Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vấn Quan – Chương 91

Vấn Quan

Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng mưa giông đập lên ngôi nhà lười biếng, giấc mộng đẹp thức giấc trong sắc trời âm u. A Âm dựa vào cửa sổ, lấy chiếc khăn tay bọc tổ yến mang từ Thượng Hải tới, cầm kéo bạc cẩn thận chọn lựa kĩ càng, A La khoác áo ngồi một bên, lật một trang sách lại khẽ ho một tiếng.

Sức khỏe của A La đã ổn định, duy chỉ có ngày âm u mưa gió là lại thất thường, lưng vừa ướt vừa lạnh, giống như ông cụ nhà hàng xóm mắc bệnh thấp khớp.

A La ho một tiếng, A Âm liền nhíu mày một lần, nhưng cũng không nói gì, chỉ âm thầm tăng nhanh động tác chọn tổ yến.

Dưới nhà có tiếng động truyền tới, Lý Thập Nhất và Tống Thập Cửu đã xuống nhà. A Âm âm thầm quan sát, hai người không dính lấy nhau như ngày trước, duy trì khoảng cách trước sau nửa thân người, ngay cả tay cũng không nắm lấy tay, chỉ mỗi người một bên đặt lên tay vịn cầu thang đi xuống dưới.

Lý Thập Nhất không nhìn Tống Thập Cửu, chỉ cúi đầu nhìn xuống dưới chân, bước chân vừa chân thực vừa khẽ khàng.

Nhưng Tống Thập Cửu vẫn đưa tay đỡ lấy Lý Thập Nhất ở chỗ rẽ, chỉ đỡ một cái, lại dè dặt thu về.

Không ổn. Ấn đường tinh xảo của A Âm nhíu lại, con ngươi lướt qua lướt lại.

Khoảng cách giữa người với người là một môn học vấn, thường thường thân mật tới cực điểm sẽ trở nên khách sáo, mà phần ám muội nhất, vừa hay là sự khách sáo bên trong vẻ quen thuộc này.

Hai người chào hỏi A Âm và A La, nhưng Lý Thập Nhất không có tâm trạng giải thích nguyên nhân Tống Thập Cửu quay về, đi thẳng ra sô-pha ngồi, tay phải khẽ nắm thành nắm đấm đè lên đầu mũi, nhỏ tiếng ho đôi cái, vành tai Tống Thập Cửu động đậy, đưa tay chạm lên bình nước trên bàn, nâng lên nghiêng người rót chén nước nóng hổi cho Lý Thập Nhất.

Khi Tống Thập Cửu đưa nước cho Lý Thập Nhất, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm mặt bàn, như thể tờ báo giấy trên bàn rất đáng để nghiên cứu, mà mu bàn tay giơ lên chẳng qua là một động tác hết sức tùy tiện.

Lý Thập Nhất nhận lấy, đè môi dưới uống một ngụm.

Tinh thần của Lý Thập Nhất rất mệt mỏi, không có cả ham mmuốn đọc sách, chỉ đặt tay lên tay vịn ghế, mệt mỏi xoa ấn đường.

Động tác ấn đường khựng lại, mi mắt Lý Thập Nhất khẽ rung lên đôi cái, ấn đường nhíu lại không có rõ ràng, ánh mắt nhắm hờ.

Tống Thập Cửu thả lỏng đôi chân đang vắt chéo, nhấc giày cao gót, đứng dậy đốt một ngọn đèn.

Trong phòng sáng lên, hõm nhăn trên ấn đường Lý Thập Thập Nhất lập tức duỗi phẳng, Lý Thập Nhất chống lấy trán mím môi, trong mắt có ý cười không quá rõ ràng.

A Âm nhìn Tống Thập Cửu quay lại sô-pha cúi đầu đọc sách, lại nhìn Lý Thập Nhất với tinh thần uể oải, trong lòng thầm mắng một câu th,ô tục.

Giống như có con mèo nhỏ vừa đủ tháng vô cùng nhàm chán cào vào trái tim A Âm, trong cảm giác ngứa ngáy còn mang theo chút đau không hề quá đáng, khiến lòng hiếu kì xông xáo dọc ngang của A Âm bị gãi tới nỗi phóng to vô hạn.

"Ăn gì?" Cuối cùng Lý Thập Nhất cũng lên tiếng, mang theo âm mũi đặc sệt, âm thanh cũng có chút khàn khàn.

Lúc này Tống Thập Cửu quay đầu, vén sợi tóc rũ xuống qua tai, chớp mắt nhìn đôi môi Lý Thập Nhất trước, sau đó mới nghiêm túc suy nghĩ.

Trong khoảnh khắc ngẩng đầu, trong mắt Tống Thập Cửu không có bất kì nội dung nào, mơ màng như thể để tâm trí trên trời, chỉ nhìn một cái, A Âm liền biết ban nãy Tống Thập Cửu không hề đọc được một chữ vào mắt.

