Văn Hương Thức Phu Nhân – Chương 1: Hợp đồng quá hạn
Văn Hương Thức Phu Nhân
“Tiểu Đinh, lát nữa em đi photo tập tài liệu này rồi gửi lên phòng họp tầng năm nhé.”
“Kế hoạch trang trí hội trường cho sự kiện tuần sau đã chốt xong rồi, em liên hệ với bên công ty thi công đi, quy trình vẫn giống như trước đây thôi.”
“Còn nữa, đồ dùng trong phòng trà sắp hết rồi, nhớ bổ sung kịp thời…”
Những lời dặn dò tới tấp đổ xuống như thác khiến Đinh Mạt, người vừa định chợp mắt nghỉ trưa, lập tức tỉnh cả người. Chưa kịp vén lại mấy sợi tóc mai lòa xòa bên tai, cô đã vội cầm chiếc bút ký trên bàn, nhanh thoăn thoắt ghi chép vào cuốn sổ nhỏ.
Thư Hủy khẽ ngước cằm, dùng khóe mắt liếc nhìn Đinh Mạt. Cô nhóc mới tốt nghiệp này tính tình điềm đạm, ngũ quan thanh tú dịu dàng, làn da trắng mịn như chỉ cần bấm nhẹ cũng ra nước.
Thêm vào đó, dáng người Đinh Mạt mảnh mai cao ráo, dù có khoác lên mình bộ đồng phục công sở màu sắc nhạt nhòa cũng không thể che lấp được khí chất thanh thuần, thậm chí trên người cô còn thoang thoảng một làn hương nhàn nhạt khó nắm bắt.
Thư Hủy thu hồi ánh nhìn, trong lòng không kìm được mà tự so sánh bản thân với Đinh Mạt. Một nỗi niềm về sự nghiệt ngã của thời gian bất chợt ùa về, khiến ánh mắt bà ta nhìn cô càng thêm vài phần ẩn ý.
Thấy Đinh Mạt vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, bà ta đẩy cặp kính gọng vàng trên sống mũi, giọng điệu có chút không hài lòng: “Đừng trách tôi không nhắc nhở, sau này giờ nghỉ trưa nhớ kết thúc sớm mười phút, dù sao công việc lúc nào cũng có thể ập đến bất cứ lúc nào. Ngoài ra, chấn chỉnh lại phong thái đi, nhìn bộ dạng tóc tai xõa xượi này xem, ra dáng thế nào chứ?”
Đinh Mạt ngẩn người, sau đó dừng động tác tay, vội đưa tay vén gọn mấy sợi tóc mai, vẻ mặt lộ rõ vẻ lúng túng: “Vâng, em biết rồi thưa chủ nhiệm Thư, cảm ơn chị đã nhắc nhở.”
Thư Hủy thấy Đinh Mạt vẫn một bộ dáng ngoan ngoãn phục tùng, lại nhìn những người khác trong văn phòng đang tập trung cao độ trước máy tính, lúc này mới thấy hài lòng đôi chút. Sau khi dặn dò xong, bà ta nghênh ngang rời đi mà không ngoảnh lại. Rõ ràng ai cũng mặc đồng phục như nhau, cùng đi đôi giày cao gót đế thấp màu đen do đơn vị cấp, thế nhưng bước đi của Thư Hủy lại uyển chuyển, đong đưa hơn hẳn mọi ngày.
Tiếng bước chân dần xa rồi biến mất khỏi tầm mắt Đinh Mạt, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm, kéo theo cả Hạ Manh, tổ trưởng ngồi cạnh cô, cũng thả lỏng người.
Tổ của họ trưa nay gần như chẳng có thời gian nghỉ, mấy người đều đang phải tăng ca để hoàn thiện tài liệu, đến tận hai mươi phút trước khi kết thúc giờ nghỉ trưa mới xong việc. Mọi người tranh thủ chợp mắt được một lúc thì đã bị chủ nhiệm gọi dậy từ sớm.
Đinh Mạt còn thảm hơn, vừa mới đặt lưng xuống đã bị dựng dậy. Thế nhưng tình cảnh này đối với những người khác trong tổ dường như đã trở thành cơm bữa. Chắc hẳn ai cũng từng bị Thư Hủy “dạy dỗ” không ít lần, hiểu rõ cái cảm giác đó nên không ai dám lơ là, vừa nghe thấy tiếng bà ta là lập tức tỉnh táo ngay, vờ như đang chăm chú làm việc.
