Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Văn phòng Thám tử Tư [Hình sự] – Chương 148

Văn phòng Thám tử Tư [Hình sự]

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện đã qua thì cứ để nó ngủ yên trong quá khứ đi. Cứ mãi truy cứu để đòi cho được một lời xin lỗi nhẹ bẫng thì thật nực cười.

Những chuyện xảy ra năm xưa, giờ nghĩ lại cũng chẳng phải điều gì quá lớn lao. Chẳng qua là vì sự nghèo hèn mà phải chịu đựng những ánh nhìn lạnh nhạt và sự nhạo báng của kẻ khác.

Hoàng Hãn liếc nhìn đôi giày thể thao dưới chân mình. Đôi giày này anh mua trên mạng, không nhãn hiệu, giá chỉ bốn mươi lăm nghìn đồng. Anh đã đi nó được một năm rồi, rất êm chân và không hề gây mùi. Có người hỏi anh mua ở đâu, anh cũng rất hào phóng trả lời rằng đó chỉ là đôi giày mấy chục nghìn bạc.

Hồi đại học... bọn họ cười nhạo anh chỉ có mỗi một đôi giày rách, là loại hàng tạp nham giá hai ba trăm nghìn. Nếu được quay lại lúc đó, anh nhất định sẽ bảo bản thân mình rằng: Giày chỉ cần đi tốt là được, không cần phải theo đuổi thương hiệu làm gì.

Thế nhưng lúc ấy, những ánh mắt khác thường của bạn học thật sự quá ch.ói mắt, những tiếng xì xào bàn tán sau lưng như kim châm vào da thịt. Anh luôn cúi đầu bước đi, trốn tránh không dám đối diện, bị đạo đức giằng xé điên cuồng.

Anh đã nói dối cha mẹ rằng trường yêu cầu nộp lệ phí thi, xin năm trăm nghìn để mua một đôi giày có thương hiệu. Anh cảm thấy bản thân mình thật suy đồi đạo đức, thấy có lỗi với cha mẹ. Nhưng vào thời điểm đó, anh thực sự cảm thấy hổ thẹn vì sự nghèo khó của mình. Đó là một cảm giác áp bức, tù túng, thậm chí là nghẹt thở.

Giờ đây trưởng thành hơn, trải nghiệm phong phú hơn, anh đã xem nhẹ nhiều thứ, thấy chẳng có gì to tát. Nhưng lúc đó, vì chưa có nhiều kinh nghiệm, khả năng chịu áp lực kém, chỉ một ánh mắt của bạn học thôi cũng đủ để đè bẹp anh rồi.

Hoàng Hãn thu lại cảm xúc, nhìn Vân Khai nói: "Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng không cần thiết nữa đâu. Cô muốn biết điều gì từ tôi? Nếu biết, tôi sẽ nói."

Vân Khai đưa cho anh một tấm danh thiếp: "Nếu anh đổi ý, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho tôi."

Vân Khai tiếp tục: "Tôi muốn xin lỗi anh một chuyện. Về ủy thác của Thẩm Mạc Bắc, ban đầu tôi thực sự đã nghi ngờ anh. Bởi vì anh và anh ta có tư thù, có động cơ gây án, cộng thêm việc hai người bạn cùng phòng của anh gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, hiện tại chỉ còn anh và Thẩm Mạc Bắc là còn sống, cho nên..."

Hoàng Hãn ngẩn người, há miệng hỏi đầy vẻ không tin nổi: "Cô nói cái gì cơ?"

Vân Khai: "Anh không biết sao? Dương Nhuận và Chu Tuần Nhiên c.h.ế.t rồi."

Đầu óc Hoàng Hãn mụ mị đi, lời nói của cô như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai khiến anh không thể suy nghĩ: "C.h.ế.t rồi? Họ c.h.ế.t rồi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Gió bắt đầu nổi lên, tiếng gió rít gào như muốn chen qua khe cửa sổ để tràn vào trong. Hoàng Hãn bị gió thổi đến mức lòng bàn chân lạnh toát. Thời tiết trên núi luôn ẩm ướt và lạnh lẽo. Quần áo phơi bên ngoài rất lâu không khô, cứ ẩm ẩm gây khó chịu, có lẽ anh nên mua một chiếc máy sấy quần áo.

Hoàng Hãn bỗng nghĩ đến một chuyện chẳng liên quan: liệu cái ký túc xá chật hẹp của mình có thể nhét thêm một chiếc máy sấy nữa không. Rồi suy nghĩ của anh lập tức quay lại lời Vân Khai nói. Dương Nhuận và Chu Tuần Nhiên c.h.ế.t rồi? C.h.ế.t thế nào? Có t.h.ả.m không?

Họ c.h.ế.t... tốt lắm!

Hoàng Hãn cúi đầu, để lộ một nụ cười vặn vẹo. C.h.ế.t rất tốt, những linh hồn bẩn thỉu đó chỉ vì được bao bọc bởi lớp da người mà được đám đông tung hô, chào đón, chúng đáng lẽ phải c.h.ế.t từ lâu rồi.

Hoàng Hãn cố kiềm chế để không cười thành tiếng: "Tôi không biết. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã xóa hết các nhóm lớp, nhóm phòng, cả * của bạn bè đại học tôi cũng xóa sạch. Tôi hoàn toàn không biết gì về tình hình của họ."

Anh có chút nóng lòng hỏi: "Họ c.h.ế.t khi nào? C.h.ế.t như thế nào?"

Vân Khai đáp: "Dương Nhuận c.h.ế.t trong một vụ hỏa hoạn bất ngờ tại công ty. Chu Tuần Nhiên thì gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi trên đường núi."

Hoàng Hãn nốc một ngụm nước lớn rồi nói: "Thế thì đúng là bất hạnh thật."

Vân Khai: "Các anh là bạn cùng phòng suốt bốn năm đại học, anh có biết họ đã đắc tội với ai không?"

Hoàng Hãn lắc đầu: "Tôi không biết. Quan hệ của họ rộng như thế, đắc tội với vài người cũng là chuyện thường tình. Cậy mình có tiền, có người thân làm hiệu phó, họ đã quen thói hống hách ở trường rồi."

Vân Khai: "Họ có xích mích với ai không?"

Hoàng Hãn: "... Tôi chỉ biết có vài bạn học thuộc diện bị gạt ra ngoài lề, sống không tốt lắm nên có ý kiến với họ, nhìn họ ngứa mắt. Nhưng chưa đến mức thù hằn đến mức phải g.i.ế.c người."

Vân Khai lấy ra một bức ảnh đặt lên bàn: "Anh có nhận ra cô gái này không?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Hoàng Hãn nhìn người trong ảnh, khựng lại một chút rồi gật đầu: "Y Khả Giai, hoa khôi khoa hồi đó." Cô ấy xinh xắn thuần khiết, anh từng yêu thầm cô ấy một thời gian. Chỉ là cô ấy cũng là hạng đàn bà nông cạn, chỉ biết nhìn người qua vẻ bề ngoài, ham vinh hoa phú quý, cuối cùng lại cặp kè với một thiếu gia nhà giàu.

--------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Văn phòng Thám tử Tư [Hình sự]
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...