Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vấn Đỉnh Cung Khuyết – Chương 30

Vấn Đỉnh Cung Khuyết

Tác giả: Lệ Tiêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cung nhân làm việc nặng như Như Lan ngày thường đương nhiên không thể gặp thánh nhan, ngẫu nhiên trông thấy phải nhanh chóng lui vào góc tường quỳ xuống hành lễ. Trước mắt, nàng ta bị Tiểu Lộc Tử giải tới nguyệt môn Ngọc Trúc Hiên, vừa ngẩng đầu đã thấy hoàng đế, sợ tới lập tức quỳ xuống.

Chưa kịp hoàn hồn, nàng ta đã nghe Tiểu Lộc Tử bẩm báo: "Hạ nô một đường đuổi theo, ả ta chỉ lo chạy, trên đường đánh rơi cái này, hạ nô liền nhặt lên." Nói rồi, hắn trình đồ vật lên trước.

Hạ Huyền Thời thoáng nhìn, vừa nhận lấy vừa hỏi: "Đây là cái gì?"

Tiểu Lộc Tử khom người: "Hạ nô vẫn chưa mở ra, không rõ lắm."

Nghe vậy, hoàng đế liền mở ra xem, Hạ Vân Tự ở bên không một tiếng động mà nhìn, nàng không màng phong thư viết gì, chỉ nhìn chằm chằm Như Lan đang quỳ dưới đất.

Kinh hoảng thất thố, lại mờ mịt khó hiểu. Cho nên hoàng đế và Tiểu Lộc Tử đối đáp như vậy, nàng ta không hề dám cãi.

Trước mắt thấy hoàng đế buông phong thư kia xuống, nàng ta tựa hồ mới hoàn hồn, giật mình ngẩng đầu, muốn nói lại thôi.

Phong thư nhanh chóng bị xé nát, Hạ Huyền Thời liếc mắt nhìn qua, sắc mặt âm trầm: "Đây là phù chú gì?"

Hai lá phù chú màu vàng kẹp giữa hai trang giấy trắng bị ném về phía Như Lan, trang giấy lướt nhẹ chậm rãi rơi xuống đất, nét chữ màu đỏ viết bằng chu sa theo di động mà trở nên rõ ràng. Các cung nhân ra ngoài tiếp thánh giá nhìn tới cứng đờ, kinh hoảng mà quỳ xuống.

Tuy nói hoàng đế các triều đại không tin mấy thứ giả thần giả quỷ này nhưng không có nghĩa chúng được phép xuất hiện trong cung.

Mặt Như Lan không còn huyết sắc, sợ hãi khiến giọng nàng ta run lên: "Nô tỳ... Nô tỳ chưa từng thấy mấy thứ này... Thứ này không phải rơi ra từ người nô tỳ!"

Nhưng tình cảnh như vậy, hoàng đế đương nhiên sẽ không cảm thấy nàng ta bị vu oan, hơn nữa vừa rồi nàng ta không chịu nói một tiếng, điều này càng khiến lời nói nghe có vẻ chột dạ.

Tiểu Lộc Tử khí thế bừng bừng, tiến lên giáng cho Như Lan một cái bạt tai: "Còn không im miệng!"

Một cái tát này dùng hết sức lực, Như Lan ngã xuống, nửa gò má sưng to, đầu óc quay cuồng, nhất thời có thể che mặt, cái gì cũng không biết nói.

Khóe miệng cong lên ý cười khó phát hiện, Hạ Vân Tự cúi người nhặt một tờ phù chú, "A" một tiếng, đưa cho hoàng đế xem: "Hoàng Thượng ngài xem, đây là bát tự của ai?" Nói rồi, nàng nhìn tờ phù chú còn lại phía sau Như Lan, "Bên kia còn một tờ nữa. Tiểu Lộc Tử nhặt lên xem."

Hạ Vân Tự nhìn tờ giấy trong tay Hạ Vân Tự, lắc đầu: "Trẫm không biết. Trước cứ giữ lấy, để Cung Chính Tư điều tra."

"... Hoàng Thượng." Thanh âm của Tiểu Lộc Tử bỗng nhiên run lên, hai người liền đưa mắt nhìn qua, tay gã co rúm dâng lên tờ phù chú kia, "Đây là... Đây là bát tự của nương tử..."

Xung quanh đều là tiếng hít một hơi thật sâu, Hạ Vân Tự bước nhanh lên trước, một tay giật tờ giấy, tập trung xem: "Đúng là bát tự của thần thiếp..." Tiếp theo hốc mắt liền đỏ, khủng hoảng, ủy khuất, hỗn loạn mấy phần phẫn hận, nàng nhìn hoàng đế, nức nở, "Hoàng Thượng..."

Tim hắn bỗng nhiên lỡ một nhịp.

