đó tớ còn tưởng cậu sẽ chạy tới chắn trước mặt bọn tớ rồi hét lớn lên ‘Đừng đánh nhau! Đánh nhau là sai! Đánh nữa tớ nói giáo viên!’. Cậu sẽ dùng giáo viên để dọa hắn! Tớ không ngờ cậu lại ra tay!”

Trần Thượng Chu nhìn Phùng Thanh bằng ánh mắt giống như đang nhìn một tên ngốc.

“Không phải học sinh gương mẫu đều thế sao?” Phùng Thanh bĩu môi, dường như cậu vẫn còn rất nhiều điều muốn nói: “Cậu thật sự giỏi lắm! Cậu là người đánh nhau giỏi nhất tớ từng thấy!”

Trần Thượng Chu lại thở dài trong lòng.

Ồn ào quá.

Hết chương 4.

Editor có lời muốn nói:

Có hai cái miệng x miệng bị dán keo mãi đỉnh

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Làm màu
Chương 2: Khăn quàng đỏ
Chương 3: Lại là Trần Thượng Chu?!
Chương 4: Ồn ào quá
Chương 5: Không hổ là học sinh giỏi!
Chương 6: Mắt mọc sau đầu
Chương 7: Năn nỉ anh Thượng Chu
Chương 8: Gánh nặng
Chương 9: Mang gối qua đây
Chương 10: Đứng trước cửa phòng tắm một chút
Chương 11: Sốt cao
Chương 12: “Anh chăm sóc em”
Chương 13: Đáng bị dạy dỗ một trận
Chương 14: Có chép đáp án không?
Chương 15: Cái đánh này đau quá
Chương 16: Thêm một đôi đũa
Chương 17: Cấp hai
Chương 18: Xấu hổ
Chương 19: Cuộc chiến nhà vệ sinh
Chương 20: Sao có thể tùy tiện gọi người ta là anh?
Chương 21: Khó theo đuổi
Chương 22: Một hơi thì không nghiện được đâu
Chương 23: Dạy dỗ
Chương 24: Sự nghiêm khắc của anh trai
Chương 25: Lạ giường
Chương 26: Giường của Trần Thượng Chu
Chương 27: Rõ ràng hơn
Chương 28: Kỳ thi tháng
Chương 29: Thiếu đúng một hạng cũng chết
Chương 30: Dạy dỗ lần nữa
Chương 31: Giờ giới nghiêm
Chương 32: Mấy giờ rồi?
Chương 33: Nhất định phải trúng tuyển vào trường trung học phổ thông số 1
Chương 34: Đợi anh gọi vào buổi tối
Chương 35: Vẫn chưa làm loạn đủ à?
Chương 36: Dỗ dành
Chương 37: Về sau anh giữ giùm em nhé
Chương 38: Giấy báo trúng tuyển
Chương 39: Lên cấp ba rồi vẫn được ăn vặt sao?
Chương 40: Học sinh trung học phổ thông số 1 cũng biết yêu đương?
Chương 41: Giống hệt như hồi bé
Chương 42: Có anh thật tốt
Chương 43: Sao có thể nắm tay và đặt tay lên eo nhau chứ!?
Chương 44: Đẹp đôi?
Chương 45: Đề phòng
Chương 46: Có dễ nói chuyện không?
Chương 47: Một người sẵn sàng quản, một người nguyện ý chịu quản
Chương 48: Ở đây quen rồi
Chương 49: Có thể nhẹ tay một chút không?
Chương 50: Anh không được phép yêu đương
Chương 51: Tuổi mười tám của Trần Thượng Chu
Chương 52: Những ngày khó khăn
Chương 53: Không dành cho thiếu nhi
Chương 54: Không thể dứt ra
Chương 55: Liều thuốc xoa dịu
Chương 56: Chưa hôn ai sao?
Chương 57: “Sẽ”
Chương 58: Nói dối
Chương 59: Hôn lén
Chương 60: Hôm nay anh ghen phải không?
Chương 61: Chim gõ kiến
Chương 62: Ngu ngốc và chậm chạp
Chương 63: Hành động trước, báo cáo sau! Nhuộm rồi tính sau!
Chương 64: Vẫn còn dính lấy anh trai như vậy
Chương 65: Đang hẹn hò với Trần Thượng Chu
Chương 66: Nhớ đeo tai nghe
Chương 67: Phim!?
Chương 68: Càng thêm thân mật
Chương 69: Mọi thứ đã sẵn sàng!
Chương 70: Chiến tranh du kích
Chương 71: “Vì sao vậy, Phùng Thanh?”
Chương 72: Trần Thượng Chu, đồ lừa đảo
Chương 73: Kẻ hèn nhát
Chương 74: Không tìm thấy
Chương 75: Đây là bác sĩ Trần Thượng Chu
Chương 76: Người đối xử với tôi tốt nhất trên đời
Chương 77: Nhớ nhung
Chương 78: Ăn ké một bữa
Chương 79: Dạy cho người này một bài học
Chương 80: Vương vấn chưa nguôi
Chương 81: Gia đình
Chương 82: Hôm nay cũng giống như trước đây
Chương 83: Anh thích cái gì em cũng biết?
Chương 84: Giải quyết hết tất cả những món nợ cũ
Chương 85: Không dịu dàng
Chương 86: Thể lực kém
Chương 87: Hoa hồng trắng
Chương 88: Bọn họ
Chương 89: Cảm ơn
Chương 90: b**n th**
Chương 91: Về nhà đúng giờ (Hết chính truyện)
Chương 92
Chương 93

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Chương 4: Ồn ào quá

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Ồn ào quá
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...