Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Văn Phòng Ẩn Hôn – Chương 87

Văn Phòng Ẩn Hôn

Tác giả: Khinh Ảm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối Đồ Tiểu Ninh liên lạc với Lăng Duy Y, nói với cô ấy hôm nay đã gặp một anh chàng đồng nghiệp rất đẹp trai, hỏi cô ấy có muốn làm quen không.

“Cần chứ! Mặc kệ anh ta có đẹp trai hay không, chỉ cần là đàn ông là được!” Lăng Duy Y còn thẳng thắn hơn cô nghĩ.

“Trước đây không phải cậu còn nói ít nhất phải coi cho được sao? Sao bây giờ lại hạ thấp tiêu chuẩn xuống rồi? Chỉ cần là đàn ông là được?”

“Dù sao đã có cậu giúp tớ thăm dò rồi, tớ tin tưởng mắt lựa chọn đàn ông của cậu.” Lăng Duy Y nói.

Đồ Tiểu Ninh ho khan một tiếng, “Nếu cậu không có vấn đề gì, vậy ngày mai tớ sẽ giúp cậu hỏi người ta nhé? Mũi tên đã bắn ra sẽ không quay lại được, đến lúc đó nếu như người ta còn độc thân mà đồng ý thì cậu phải đi gặp mặt, không được lâm trận bỏ chạy đâu đó.”

“Cậu cho rằng tớ là cái người ở ký túc xá đó sao? Lăng Duy Y tớ là loại người đó sao? Đừng lo lắng, tớ nhất định giữ lời.”

Vừa chuyển chủ đề cô ấy lại nói về Đồ Tiểu Ninh, “Tớ nói cậu này, nếu chỉ số thông minh của cậu cũng như ánh mắt tinh tường của cậu khi chọn đàn ông thì tốt rồi, xem một buổi biểu diễn cũng bị người ta lừa, uổng công là một nhân viên ngành tài chính đấy, tớ thật xấu hổ thay cho cậu.”

Lại nhắc chuyện không nên nhắc, Đồ Tiểu Ninh thở dài, “Bạn thân à, cậu lại xát muối vào tim tớ rồi, tớ đã đủ đau buồn lắm rồi hiểu không? Ba ngàn tệ của tớ!”

“Chồng cậu có trách cậu không?”

“Không.”

“Tốt lắm, chồng cậu tính tình hào phóng lại không keo kiệt, đàn ông tốt với cậu mới là thật, hai người phải sống cho thật tốt.”

Ánh mắt Đồ Tiểu Ninh thêm phần ảm đạm, tốt thì có tốt, nhưng đó cũng mới chỉ là bổn phận của một người chồng.

“Đúng rồi, cuối tháng tớ sẽ đi du lịch Nhật Bản, cậu cần mua gì tớ sẽ mang về cho cậu.” Lăng Duy Y lại nói.

“Nhật Bản? Sao lại đột ngột đến đó vậy?”

“Đi giải tỏa tâm trạng thôi, lúc trước vẫn luôn la lối muốn đến xem thử núi Phú Sĩ mà, nên cứ đi xem thôi.”

“Cậu đi một mình à?”

“Sao thế? Cậu muốn đi cùng tớ sao? Cuối năm bận rộn như vậy cậu có thể xin nghỉ phép được sao?”

“Không thể.”

“Vậy nói cái rắm à?”

Hai người nói chuyện liên tục đến tận khuya, cho đến khi Đồ Tiểu Ninh hơi buồn ngủ mới cúp máy, cô xem đồng hồ mới thấy đã gần mười hai giờ, mà Kỷ Dục Hằng vẫn chưa về, có thể thấy được ngân hàng rất coi trọng tiệc mừng này, mà mới sáng sớm anh đã biết hôm nay anh sẽ về muộn, lúc đó anh đã nắm chắc thắng lợi đối với việc chọn nhà thầu rồi sao? Anh quả nhiên không ra tay thì thôi, nếu ra tay chắc chắn sẽ thành công.

Cô định cố gắng chống đỡ thêm lát nữa, muốn chính miệng chúc mừng anh, nên cô đã ôm con gấu bông lớn mang từ nhà lên giường, ôm chặt con gấu lớn như thể ở trong vòng tay anh, vì đây là món quà đầu tiên anh tặng cô, với cô mà nói nó có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Cô chỉ chỉ vào mắt và mũi của gấu bông, tự nhủ: “Cuộc cách mạng vẫn chưa thành công, mình còn phải rất nỗ lực mới có thể theo kịp bước chân của anh ấy.”

