Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vấn Đỉnh Cung Khuyết – Chương 63

Vấn Đỉnh Cung Khuyết

Tác giả: Lệ Tiêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hài tử nàng không giữ được, vậy nàng sẽ dùng nó đổi vài thứ nàng muốn. Có điều muốn hoàn thành việc này thì không thể không thu mua Trịnh thái y.

Việc này khác với chuyện thủy ngân lần trước. Chuyện thủy ngân Trịnh thái y sớm đã phát hiện nàng trúng độc, nhưng khi ấy bọn họ hoàn toàn không biết độc hạ ở đâu. Sau dù nàng biết cũng không hề nói với Trịnh thái y, ông ta càng không thể dọ thám chuyện hoàng đế trúng độc là do nàng làm.

Nàng nói với hoàng đế "Trịnh thái y bảo thần thiếp có khả năng trúng độc", nên hắn sẽ là người đi dò hỏi Trịnh thái y.

Toàn bộ chuyện đó, Trịnh thái y chưa từng khi quân.

Nhưng chuyện lần này, nàng dùng đứa nhỏ để tính kế, hoặc là giả bộ bản thân không biết có thai đến cuối cùng, hoặc là dùng cái thai khỏe mạnh để tranh sủng.

Hai việc này, đều cần Trịnh thái y phối hợp.

Nói cách khác, lần này nàng cần Trịnh thái y khi quân.

Còn nữa, người trong cung quả thật cần một thái y như người nhà của mình. Rất nhiều âm mưu đều cần thái y nghiệm ra, nếu không mượn sức một vị thái y, bọn họ chỉ có thể đánh cược với cái gọi là "lương y như từ mẫu" để sống qua ngày, nhưng dụ hoặc trong cung nhiều như vậy, "tâm lòng cha mẹ" có thể có bao nhiêu.

Nàng muốn nhanh chóng sắp xếp việc này, Oanh Thời cười nói: "Thu mua thái y là chuyện tất yếu, chỉ là... Trịnh thái y tuổi đã lớn, qua hai năm sẽ đến tuổi cáo lão hồi hương."

Hạ Vân Tự chỉ nói: "Tuổi lớn có chỗ tốt của tuổi lớn."

Ngoại trừ hành y nhiều năm y thuật có thể tin tưởng, người tuổi lớn, có rất nhiều điểm cần phải thu mua.

Lần trước nàng vì giữ kín miệng trên dưới Sương Mai Hiên, đã nhờ Hạ gia ban ân cho người nhà bọn họ, nhưng kỳ thật là đe dọa. Cung nhân vì khó xử gia đình, dù là chuyện gì cũng sẽ lo liệu thỏa đáng. Phía sau cái ân này là bãn lĩnh của Hạ gia, khiến người ta sợ hãi thêm ba phần.

Nhưng Trịnh thái y tuổi già không giống như vậy.

Sống cả đời, thấy được nhiều, trải qua cũng nhiều, muốn thu mua phải tốn không ít công sức.

Hạ Vân Tự gửi thư ra ngoài, chỉ một ngày, trong nhà đã có hồi đáp, viết rõ mọi chi tiết về vị thái y già nua này.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Vân Tự liền triệu kiến ông ta, vừa để ông ta bắt mạch, vừa nói: "Trịnh thái y."

"Có thần."

"Nếu ngày sau ta cần ngươi nói với Hoàng Thượng, ta cũng không biết bản thân có thai, hoặc là muốn ngươi bẩm báo ta có thai, cái thai vẫn khỏe mạnh, ngươi dám không?"

Trịnh thái y ngây ra, hoảng sợ dập đầu một cái: "Nương tử, thần không dám! Đây là tội khi quân, thần..."

"Nghe nói tôn nhi của thái y đọc sách khắc khổ, lập chí xuất sĩ." Hạ Vân Tự cầm ly trà nhấp một ngụm, nhìn ông ta không chớp mắt, rõ ràng phát hiện ông ta đang run rẩy. Nàng làm như không thấy, tiếp tục nói, "Nhưng thân phận y giả hèn mọn, cho dù ngươi làm thái y cả đời, danh sư trong kinh cũng xem thương ngươi, để tôn nhi nhận lão sư vô danh, ngươi lại không cam lòng. Cũng đúng, sư phụ không tốt sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan sau này của hắn. Ngươi làm gia gia, đương nhiên muốn tìm một danh sư cho hắn."

Dứt lời, nàng gác chung trà xuống.

Trịnh thái y lúc này đã không còn căng thẳng như trước, tuy lòng hỗn loạn nhưng vẫn có thể bình tâm chờ.