“Đinh Mạt, chuyện chủ nhiệm vừa dặn em cứ làm đi, chỗ nào không hiểu thì hỏi chị.” Hạ Manh lớn hơn Đinh Mạt hai tuổi, cũng vào đơn vị sớm hơn nên đã sớm nếm trải thủ đoạn của Thư Hủy. Tuy không ưa cái kiểu thích sai bảo người khác của bà ta, nhưng người ta có biên chế chính thức, còn họ thì chỉ là “nhân viên hợp đồng”.
Tính cách vốn hoạt bát nhanh nhẹn của Hạ Manh, sau hai năm dưới trướng Thư Hủy, đã bị mài giũa đến mức học được cách trầm mặc và nhẫn nhịn. Chỉ là cô nhẫn nhịn rất vất vả, ngược lại sự xuất hiện của Đinh Mạt đã thu hút bớt sự chú ý của Thư Hủy, giúp cô dạo này nhẹ nhõm hơn nhiều, thế nên Hạ Manh cũng đặc biệt quan tâm đến cô hơn.
“Vâng, em biết rồi, cảm ơn chị Hạ Manh.” Đinh Mạt mỉm cười thân thiện với Hạ Manh, cố giấu đi chút vị đắng chát đang dâng lên trong lòng.
Đinh Mạt năm nay mới tốt nghiệp đại học, công việc này là do cha mẹ cô nhờ vả mối quan hệ mới sắp xếp được. Tuy cô học chuyên ngành kinh tế quản lý, nhưng vào đây lại được sắp xếp vào bộ phận hành chính, chỉ làm những công việc phụ trợ, nói trắng ra là vào để làm chân chạy vặt. Thêm cái danh xưng thực tập sinh, chẳng khác nào “lao động thời vụ”.
Vậy mà chỉ riêng công việc “thời vụ” này cũng đủ khiến mẹ Đinh Mạt vui mừng suốt thời gian dài. Bà nằm mơ cũng muốn Đinh Mạt có được một “cái bát sắt” giống như cha cô, không phải lam lũ như bà ở cái tiệm tạp hóa trong chợ, mở suốt hơn hai mươi năm.
Hiện tại, họ cho rằng Đinh Mạt đã đặt được một chân vào cửa rồi, “thời vụ” thì đã sao, chỉ cần Đinh Mạt ngoan ngoãn, cần cù, nghiêm túc chịu khó cày cuốc vài năm ở vị trí này, chắc chắn sẽ có ngày cầm được bản hợp đồng chính thức.
Chỉ là họ không biết, Đinh Mạt từ lúc vào bộ phận này, mỗi ngày đều cảm thấy như đang đi trên băng mỏng. Khung cảnh như hôm nay, cô cũng chẳng nhớ nổi đã xảy ra bao nhiêu lần.
Dù trước đó đã chuẩn bị tâm lý, nhưng thực tế công việc ngoài xã hội vẫn khiến Đinh Mạt cảm thấy hụt hẫng. Thế nhưng cô vốn quen nghe lời và nhẫn nhịn, đứng trước sự kỳ vọng của mẹ, cộng thêm một vài lý do riêng tư, cô chỉ đành tự an ủi bản thân rằng ra ngoài làm việc thì ai cũng phải gặp những tình huống này, cứ làm tốt việc của mình, nhẫn nhịn một chút là xong.
Đinh Mạt thu hồi suy nghĩ, thấy mọi người đều bắt đầu tập trung vào công việc, cô cố gắng xốc lại tinh thần để bắt tay vào làm.
Sự bận rộn khiến người ta quên đi thời gian trôi đi nhanh thế nào, mãi đến gần giờ tan tầm, Đinh Mạt mới có thời gian nhấp ngụm trà đã nguội ngắt trong cốc. Chất lỏng lạnh buốt trôi tuột xuống dạ dày qua thực quản khiến cô giật nảy người, tài liệu trên tay suýt nữa thì rơi.
Tuy nhiên, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ngồi trên ghế vừa âm thầm xoa bóp đôi chân đã mỏi nhừ vì đi lại suốt cả buổi chiều, vừa chăm chú nhìn tập hồ sơ trong tay.