Ngày thường trong lén lút nàng đều gọi hắn tỷ phu, nhưng hiện tại trước mặt nhiều cung nhân, lại ở bên ngoài Ngọc Trúc Hiên, nàng mới sửa thành như vậy.

Khuôn miệng xinh đẹp chất chứa sự ủy khuất, mặc dù rất tức giận nhưng lòng hắn vẫn không tự chủ mà hỗn loạn.

Nàng khụt khịt: "Người này lén lút nhiều ngày, Chu Mỹ Nhân, Chiêu Nghi tỷ tỷ đều thấy, hôm nay Minh Cơ tới cũng bắt gặp. Thần thiếp còn vì nàng ta mà nói chuyện, thật không ngờ..." Nói tới đây, nàng hung hăng cắn môi, bờ môi bị cắn mà trở nên trắng bệch, qua một lúc mới chịu buông ra.

Hắn không tự chủ mà nhẹ giọng: "Đừng sợ."

Nghiêng người, nàng hành lễ với hắn: "Hoàng Thượng, thần thiếp cầu ngài một chuyện."

"Chuyện gì? Đứng lên rồi nói."

Hắn cuống quít đỡ nàng, nhưng nàng một mực không chịu, chỉ ngẩng đầu, nước mắt đọng bên khóe mi: "Thần thiếp cầu ngài đừng trực tiếp giao việc này cho Cung Chính Tư... Trong cung có quá nhiều án tra không rõ, vụ án câu vẫn ở Vạn An Cung lần trước, Quý Phi chết năm trước, thậm chí... Thậm chí còn có tỷ tỷ của thần thiếp, vô luận án lớn án nhỏ đều có rất nhiều điểm đáng ngờ. Thần thiếp thật sự giữ lại mầm họa, không biết ngày nào đó sẽ mất mạng... Cầu Hoàng Thượng cho thần thiếp thẩm tra để lòng có thể hiểu rõ."

Dứt lời, nàng lại cúi đầu, ẩn nhẫn mà ủi khuất.

Trong bóng đêm thâm trầm, hắn nặng nề thở dài một tiếng.

Cái gọi là thanh quan khó giải quyết việc nhà, sau khi nghiệm vụ án câu vẫn Hạ Vân Tự liền biết hoàng đế cũng không thoát được.

Ngẫm lại cũng đúng, mỹ nhân hậu cung như mây, ai ai đều dùng hết thủ đoạn lấy lòng hắn, hắn đương nhiên sẽ để ý ai làm mình vừa ý hơn, nào có tâm trí phân xử công bằng có các nàng?

Nếu đổi lại là nàng, chỉ sợ cũng sẽ như vậy.

Cho nên khiến hắn theo lẽ công bằng mà điều tra, tuyệt không có khả năng.

Chỉ có theo suy nghĩ của hắn mà an bài mới có thể làm hắn đắn đo giữ hay bỏ nàng.

Chuyện của Chu Diệu không giải quyết được vì Chu Diệu là tân sủng, Chiêu Phi là phi tử lâu năm, chuyện long tự chỉ dừng trên người Thải Linh bởi vì sau lưng nàng ta có Chiêu Phi được sủng ái.

Mà lần này, một bên là nàng khiến hắn cảm xúc cuồn cuộn, bên kia hắn tạm thời vẫn chưa biết việc này liên lụy tới ai.

Cơ hồ không cần cân nhắc, hắn liền gật đầu: "Được."

Hạ Vân Tự khom ngươi tạ ơn. Lần này hắn dìu nàng dậy, nàng rốt cuộc cũng nguyện ý, ngượng ngùng nói: "Thần thiếp quản giáo cung nhân không nghiêm, để Hoàng Thượng chê cười rồi."

"Há là lỗi của nàng?" Hắn lắc đầu.

Hạ Vân Tự phất tay ý bảo Tiểu Lộc Tử áp giải Như Lan đi. Tiểu Lộc Tử vừa duỗi tay, Như Lan đầu váng mắt hoa hồi lâu đột nhiên giật mình, hoàn hồn lại, nàng ta tiếp tục kêu oan: "Hoàng Thượng, không phải nô tỳ! Nô tỳ bị oan! Trên người nô tỳ không có cất giấu phù chú... Vừa rồi cũng không chạy về hướng hậu viện, cả ngày hôm nay nô tỳ vẫn luôn ở trong sân làm việc..."

Tiểu Lộc Tử không để ý tới nàng ta, trực tiếp che miệng nâng đi, mà hoàng đế đương nhiên càng không nghe nàng ta nói.

Trải qua một trận chấn kinh, bất kỳ ai cũng không còn hứng thú thưởng hoa vấn nguyệt.

Hạ Vân Tự thở dài: "Ngày mai Hoàng Thượng còn có chính sự bận rộn, thần thiếp cung tiễn Hoàng Thượng." Dứt lời, nàng liền rũ mắt hành lễ.