Việc này xong thì tốt, chỉ sợ lá gan của ông ta quá nhỏ.

Hạ Vân Tự cười cười: "Thật trùng hợp, hai ngày trước phụ thân ta khó có dịp rảnh rỗi, ra ngoài đi dạo, vừa lúc gặp tôn nhi của ngươi ở phòng sách. Hai người tuy không biết thân phận của nhau nhưng nói chuyện rất hợp ý. Về nhà, phụ thân ta có cho người tìm hiểu, biết ta và tổ phụ của hắn thế mà coi như cũng có quen biết, nên gửi thư tới chỗ này hỏi ta."

Nàng dừng một lúc, nâng cằm, từ trên cao nhìn xuống Trịnh thái y: "Phụ thân ta tuy không phải Khổng Tử nhận ba ngàn môn sinh, nhưng cũng từng dạy dỗ không ít đồ đệ, hiện tại ở lục bộ chỗ nào cũng có người, ông ấy ra ngoài cũng không thiếu học sinh tới quỳ lạy bái sư, nhưng học sinh bản thân coi trọng muốn nhận lại không nhiều lắm."

Trong phòng yên tĩnh như núi sâu u động, Hạ Vân Tự có thể nghe thấy tiếng hít thở của Trịnh thái y chậm dần, giống như có thứ gì đó trong ngực khiến ông ta không thể hô hấp.

Ý cười trên môi nàng càng đậm: "Nhất thời chỉ lo nói việc này mà quên viêc chính. Thái y tiếp tục bắt mạch đi, tình hình thế nào cứ nói ta biết."

Trịnh thái y giật mình, chợt hiểu ý, không r//ê//n một tiếng mà đứng dậy, tiếp tục bắt mạch cho nàng.

"Nương tử... Có vài tội lớn nếu để người ngoài biết được..."

"Người sáng mắt không nói tiếng lóng. Có vài tội lớn nếu để người ngoài biết được, bản thân ta càng khó bảo toàn, đương nhiên không thể bảo vệ thái y. Nhưng phụ thân ta không phải vì ta mới được người ta gọi một tiếng "quốc trượng", tội lớn như vậy cũng không liên lụy đến ông ấy." Ta thở dài, "Không liên lụy đến ông ấy, chỉ có ngươi ta mất mạng, tôn nhi của ngươi vĩnh viễn là môn sinh của ông ấy."

Sắc mặt Trịnh thái y trắng bệch, rơi vào trầm mặc.

Người đọc sách trong kinh đều biết Hạ quốc trượng tuy tài cao bát đẩu nhưng thu nhận đồ đệ lại vô cùng khắc nghiệt, môn hạ phàm có hai phần vụng về sẽ bị trục xuất.

Ông ta đương nhiên rõ bản lĩnh của tôn nhi nhà mình...

Cần cù là cần cù, nhưng so với người tài vẫn còn kém xa, nhưng được Hạ quốc trượng thu nhận, người ngoài nhìn vào đều cảm thấy đó là cao nhân.

Hơn nữa, một câu đảm bảo của nàng đáng giá vạn kim.

Trịnh thái y nhịn không được mà cắn răng, trả lời Hạ Vân Tự: "Long thai của nương tử mạnh khỏe, chỉ cần tĩnh dưỡng, nhất định có thể mẫu tử bình an."

Mẫu tử bình an.

Đột nhiên nghe bốn chữ này, đáy lòng nàng vẫn không khỏi đau đớn.

Hạ Vân Tự nhướng mày: "Làm phiền thái y."

Trịnh thái y càng kính cẩn đáp: "Nương tử khách khí."

Nàng lấy một phong thư dưới giường đưa cho ông ta: "Giờ Mùi ngày mai, kêu tôn nhi ngươi cầm nó đế gõ cửa Hạ gia."

Chuyện này coi như đã giải quyết thỏa đáng, nàng nên tranh thủ thời gian để quyết định chủ ý.

Trước đó không được để ai biết nàng đang có thai.

OoOoO

Năm nay thời tiết nóng đến muộn một chút, qua tết Đoan Ngọ, tới giữa tháng năm, thánh giá mới khởi hành tới hành cung tránh nóng.

Gần đây Hòa Quý Cơ thai nghén rất nặng, Hạ Vân Tự một chút phản ứng cũng không có, cũng không biết do âm thầm dùng thuốc điều dưỡng, hay độc tính khiến hài tử không thể lớn lên, không đủ làm nàng có phản ứng.

Hoàng đế đương nhiên không biết chuyện gì, mỗi khi rảnh rỗi sẽ đưa nàng đi chơi thuyền, hưởng thụ thích ý ngắn ngủi.

