Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vạn Độc Quỹ Môn – Chương 157

Vạn Độc Quỹ Môn

Tác giả: Trần Thanh Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ầm!

Vách đá vỡ một mảng to cát bụi tung bay mù mịt, hàng vạn viên đá bắn đi rào rào sang tám hướng.

Vương Hán Sơn la lớn :

- Cẩm muội... hãy dừng tay.

Đang cơn sôi hận Cẩm Tiên đâu còn nghe lọt vào tai giọng quen thuộc của Vương Hán Sơn, nàng gầm lên :

- D//â//m tặc! Ai là Cẩm muội của ngươi. Ngươi đã phá hoại đời ta thì ngươi phải chết!

Vừa thét, Cẩm Tiên vừa huy động ngọc chưởng đánh ra bốn chiêu Sử Nữ âm kình. Chưởng kình khổng lồ trắng xóa khí lạnh tợ băng sơn bao trùm khắp cả một vùng tuyệt địa.

Trông thấy bóng chưởng Vương Hán Sơn quá đỗi kinh hoàng toan sử dụng Hắc Phong chưởng chống lại nhưng sợ gây tổn thương cho Cẩm Tiên nên chàng vội đình thủ.

Vội vàng vận một bầu cương khí bao bọc toàn thân, Vương Hán Sơn lẹ như chiếc bóng u linh luồn lọt trong bóng chưởng khổng lồ lạnh run người của thiếu nữ...

Ầm... Ầm... Ầm.

Ba tiếng nổ long trời! Vách đá chuyển động tưởng chừng sụp đổ, kình khí hất Vương Hán Sơn ra ngoài, từ nơi mép miệng chàng nhỏ hai giọt máu.

Chàng quát to :

- Cẩm Tiên! Huynh chính là Vương Hán Sơn đây.

Lần này Cẩm Tiên lại thét :

- Ngươi nói láo. Ngươi bắt chước giọng nói của Vương ca. Ngươi là ai? Ta nhất định phải giết ngươi.

Song ngọc chưởng Cẩm Tiên lại giở lên toan đánh luôn tám chiêu Sử Nữ âm kình.

Vương Hán Sơn hốt hoảng vẫy tay lia lịa :

- Khoan đã...

Cẩm Tiên ngưng lại, trừng mắt :

- Người còn lời gì trăn trối nữa không?

Vương Hán Sơn lẹ miệng :

- Cẩm muội hãy coi đây!

Chàng nhanh tay móc ra bộ mặt xấu xí có hai vết sẹo dài trùm vào mặt tiếp lời :

- Nào! Cẩm muộn nhìn kỹ chưa?

Sửng sốt cả người một lúc, Cẩm Tiên bước tới ôm chặt lấy Vương Hán Sơn kêu lên :

- Vương ca!

Giọt lệ nàng trào ra như suối thấm ướt cả ngực chàng.

Cử chỉ thân yêu tha thiết của Cẩm Tiên khiến cho Vương Hán Sơn hết sức bối rối, nhưng chàng vẫn đứng yên để mặc nàng bộc lộ nỗi thương tâm.

Lát sau Cẩm Tiên rời khỏi vòng tay Vương Hán Sơn nhìn chàng bằng đôi mắt nhu tình :

- Vương ca, từ lâu muội hoài nghi bộ mặt xấu xí của ca ca, không ngờ hôm nay đã thành sự thật. Ca ca xinh đẹp không kém gì Tống Ngọc, Phan Anh thủa trước, thảo nào chị...

Biết mình sắp lỡ lời Cẩm Tiên lảng sang chuyện khác :

- Vương ca! Sao ca ca biết muội ở dưới đáy vực này?

Sực nhớ lại Cẩm Tiên chưa có mảnh vải che thân, Vương Hán Sơn trỏ tay sang bộ y phục nằm trên đám cỏ :

- Cẩm muội hãy mặc lại y phục rồi huynh sẽ kể chuyện cho muội nghe.

Cẩm Tiên đỏ bừng hai má, thẹn thùng bước lại vớ lấy y phục mặc vào.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vạn Độc Quỹ Môn
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...