Trái lại hắn có chút không nỡ, thoáng chần chờ: "A Tự."

Nàng mỉm cười: "Ngày mai thần thiếp sẽ tới Thanh Lương Điện sớm."

Hắn không khỏi ngẩn ra, một cổ vui sướng lan tràn trong lòng: "Được."

Nàng đứng dậy nhìn theo hắn rời đi, không biết có phải vì không mang cung nhân theo cạnh hay không, thân ảnh hắn bị ánh trăng bao trùm giữa đình đài lầu các có vẻ cô độc thê lương.

Đúng vậy, đương nhiên là cô độc thê lương.

Trong cung có người nào không giống nàng cẩn thận tính kế hắn?

Tỷ tỷ là người duy nhất không phải, cuối cùng lại rơi vào kết cục kia.

Hắn cô độc như vậy cũng là xứng đáng.

Đợi tới một ngày hắn nhận ra sự cô độc này, càng xứng đáng, càng cầu nhân đắc nhân hơn.

Xoay người vào Ngọc Trúc Hiên, Hạ Vân Tự nhìn Yến Vũ canh giữ ngoài cửa như thường, khẽ cười: "Nhiều ngày không được mặc y phục đàng hoàng, ta cũng nên chuẩn bị của hồi môn cho ngươi nhiều một chút."

Yến Vũ đỏ mặt: "Nương tử nói gì vậy? Của hồi môn gì chứ?"

Hạ Vân Tự yên lặng nhìn nàng: "Ta nghe Oanh Thời nói nhà ngươi đang giúp ngươi tìm mối đàng hoàng tử tế."

Yến Vũ co quắp, cúi đầu ngập ngừng: "Oanh Thời thật mau miệng... Nô tỳ còn không biết phải mở lời với nương tử thế nào, nàng ấy đã nói trước."

"Có gì mà không biết mở lời, ta sao có thể nhẫn tâm không cho các ngươi gả chồng?" Hạ Vân Tự nhẹ giọng than thở, "Hoàng cung này không phải nơi các ngươi có thể ở cả đời, nhất định phải sớm gả đi một chút. Nếu tốt, vậy cứ vui vẻ ở ngoài, nếu không, cùng lắm ngươi trở về với ta."

Yến Vũ quẫn bách cúi đầu.

Hạ Vân Tự cười cười: "Hôm nay ngươi cũng coi như khẩn trương một hồi, sớm nghỉ ngơi đi, giúp ta gọi Nhậm ma ma tới."

"Vâng." Yến Vũ uốn gối hành lễ, cung kính lui xuống, tới hậu viện.

Nhậm ma ma Hạ Vân Tự nhắc tới chính là lão cung nhân trong cung, tuổi trẻ từng phụng dưỡng Thái Hậu, sau lại hầu hạ tỷ tỷ hai năm, hiện tại tuổi đã lớn, bà ấy được điều tới hành cung làm việc. Kỳ thật đây có vài phần giống hương vị "dưỡng lão" của các cung nhân có tư lịch, ngày thường nếu không có chuyện quan trọng cần làm, bên cạnh sẽ có mấy cung nhân đi theo phụng dưỡng.

Ma ma có tư lịch như vậy kiến thức rộng rãi, từ dạy dỗ cung nhân, tham ô tới thẩm vấn đều có cách hữu hiệu.

Hạ Vân Tự kêu Ngô Khánh tìm bà ấy tới, Ngô Khánh tuy không biết làm gì nhưng đây dù sao cũng không phải việc khó, coi như giúp đỡ muội muội chủ tử qua đời cũng không sao, huống chi Hạ Vân Tự lại thưởng cho gã rất nhiều tiền?

Hạ Vân Tự khách khí kể lại chuyện bắt được Như Lan với Nhậm ma ma, đương nhiên việc bản thân tính kế sẽ không nhắc tới, sau đó cùng bà tới chỗ tạm giam Như Lan.

Mấy cung nhân thô sử như Như Lan vốn được Nhậm ma ma quản thúc, vừa thấy họ tới, nàng ta liền luống cuống.

"Tuyên Nghi nương tử..." Như Lan bò tới trước mặt Hạ Vân Tự, "Không phải nô tỳ, không phải nô tỳ làm... Nô tỳ chưa từng thấy những thứ đó, nô tỳ căn bản không biết bát tự của người..."

Ả đương nhiên không biết.

Chỉ là ả không hề hoàn toàn trong sạch.

Hạ Vân Tự lãnh đạm nhìn ả: "Hoàng Thượng tận mắt nhìn thấy, há dung ngươi chống chế? Ngươi đem mọi chuyện nói rõ với Nhậm ma ma đi, miễn cho ngày sau thật sự phải đưa ngươi tới Cung Chính Tư." Ánh mắt đánh giá trên dưới một lần, nàng thong thả ung dung nói tiếp, "Thân thể này sợ rằng không chịu nổi bao nhiêu cực hình."