A Âm vô cùng quen thuộc với biểu cảm không tập trung ấy, A Âm cũng vô cùng quen thuộc với loại suy nghĩ rõ ràng ở bên cạnh nhưng mặc cho nhớ nhung lên men ấy. Lần này không cần hỏi A La, bản thân A Âm cũng hiểu rõ.

Lý Thập Nhất bị ngủ rồi, hơn nữa, có lẽ là bị ngủ theo kiểu hết lần này tới lần khác.

Đột nhiên A La sinh ra cảm xúc thương hại không thích hợp. Nhưng rốt cuộc tại sao lại sinh ra cảm giác kì lạ này, cô cũng không thể nói rõ, nhưng cô luôn như thế, gặp phải chuyện hóng hớt khó lòng hình dung, trong lòng sẽ thở dài một câu trước tiên.

Tạo nghiệt mà.

Vì để dỗ Tống Thập Cửu quay về, lại có thể bỏ ra cái giá như thế.

"Ăn hoành thánh không?" Lý Thập Nhất lại hỏi một câu, lúc lên tiếng còn mang theo âm đuôi tựa sương khói, khi sương khói tan đi môi trên môi dưới chạm vào nhau, vì hít không khí vào họng, gân xanh được giấu trong tà áo mã quái trên chiếc cổ trắng trẻo mịn màng cũng chuyển động theo. Tống Thập Cửu không thể diễn tả được là loại quyến rũ gì, nhưng có thể cảm nhận được sức hấp dẫn không thể phòng bị giữa những mạch máu dưới lớp da của Lý Thập Nhất.

Sức hấp dẫn trước kia của Lý Thập Nhất bị đầu tóc bụi bặm che đi, hiện tại ngày càng bốc hơi, giống như rượu ngâm đủ năm, khóe mắt lông mày đều vô cùng mê người.

Nhưng phần mê người này có cảm giác chừng mực tự nhiên, không mạo phạm, cũng không quá đáng, chỉ như ốc sên thò ra chiếc râu nhạy bén, khi chạm vào sắc xuân vô tận lại xấu hổ rụt về.

Cũng như hiện tại, Lý Thập Nhất không đợi được câu trả lời của Tống Thập Cửu, chỉ đợi được sự ngẩn người của Tống Thập Cửu, trong lòng liền có cảm giác rũ mí mắt, mày cũng không nhướng lên nửa phân.

Thế là lúc này Tống Thập Cửu mới nói: "Có."

Mí mắt đang rũ xuống lại nâng lên, Lý Thập Nhất nói: "Tôi nấu cho em."

"Để em." Tống Thập Cửu đứng dậy, nhỏ tiếng nói một câu, "Chị nghỉ ngơi đi."

Hai người một trước một sau vào trong bếp, ngoại trừ tiếng nồi niêu xoong chảo chạm vào nhau cũng không thấy phát ra âm thanh. Nhưng trái tim A Âm lại đập lên thình thịch, trong sự đùn đẩy qua lại ban nãy, dmục vọng giống như được tưới một cơn mưa xuân, không chút che giấu cắm rễ nảy mầm.

Thế là A Âm đặt tổ yến xuống, hỏi A La: "Đằng Xà là thần thú, Chúc Long cũng thế, đúng không?"

A La không hiểu chuyện gì, chỉ khẽ ho một tiếng: "Sao thế?"

"Thần long và thần xà này, có liên quan gì tới nhau không?" Ví dụ như, có cùng tổ tông hay nguồn gốc gì đó?

Hoài nghi trong mắt A Âm không hề giấu giếm, A La phản ứng ra, khẽ cười một tiếng: "Không."

Hoành thánh vào nồi, nhưng phát hiện hết giấm, Tống Thập Cửu thích ăn cay, liền che ô muốn ra đầu ngõ xin bác Triệu một ít. Lý Thập Nhất khoác áo muốn đi cùng Tống Thập Cửu, đang xỏ tay áo bước qua ngưỡng cửa, ngẩng đầu lại nhìn thấy Tống Thập Cửu che ô, ánh mắt nhìn về phía cổng.

Bầu trời trước cổng như nước rửa bút lông, mây đen ướt át tụ lại, từng giọt mưa trút xuống như chuỗi ngọc, hơi lạnh tí tách tí tách ngấm vào trong da thịt. Có một chiếc bóng đen thui dựa vào cổng, còn không cao bằng cây con trồng vào ngày xuân, gần như muốn hòa cùng một thể với chiếc cổng gỗ cũ kĩ.

Đợi khi đi tới gần, hai vệt tròn sáng tỏ trong bóng đen kia động đậy, lúc này mới hiện lên hơi thở của vật sống.

Đó nào có phải bóng đen, rõ ràng là một cô bé vàng vọt gầy gò.

Cô bé kia mặc áo bông không phân biệt được màu sắc, rách nát tả tơi không che được cơ thể, chỉ là làn da bên ngoài giống như bị chao qua chảo dầu, nhuộm lên màu đen chỗ đậm chỗ nhạt, màu sắc duy nhất chính là lòng trắng mắt trắng dã, cùng với đôi tay nứt nẻ như củ cải thối.