“Đinh Mạt, công việc hôm nay tiến triển thế nào rồi?” Mỗi ngày trước khi tan làm, Hạ Manh đều thu báo cáo công việc của các thành viên trong tổ, thấy Đinh Mạt chưa gửi nên tiện miệng hỏi.
Đinh Mạt lúc này mới nhớ ra việc viết báo cáo tổng kết ngày. Cô tính toán trong đầu rồi ngập ngừng lên tiếng: “Chị Hạ Manh, công việc hôm nay cơ bản đã xong xuôi cả rồi, chỉ có việc mà chủ nhiệm Thư dặn hồi chiều, em hơi không biết phải làm thế nào…”
Đinh Mạt đưa tập tài liệu trên tay cho Hạ Manh, Hạ Manh đón lấy xem qua, đó là hợp đồng ký kết giữa đơn vị của họ và công ty trang trí An Thịnh.
Đinh Mạt tỏ vẻ khó xử: “Chiều nay chủ nhiệm Thư bảo em liên hệ với công ty trang trí theo phương án tổ chức sự kiện trước đây, tài liệu bà ấy đưa làm căn cứ là bản hợp đồng này, nhưng em xem ngày tháng trên hợp đồng đã hết hạn rồi, việc này…”
Hạ Manh nhìn thấy hai chữ “An Thịnh” trên hợp đồng, dường như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt có chút không tự nhiên. Tuy nhiên cô nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, nên Đinh Mạt đang mải mê rối bời cũng không nhận ra vẻ lúng túng thoáng qua trên gương mặt Hạ Manh.
Thấy vẻ khó xử của Đinh Mạt, Hạ Manh n//h//é//t lại hợp đồng vào tay cô: “Cái này không sao đâu, trước đây chị từng liên hệ với công ty này rồi. Nghe ý của chủ nhiệm Thư thì hình như ông chủ công ty này có chút quan hệ tình cảm với đơn vị mình, hợp đồng này cũng chỉ là thủ tục thôi.”
“Vậy hợp đồng đã hết hạn này liệu có ảnh hưởng đến việc trang trí sự kiện lần này không ạ?” Đinh Mạt vẫn có chút không yên tâm hỏi lại.
Hạ Manh xua tay, tỏ vẻ không để tâm: “Không sao đâu, lần trước chị làm cũng là hợp đồng hết hạn đấy thôi. Em cứ chịu trách nhiệm liên hệ với bên kia, truyền đạt yêu cầu của mình là được. Hợp tác với An Thịnh mấy năm nay rồi, họ hiểu quy trình hết cả.”
Thấy Hạ Manh nói chắc nịch như vậy, dù Đinh Mạt vẫn thấy bất an nhưng cũng tự an ủi rằng có lẽ mỗi đơn vị đều có một quy trình riêng. Cô mới vào làm chưa lâu, vẫn đang trong giai đoạn thực tập, đã vậy Hạ Manh nói không sao thì cô cứ nghe theo thôi.
“Vâng, em biết rồi. Vậy làm phiền chị Hạ Manh nhắc giúp em với bên kia rằng lần này em sẽ là người phụ trách nhiệm vụ này nhé…” Đinh Mạt chưa nói hết câu đã bị Hạ Manh cắt ngang: “Sắp tan làm rồi, ngày mai em tự gọi điện liên hệ đi, chị sẽ gửi số điện thoại cho, em cứ trực tiếp trao đổi với người ta là được, chị không tham gia nữa. Giờ em mau gửi báo cáo công việc hôm nay cho chị đi, chúng ta cố gắng tan làm đúng giờ!”
“Vâng vâng, em viết ngay đây ạ…” Thấy Hạ Manh giục gấp, Đinh Mạt không khỏi tăng tốc độ viết báo cáo hằng ngày, tạm thời gác lại nhiệm vụ này qua một bên. Cô nghĩ, đã là lời Hạ Manh đảm bảo không vấn đề gì thì chắc chắn là không sao, mình cũng chẳng cần phải quá lo lắng.
Chỉ là Đinh Mạt không ngờ, cái nhiệm vụ trang trí hội trường mà cô cứ ngỡ chỉ là một thủ tục đơn giản này, lần này lại khiến cô phải lao đao.