Mặt Như Lan không chút huyết sắc: "Nương tử, thật sự không phải..."

Hạ Vân Tự không rảnh nhiều lời với ả, nhợt nhạt cúi đầu với Nhậm ma ma: "Làm phiền ma ma."

Nhậm ma ma khiêm tốn khom người: "Nương tử yên tâm, nhiều nhất ba ngày, không có gì là nô tỳ không thể hỏi ra."

Hạ Vân Tự gật đầu, không màng Như Lan khóc lóc cầu xin, nàng đã xoay người rời đi. Cửa phòng đóng lại, tiếng khóc của Như Lan càng mãnh liệt, có lẽ vì bất lực, hoặc muốn kêu to để nàng nghe thêm vài câu. Nhưng ngay sau đó chỉ mấy cái tát giòn tan khiến tiếng khóc nửa nở lập tức im bặt.

Trong phòng, Nhậm ma ma nhắc nhở Như Lan xụi lơ ngã trên mặt đất: "Nha đầu ngoan cố ta đã thấy nhiều, để xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh."

Hạ Vân Tự ngoài cửa nghe vậy, bước chân thoáng dừng một chút: "Oanh Thời, ngươi ở lại trông chừng."

"... Nương tử?" Oanh Thời không khỏi hoang mang, cảm thấy nàng không nên ở thời khắc không nên loạn phát từ bi.

Hạ Vân Tự khẽ cười: "Chiếu cố Nhậm ma ma một chút, việc này đối với bà ấy mà nói là hao tâm tổn sức, bà ấy lớn tuổi rồi, không nên mệt nhọc."

"Vâng." Oanh Thời lúc này mới như thường mà hành lễ, "Nô tỳ sẽ cho Thượng Thực Cục thêm chút bạc, mỗi ngày ba bữa đều để Nhậm ma ma ăn thoải mái."

Hạ Vân Tự vừa lòng gật đầu, lúc này mới tâm bình khí hòa rời đi.

........................

Chỉ cần mấy canh giờ, tới nửa đêm, Như Lan không thể tiếp tục chịu đựng, ôm bụng quỳ gối trước mặt Nhậm ma ma: "Ma ma, người tha cho nô tỳ đi..."

Người không rõ còn tưởng Nhậm ma ma hạ độc ả.

Kỳ thật Nhậm ma ma không làm gì, ngược lại còn ăn ngon uống tốt, phân nửa đồ ngon Oanh Thời đặc biệt mang tới còn chia cho ả.

Đây là thủ đoạn quen dùng trong cung chuyên để đối phó cung nữ mười lăm mười sáu tuổi.

Ăn ngon uống tốt lại không thể thải ra, chỉ cần mấy canh giờ ai cũng không thể chịu nổi. Nữ hài tử mười lăm mười sáu tuổi thể diện đều mỏng, vật ô uế nhịn không được mà chảy ra, xấu hổ tới hận không thể tìm khe đất chui xuống.

Chiêu thức này ở trong cung có thể nói lần nào dùng cũng đúng, hỏi chuyện cũng tiện, đối phó với cung nữ không chịu quản giáo càng dễ.

Thời gian Như Lan vào cung không ngắn, biết nặng biết nhẹ, một miếng cũng không dám ăn.

Nhưng không dám ăn thì thế nào? Trước đó ả không hề ngờ tới thời khắc này, đương nhiên vẫn ăn uống bình thường.

Cho nên tới hiện tại ả bị Nhậm ma ma giữ hai canh giờ, rốt cuộc vẫn nhịn không được.

Nhậm ma ma có chút buồn ngủ, ngáp một cái rồi cầm ấm trà men xanh lên: "Nha đầu, ngươi cũng nửa ngày không ăn không uống rồi, ta thấy môi ngươi cũng đã khô, uống chút nước đi."

Nói rồi, bà ta phất tay.

Bốn cung nữ theo hầu bên cạnh hiểu ý, lập tức tiến lên hỗ trợ. Hai người duỗi tay giữ chặt Như Lan, một người mở miệng, người còn lại cầm ấm trà rót vào miệng.

Đây là trà ngon, cung nhân ngày thường không thể dùng. Như Lan mơ hồ nhận ra đây là trà ngày ấy vừa tới hành cung Hạ Tuyên Nghi cho họ uống, Minh Tiền Long Tĩnh hoàng đế ban thưởng.

Nhưng trước mắt, nàng nào có tâm tình thưởng thức. Nước trà rót vào, bụng trướng tới đau đớn, hai chân cũng mềm nhũn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vấn Đỉnh Cung Khuyết
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...