Nó dựa vào bên cổng, mặc cho bản thân bị ướt, một tay vịn lấy cổng, rụt đôi giày bông ướt lại, ngẩn người nhìn chằm chằm về phía Lý Thập Nhất và Tống Thập Cửu xinh đẹp xán lạn, một lúc lâu sau mới sụt sịt mũi, đưa tay kéo lấy vạt dưới áo bông.

Tay nó run run, dùng lực kéo đôi cái, vẫn không che được cơ thể, liền không tiếp tục cưỡng cầu, dừng lại một lúc, mới giơ tay kéo b//í//m tóc hỗn loạn.

Sợi rơm trên b//í//m tóc bị ướt, bốc lên mùi rữa khó ngửi, dường như nó muốn kéo nó xuống, nhưng cho dù làm cách nào cũng không sờ thấy, chỉ đành rụt cổ, lại giống dáng vẻ ban đầu, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Tống Thập Cửu.

Nó nhìn chằm chằm áo khoác cổ lông ấm áp của Tống Thập Cửu, nhìn chằm chằm xường xám được cắt may tinh xảo của Tống Thập Cửu, lại ngẩn người nhìn đôi giày cao gót sạch sẽ ngăn nắp của Tống Thập Cửu, cuối cùng cổ họng khẽ động một cái, giống như ngửi được mùi hoành thánh trong nhà, cuối cùng đáy mắt sinh ra chút ngưỡng mộ tản mát.

Cô bé chưa hoàn hồn, liền nghe thấy hai tiếng bước chân cộc cộc vang lên, một cơn gió thơm ấp ám ôm lấy bản thân, nó ngẩn ra ngẩng mắt, nhìn thấy Tống Thập Cửu nhanh chân bước tới ngồi xổm trước mặt mình, trùm áo lông cừu lên cơ thể run rẩy của bản thân, đặt ô ở một bên.

Tống Thập Cửu nhíu mày hỏi: "Sao lại ở đây một mình?"

Cô gái nhỏ nhìn người trước mắt, ngơ ngẩn không lên tiếng. Nước mưa từ trên mi của Tống Thập Cửu rơi xuống, ngay cả vẻ chật vật cũng chật vật một cách tao nhã, thì ra cơn mưa cũng hợm hĩnh như thế, rơi vào nhà nghèo khổ như đá vụn rơi xuống giếng, rơi vào nhà giàu có lại như trang sức tô điểm cho áo quần.

Nước mưa đột ngột dừng lại, Lý Thập Nhất cầm ô lên, cúi đầu khẽ nói: "Vào nhà trước đã."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1:   Mùa đông, năm 1914.
Chương 2
Chương 2:   Còn không mau qua đỡ đẻ?
Chương 3
Chương 3:   Gõ quan tài, hỏi ba tiếng
Chương 4
Chương 4: Nam mô cốt, Bắc vấn quan, người từng nghe qua chưa?
Chương 5
Chương 5: Hằng Nga hối hận trộm linh được
Chương 6
Chương 6: Hằng Nga hối hận trộm linh dược (2)
Chương 7
Chương 7: Hằng Nga hối hận trộm linh dược (3)
Chương 8
Chương 8: Hằng Nga hối hận trộm linh dược (4)
Chương 9
Chương 9: Hằng Nga hối hận trộm linh dược (5)
Chương 10
Chương 10: Hằng Nga hối hận trộm linh dược (6)
Chương 11
Chương 11:   Cả một đời ta, khó tìm được thái bình (1)
Chương 12
Chương 12: Cả một đời ta, khó tìm được thái bình
Chương 13
Chương 13: Cả một đời ta, khó tìm được thái bình (3)
Chương 14
Chương 14: Cả một đời ta, khó tìm được thái bình (4)
Chương 15
Chương 15: Cả một đời ta, khó tìm được thái bình (5)
Chương 16
Chương 16: Cả một đời ta, khó tìm được thái bình (6)
Chương 17
Chương 17: Cả một đời ta, khó tìm được thái bình (7)
Chương 18
Chương 18: Chỉ sợ đêm thâu, hoa đã ngủ (1)
Chương 19
Chương 19: Chỉ sợ đêm thâu hoa đã ngủ (2)
Chương 20
Chương 20: Chỉ sợ đêm thâu hoa đã ngủ (3)
Chương 21
Chương 21: Chỉ sợ đêm thâu hoa đã ngủ (4)
Chương 22
Chương 22: Tri âm tìm nơi đâu (1)
Chương 23
Chương 23: Tri âm tìm nơi đâu (2)
Chương 24
Chương 24: Tri âm tìm nơi đâu (3)
Chương 25
Chương 25: Tri âm tìm nơi đâu (4)
Chương 26
Chương 26: Khi nào mới gặp lại cố nhân? (1)
Chương 27
Chương 27: Khi nào mới gặp lại cố nhân? (2)
Chương 28
Chương 28: Khi nào mới gặp lại cố nhân? (3)
Chương 29
Chương 29: Khi nào mới gặp lại cố nhân?(4)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vấn Quan
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