Nhưng cô nhịn được một lúc thì không nhịn nổi nữa thế là ngủ thiếp đi, Kỷ Dục Hằng về lúc hai giờ sáng thì thấy đèn trong phòng vẫn sáng, từ trước đến giờ mỗi khi anh về đều là căn phòng trống trải không chút sức sống, chỉ có một mình lạnh lẽo, từ sau khi cô đến, bất luận trễ đến đâu cũng để lại cho anh một bóng đèn, căn phòng này cuối cùng cũng có cảm giác của gia đình, đây là cảm giác ấm áp mà đã rất lâu rồi anh mới cảm nhận được, kể từ sau khi cha anh mất đi.

Cô ôm gấu bông ngủ ngon lành, anh nhẹ nhàng bước đến đầu giường ngồi xuống, chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi đột nhiên đưa tay ra, dùng lòng bàn tay chạm vào má cô.

Cô nhúc nhích, anh lập tức dừng lại, cô lại ngủ say trên người gấu bông, anh kéo chăn lại cho cô rồi cúi người thật nhẹ nhàng, đặt lên giữa lông mày cô một nụ hôn ấm áp.

Gia đình, đây chính là gia đình.

Ngày hôm sau Đồ Tiểu Ninh tỉnh dậy đã lật người qua tìm anh, nhưng trên giường lại trống không, chỉ có nếp gấp trên gối cho thấy anh có trở về, trong lòng cô buồn bã mất mát một hồi, nằm nghiêng về phía anh để cảm nhận chút hơi ấm của anh còn sót lại.

Mỗi một tấc trên cơ thể cô như nói lên rằng cô nhớ anh, cho dù mỗi ngày đều có thể gặp mặt, nhưng chỉ cần anh rời đi một lát là cô sẽ lại bắt đầu nhớ anh điên cuồng, anh thực sự là liều mê dược của cô.

Đến ngân hàng thì anh không có ở văn phòng, mà bàn ủi quần áo của cô vẫn nằm trên bàn anh, xem ra cô phải gởi tin nhắn * bảo anh mang về sớm mới được.

Sau khi liên hệ một lúc với giám sát tài vụ bên công ty vật liệu xây dựng về kế hoạch hoạt động hợp tác xúc tiến của họ xong, vừa bỏ điện thoại xuống thì di động cô sáng lên, là Kiều Mục của ngân hàng B.

Phong Thanh Như Mục: [Tiểu Đồ, tôi đến để gửi tài liệu cho cô, tôi đang ở tầng dưới ngân hàng của cô.]

Quả chanh nhiều C: [Ok, tôi sẽ xuống ngay.]

Đồ Tiểu Ninh nhét thẻ kiểm soát ra vào trong túi, cầm điện thoại di động bước ra ngoài, đi xuống lầu không thấy bóng anh ấy đâu.

Quả chanh nhiều C: [Tôi đang ở sảnh của tòa nhà, anh ở đâu?]

Phong Thanh Như Mục: [Xin lỗi, tôi đang đậu xe ở cửa, cô đợi một lát.]

Quả chanh nhiều C: [Vậy tôi ra ngoài tìm anh]

Đồ Tiểu Ninh bước ra khỏi tòa nhà, đi vòng qua bãi đậu xe ở lối vào ngân hàng, quả nhiên nhìn thấy anh ấy, anh ấy đang đi về phía cô, hôm nay anh ấy không mặc đồng phục ngân hàng, mà mặc một chiếc áo khoác da màu đen, sạch sẽ nhẹ nhàng toát lên sự trẻ trung, một tay cầm túi tài liệu, một tay cầm ly cà phê, đứng ở lối vào DR của cô.

“Hi.” Anh ấy lại cười rạng rỡ với cô.

“Hi.” Đồ Tiểu Ninh gật đầu.

Anh ấy đưa ly cà phê cho cô, “Tôi vừa thấy Starbucks ở gần đây ra sản phẩm mới, nên mua cho cô một cốc.”

Đồ Tiểu Ninh hơi ngại ngùng, “Ôi, anh tốn kém vậy làm gì?”

“Có gì đâu, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã nhường lại khách hàng cho tôi đàm phán, giúp tôi hoàn thành một mục chỉ tiêu tháng này mới đúng.”

“Chúng tôi không có lợi thế về giá cả, nếu có thể hợp tác với các ngân hàng đồng ngành để tiết kiệm giá thành cho khách hàng, bọn họ cũng sẽ rất vui, nói đến cùng đều là vì khách hàng.” Đồ Tiểu Ninh nói.