Cảnh trí trên hồ tuy đẹp nhưng ngày nóng, Hạ Vân Tự sai người treo lá sen, sau đó nằm bên dưới, đắp lá sen trên mặt để che nắng.

Hương sen nhàn nhạt, trong chớp mắt ngắn ngủi, nàng ma xui quỷ khiến mà nghĩ rằng không biết hài tử trong bụng có thích hương thơm này không.

Đột nhiên, hắn duỗi tay lấy lá sen ra, nàng cười duyên trừng mắt: "Đang nắng, trả thiếp."

Hắn bật cười, nghe lời trả lá sen cho nàng. Cách lá sen, nàng nghe một động tĩnh rất nhỏ, lần thứ hai lá sen bị lấy đi, nàng đang muốn tỏ thái độ, hắn đã đưa hạt sen đến bên miệng nàng.

Hạt sen đã lột vỏ, cũng đã lấy tim, ăn vào ngọt thanh ngon miệng.

Lần này nàng không nổi giận nữa, căng người ngồi dậy, nhìn hắn tiếp tục lột vỏ sen: "Tim sen trừ hỏa, Hoàng Thượng đừng vứt đi, thần thiếp lấy về tích cóp lại, nấu cháo cho Hoàng Thượng ăn!"

Hắn đột nhiên nhíu mày, ngẩng đầu nhìn nàng: "Mệt nàng cũng nghĩ ra..."

Người ta lấy hạt sen nấu cháo, chưa từng nghe nói có người lấy tim sen để làm, đến lúc đó chắc chắn sẽ rất đắng.

Thế mà nàng vẫn nghiêm trang nói: "Đắng thì đắng, nhưng vô cùng được việc! Ăn một chén cháo, cả ngày sẽ được trừ hỏa."

"Tha cho trẫm một mạng đi, cháo thì miễn, nấu một chén nước, trẫm uống, được chưa?"

Nàng nhíu mày, miễn cưỡng đồng ý: "Cũng được."

Đang nói chuyện, thuyền nhỏ đã đảo qua giữa hồ, từ đây nhìn qua có thể thấy một mái đình, đồng thời có tiếng chuông bạc truyền tới.

Hạ Vân Tự theo bản năng đưa mắt nhìn, bóng hình của nữ tử xinh đẹp liền ánh vào mi mắt.

Nữ tử người Hán đeo chuông bạc không nhiều, cho dù là y phục hay trang sức cũng rất ít khhi thấy. Nhưng nữ tử trong đình kia không mặc Hồ phục, mà là một thân váy áo màu lục nhạc, chỉ có vòng tay chuông bạc và khăn che mặt là cách điệu theo dị vực.

Phối hợp như vậy không hợp nhau, nhưng được màng mặc lên lại toát ra sự kỳ bí.

Trong tiếng nhạc vũ mị quyến rũ, nàng múa một điệu, không phải vũ khúc trong cung Đại Túc, cũng không giống kiếm vũ lúc trước Đàm Tây Vương chuẩn bị, động có ba phần linh hoạt, tĩnh trộn lẫn hai phần thướt tha.

Khoảng cách xa như vậy, nhất thời không rõ đó là ai.

Nhưng nữ tử ngoại tộc trong cung chỉ có ba người, Hòa Quý Cơ đang có thai không có khả năng ở đây nhảy múa mời sủng, đây nếu không phải Như Mỹ Nhân thì là Cát Kinh Nga.

Hạ Vân Tự thầm suy đoán, nghiêng đầu nhìn Hạ Huyền Thời, thấy hắn đang nhìn tới sửng sờ, liền lên tiếng trước hắn: "Thật la đẹp mắt, đáng tiếc nhìn không rõ. Lát nữa Hoàng Thượng truyền nàng ấy đến Thanh Lương Điện được không? Thần thiếp muốn xem nàng ấy múa."

Hắn hoàn hồn, ho một tiếng, thu tầm mắt về: "Lát nữa trẫm phải xem tấu chương, muốn xem múa thì nàng truyền nàng ấy tới Ngọc Trúc Hiên đi."

Rõ ràng xem đến ngây ngốc, cần gì phải ương ngạnh như vậy?

Trong lòng thầm cảm thấy buồn cười, Hạ Vân Tự vẫn tới gần ôm lấy cánh tay hắn: "Một mình xem thì còn ý nghĩa gì chứ? Chi bằng chờ tới tối Hoàng Thượng rảnh rỗi, chúng ta cùng xem múa!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vấn Đỉnh Cung Khuyết
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...