“Đúng vậy, tất cả là vì khách hàng, vậy cứ coi như chúng ta quen biết nhau vì có cùng một khách hàng, tôi mời riêng cô một ly cà phê.” Kiều Mục khăng khăng muốn đưa cà phê cho cô.

Đồ Tiểu Ninh đành phải nể mặt nhận lấy, “Cám ơn.”

Anh lại đưa tài liệu cho cô, “Tôi đã sắp xếp tất cả các tài liệu cần thiết dựa trên yêu cầu của Bộ phận quốc tế bên cô rồi, sau này tôi sẽ gửi cho cô bản scan của thư tín dụng trong nước, làm phiền cô gửi trước cho Bộ phận quốc tế của cô xem thử có phù hợp yêu cầu không, rồi tôi sẽ gửi bản gốc cho cô.”

“Được.” Đồ Tiểu Ninh cầm lấy túi tài liệu, không biết làm sao mở miệng hỏi anh ấy về việc có đối tượng hay chưa.

Anh ấy lại lên tiếng trước, “Tiểu Đồ, cô có bạn trai chưa?”

Anh ta cướp lấy lời thoại của cô rồi, cô có hơi ngạc nhiên.

“Bíp…” Lúc này sau lưng đột nhiên có tiếng còi xe, có xe cần tiến vào, ý nhắc bảo vệ trong ngân hàng nhấc thanh chắn lên.

Hai người bọn họ lại chặn ngay cửa, Kiều Mục vươn tay muốn kéo cô lui về sau, nhưng Đồ Tiểu Ninh đã tự giác lùi lại.

Thanh chắn xe nhấc lên, một chiếc xe từ từ tiến vào, Đồ Tiểu Ninh nhìn sang, đó không phải là xe của Kỷ Dục Hằng sao?

Ánh mắt cô cũng dõi theo xe anh, làm gì còn lòng dạ nào suy nghĩ chuyện khác.

“Tiểu Đồ?” Mãi cho đến khi Kiều Mục gọi cô.

“Hả?” Cô hoàn hồn lại, “Anh nói cái gì cơ?”

Kiều Mục nhìn ánh mắt mơ màng của cô mỉm cười, Đồ Tiểu Ninh không nhịn được vẫn liếc nhìn qua xe của Kỷ Dục Hằng, nhìn thấy anh đang lùi xe ở cách đó không xa cô mới tiếp tục nói chuyện với Kiều Mục, “Anh Kiều, anh có bạn gái chưa?” Cô trực tiếp hỏi trắng ra như vậy.

Kiều Mục hơi sửng sốt, ngay sau đó lại nở nụ cười, “Không có.”

Phía sau có tiếng đóng cửa xe, Đồ Tiểu Ninh quay lại, nhìn thấy Kỷ Dục Hằng đã xuống xe rồi, cô vô thức đi tới, nghĩ đến Kiều Mục vẫn còn ở đó nên nói: “À, anh Kiều, tôi còn có việc, lát nữa có gì liên lạc * nhé.”

Kiều Mục gật đầu, “Được, liên lạc *.”

Đồ Tiểu Ninh nhấc chân rời đi, nhìn thấy cà phê trên tay, cô quay lại, thấy anh ấy vẫn còn ở đó, cô giơ tay lắc lắc ly cà phê lại nói một câu: “Cái này, cám ơn anh nhé, lần sau nếu vẫn còn cơ hội hợp tác tôi sẽ mời anh.”

Kiều Mục vẫn cười tươi rói gật đầu.

Cô vội vàng đuổi theo Kỷ Dục Hằng, nhưng chân anh dài bước đi thật nhanh, cô tăng tốc, cuối cùng cũng coi như đuổi kịp anh ở lối vào thang máy, đứng chờ thang máy còn có những đồng nghiệp khác, cô hơi thở dốc đứng bên cạnh anh.

Kỷ Dục Hằng liếc nhìn cô.

“Kỷ, Kỷ tổng.” Cô chào hỏi.

“Ừm.”

“Sao thở dốc dữ vậy? Làm nghiệp vụ à?”,Những nữ đồng nghiệp khá thân thiết với cô hỏi.

“Đúng vậy.” Cô cười cười.

Một nữ đồng nghiệp dựa vào cô, đẩy một cái, “Này, anh chàng đẹp trai vừa nói chuyện với cậu ở cửa là ai vậy? Bạn trai à?”

“Không phải, là quản lý dịch vụ khách hàng của ngân hàng B, đang hợp tác nghiệp vụ.” Đồ Tiểu Ninh nhanh chóng phủ nhận.

Cô đồng nghiệp lại mờ ám đụng cô một cái, “Được đó nha, nếu như người ta không có bạn gái thì có thể suy nghĩ một chút đó.”

“Quan hệ đối tác, không có gì hơn.”

“Cậu không cần thì giới thiệu cho tớ đi.”

“Hả?”

Cô đồng nghiệp hình như đang nghiêm túc, lấy điện thoại di động ra, “Mau giới thiệu * của anh ấy cho tớ đi.”

Đồ Tiểu Ninh lại từ chối, “Không được.” Đó là người mà cô thăm dò cho Lăng Duy Y cơ mà, thóc đâu mà đãi gà rừng chứ!

Đồng nghiệp khó chịu, “Còn nói không có ý gì hả, * cũng không chịu cho!”

Thang máy đến rồi, những người bước ra người nào người nấy đều kính cẩn chào, “Kỷ tổng.”

Kỷ Dục Hằng gật đầu bước vào thang máy, Đồ Tiểu Ninh định đi lên, nhưng đã bị cô đồng nghiệp túm lấy, cô cười nói với Kỷ Dục Hằng: “Kỷ tổng, anh lên trước đi, bọn em còn có chút việc.”

Kỷ Dục Hằng không đợi bọn họ nữa, ấn thang máy đi lên.

Trơ mắt nhìn anh ở trong thang máy đi lên, Đồ Tiểu Ninh lo lắng muốn chết, ánh mắt nhìn đồng nghiệp có chút oán hận, trong lòng không khỏi gào thét.

Trời ạ! Bà chị ơi chị có biết để gặp mặt anh ấy mà vừa rồi tôi đây đã liều mạng chạy thế nào không hả? Tại sao lại ngăn cản tôi chứ?

Cuối cùng cô trực tiếp nói rằng Kiều Mục không phải là người độc thân, chỉ một câu nói đủ để tống cổ cô đồng nghiệp.

Thở hổn hển về đến bộ phận, anh đã ngồi trong phòng làm việc, cô nhìn anh, đôi mắt bất giác trở nên quyến luyến, lửa giận trong lòng cũng biến mất.

“Chị tiểu Đồ, chị đi mua cà phê à?” Nhậm Đình Đình sắc bén hỏi.

“Ồ, không, người ta cho chị, em có muốn uống không? Cho em này.” Đồ Tiểu Ninh nói với cô.

“Ai cho vậy?” Nhiêu Tĩnh hóng hớt hỏi.

“À, là quản lý Kiều của ngân hàng B.”

“Ái chà, được đó nha, hai người mới gặp nhau lần thứ hai mà anh ấy đã mời em uống cà phê rồi? Có phải có ý với em không?”

Đồ Tiểu Ninh về lại chỗ ngồi của mình, “Sao có thể chứ?”

“Sao lại không thể chứ? Chị tiểu Đồ à, chị rất xinh đẹp.” Nhậm Đình Đình nói.

Đồ Tiểu Ninh cảm thấy mắt nhìn của cô ấy không tốt, “Chị sao?”

Nhậm Đình Đình gật đầu tán thành, sau đó nghiêng người qua thì thầm với cô, “Em cảm thấy chị đẹp hơn Đường Vũ Hủy nhiều.”

Đánh giá quá cao rồi, cô làm sao có thể so sánh với hoa khôi ngân hàng được, cô vuốt tóc, “Cảm ơn em đã an ủi chị, Đình Đình.”

“Không phải là an ủi, là xuất phát từ tận đáy lòng của em đó.”

“Được rồi, dù sao cũng cảm ơn em.”

“Hì hì, không có chi.”

Đồ Tiểu Ninh biết rõ mắt nhìn của cô nhóc này vẫn luôn không tốt, nếu không sao có thể thích Triệu Phương Cương được chứ, có điều cô ấy nói như vậy cô vẫn thấy rất vui.

Qua một lúc điện thoại cô lại sáng lên, lại là Mục Kiều.

Phong Thanh Như Mục: [Cà phê thế nào? Tôi cũng chưa uống qua sản phẩm mới, không biết có hợp khẩu vị cô không?]

Tất nhiên Đồ Tiểu Ninh không nói với anh ấy rằng cô đã sang tay tặng cà phê cho người khác rồi.

Quả chanh nhiều C: [Rất ngon, cảm ơn anh.]

Phong Thanh Như Mục: [Cô thích là được rồi, à đúng rồi, lúc nãy cô vẫn chưa trả lời tôi.]

Đồ Tiểu Ninh đã quên mất anh ấy hỏi gì rồi.

Quả chanh nhiều C: [?]

Đầu hộp thoại trò chuyện hiển thị: Đối phương đang nhập…

Đồ Tiểu Ninh đợi một hồi cũng chưa thấy anh gửi tin nhắn tới, tính cách nóng nảy của Bạch Dương không đợi được nên đã gửi tin nhắn đi.

Quả chanh nhiều C: [Anh Kiều, mặc dù hơi mạo muội, nhưng anh có để ý nếu tôi giới thiệu ai đó cho anh không?]

Cuối cùng anh ấy cũng đáp lại sau một hồi lâu, nhưng chỉ có một từ.

Phong Thanh Như Mục: [Ai?]

Đồ Tiểu Ninh không nhịn được muốn phun ra, gõ được có mỗi một chữ, thế vừa rồi anh mò mẫm làm cái gì vậy?

Đồ Tiểu Ninh bắt đầu gõ ba chữ “Bạn thân tôi”.

“Đồ Tiểu Ninh.” Kỷ Dục Hằng đột ngột gọi cô.

“Vâng!” Đồ Tiểu Ninh kích động bỏ điện thoại xuống, đi vào phòng làm việc của anh.

Anh đang lật xem bản báo cáo kế hoạch hợp tác của công ty vật liệu xây dựng mà cô đặt trên bàn làm việc, đồng thời trong tay cầm cây bút đang vẽ cho cô những chỗ cần chỉnh sửa.

“Anh đã xem sơ qua kế hoạch, có một số chi tiết cần điều chỉnh một chút, anh đã đánh dấu lại rồi, cho em thời gian mười phút để tự mình sửa lại, lát nữa anh sẽ lấy kế hoạch đi để nói chuyện với Tổng giám đốc.”

“Được ạ.”

Anh đưa báo cáo cho cô, lúc Đồ Tiểu Ninh đưa tay ra cầm lấy lại cố ý chụp tay lên mu bàn tay anh, làm sao đây? Cô còn không biết xấu hổ muốn ‘ăn đậu hũ’ của anh, thản nhiên như không có gì nói: “Cảm ơn Kỷ tổng.”

Anh không buông tay ra liền, lại hỏi, “Em không có mã số, bình thường làm sao để xác nhận hiệu suất công việc?”

Đồ Tiểu Ninh nói với anh ta, “Em có mã số ảo.”

“Vậy em đến chỗ Nhiêu Tĩnh để đăng ký đi, một trăm hai mươi triệu trong buổi đấu thầu hôm qua sẽ được gởi tiết kiệm dưới danh nghĩa là nghiệp vụ của em.”

“Dạ được, cảm ơn Kỷ tổng.”

“Đi làm việc đi.” Lúc này anh mới buông tay.

“Dạ.” Cô nhận lấy bản báo cáo.

Trở lại chỗ ngồi trong lòng Đồ Tiểu Ninh vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc, nhưng nghĩ tới chỉ còn mười phút nữa, cô lại vội vàng sửa kế hoạch.

Cô cầm điện thoại lên kiểm tra thời gian chuẩn bị tính giờ, phát hiện giao diện trò chuyện * với Kiều Mục vừa rồi vẫn chưa đóng lại, tin nhắn mới nhất là anh đã đáp lại hai dòng.

Phong Thanh Như Mục: [?]

Phong Thanh Như Mục: [Là cô à?]

Trong lòng cô bỗng nhiên “thình thịch” một hồi, sau đó lại thấy hiển thị: Đối phương đang nhập…

Giây tiếp theo anh đã gởi tin qua.

Phong Thanh Như Mục: [Nếu như là cô, thì tôi đồng ý.]

Tin nhắn * này ngay lập tức khiến Đồ Tiểu Ninh kích động.

Ôi trời, tình huống gì thế này?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133: Nhẫn kim cương và váy cưới.
Chương 133
Chương 134
Chương 135: PHIÊN NGOẠI: Hôn Lễ
Chương 135
Chương 136
Chương 137: Phiên ngoại: Mãi mãi
Chương 137
Chương 138
Chương 139: Ngoại truyện: Nhiêu Tĩnh (2)
Chương 139
Chương 140
Chương 141: Phiên Ngoại: Nhiêu Tĩnh (4)
Chương 141
Chương 142
Chương 143: Ngoại truyện: Nhiêu Tĩnh (6)
Chương 143
Chương 144
Chương 145: Ngoại truyện: Nhiêu Tĩnh (8)
Chương 147: Ngoại truyện: Nhiêu Tĩnh (10)
Chương 149: Triệu Phương Cương ngoại truyện (2)
Chương 151: Triệu Phương Cương ngoại truyện (4)
Chương 153: Triệu Phương Cương ngoại truyện 6

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Văn Phòng Ẩn Hôn
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...