Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vấn Đỉnh Cung Khuyết – Chương 151

Vấn Đỉnh Cung Khuyết

Tác giả: Lệ Tiêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bất giác đã qua năm mới, thời tiết cũng ấm dần lên.

Bệnh phong hàn của hoàng đế không nghiêm trọng, bình thường nhìn có vẻ không khác gì so với trước kia.

Nhưng Hạ Vân Tự biết rất rõ những lúc gần gũi, hắn không còn được như trước.

Nàng không ngờ lại nhanh như vậy, không khỏi thầm cảm thán những thứ ấy quả là hại thân thể.

Mà hắn, đương nhiên sẽ không biểu lộ điều gì, càng sẽ không dễ dàng chịu thua, những lúc như thế sẽ càng thêm gắng sức.

Nàng vẫn cứ hưởng thụ niềm vui sướng mà hắn mang lại.

OoOoO

Khi trời dần nóng lên, cả cung cùng nhau đi tránh nắng, quãng đường xóc nảy suốt hai ngày một đêm khiến hai người đều cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Năm ngoái, hôm vừa đến hành cung, nàng lập tức nghỉ ngơi cho khỏe nhưng lần này nàng lại vô cùng "hào hứng", từ lúc trời tối là quấn quýt lấy y, dịu dàng làm bạn bên cạnh y, đến khi hắn không thể không đáp lại sự nhiệt tình của nàng.

Đêm ấy, hắn dốc sức rất mạnh mẽ. Nàng không hề nói gì, dường như rất thỏa mãn với điều này.

Nhưng cuối cùng hắn cũng đã nhận ra. Vì thế lúc mơ mơ màng màng ngủ, nàng thoáng nghe được động tĩnh, lắng tai nghe thấy hắn sai Phàn Ưng Đức bưng một chén rượu đến.

Nàng mỉm cười chui vào trong chăn, xoay người quay mặt vào trong vách.

Nàng sớm đã đoán được sẽ có ngày hắn chủ động dùng thứ này. Trong suốt nửa năm trước, nàng nỗ lực là vì ngày hôm nay, vắt óc tìm mọi cách để bầu bạn với y, thỉnh thoảng lại gieo vào trong hắn một ý nghĩ không hay.

Bất giác, hắn trở nên rất xem trọng chuyện này, càng không chịu thừa nhận phong độ đã giảm, càng không thể yên tâm mà dưỡng sức, chỉ muốn chứng minh mình vẫn còn "dũng mãnh".

Cuối cùng, hắn đã không kìm chế được nữa.

Lúc này đây hắn đang nghĩ gì nhỉ?

Hương rượu thoang thoảng bay đến cùng với tiếng uống rượu khe khẽ.

Nàng đoán hắn đang nghĩ "chỉ một lần này mà thôi, tuyệt đối không dùng nhiều", hoặc là "dùng có chừng mực là được, không thể quá mức".

Tóm lại thân là một minh quân, muốn tiếp nhận việc này là không hề đơn giản. hắn phải vừa thuyết phục mình, vừa khuyến cáo bản thân không được chìm đắm trong đó.

Nhưng không sao. Khi con người ta không thể thỏa mãn được du͙ƈ vọиɠ, mọi thứ trên đời đều có thể trở thành hoa anh túc, đầu tiên để người ta nếm chút ngon ngọt, sau đó khiến họ bất tri bất giác si mê, ma xui quỷ khiến ăn mòn lý trí, cuối cùng không còn sức mà phản kháng.

Nàng nghĩ thế, gần như muốn bật cười thành tiếng.

Tốt lắm! Chỉ cần hắn dùng thứ này một lần thì sẽ cơ thể sẽ càng suy yếu rõ ràng. Đến lúc đó... các phi tần trong hậu cung đều sẽ cảm nhận được sự khác thường, dù bình thường có kính hắn sợ hắn thì vô hình trung cũng sẽ để lộ chút xem thường hoặc là thương hại.

Nếu là thương hại thì càng tốt. Hắn là cửu ngũ chí tôn, làm sao chịu được ánh mắt thương hại của người khác.

Chắc chắn hắn sẽ cực kỳ sầu não, thậm chí khủng hoảng thế nhưng lại không thể trút giận vào đâu.

Đến lúc đó, chuyện duy nhất khiến nàng không vui chính là không thể chính miệng hỏi hắn một câu: Cảm giác này, không dễ chịu đúng không?

Trước lúc lâm chung, tỷ tỷ khổ sở thế nào, ngươi cũng biết rồi đấy.

Cảm giác hả hê chưa từng có bao trùm lấy nàng. Dường như đến lúc này nàng mới thật sự nếm trải cảm giác sảng khoái khi báo được thù.

Quý Phi, Chiêu Phi, Đức Phi đều không là gì cả.

Chỉ có người đàn ông này mới làm tỷ tỷ đau đớn nhất, vậy mà vẫn có thể được tiếng thâm tình bao năm nay. Nàng muốn chính tay đẩy hắn xuống địa ngục thì chuyện này mới hoàn toàn kết thúc.

Ngày mà hắn nếm trải nỗi khổ sở đó đến thật nhanh.

Khi trời bắt đầu lạnh, các cung đều nhóm lò than, cũng chính là lúc dễ sinh bệnh nhất.

Các hoàng tử công chúa hay ra ngoài chạy nhảy cũng phải thường xuyên triệu thái hắn đến bắt mạch, các phi tần thì trốn ru rú trong nhà cho xong. Rúc trong phòng uống trà nóng, tán gẫu với nhau còn vui hơn là đến Tử Thần Điện hầu hạ.

Nhưng cũng chính lúc này, công cuộc chuẩn bị cho đợt tuyển tú năm sau lại bắt đầu. Hạ Vân Tự và Hiền Phi trở nên vô cùng bận rộn, hai ba ngày phải gặp nhau một lần để cùng xem danh sách mới được đưa vào cung hoặc là xem sáu cục an bài thế nào.

Hôm ấy, mới sáng sớm Hiền Phi sai người đến báo là chiều mới qua được. Hạ Vân Tự nghĩ đến thủ tục tuyển tú rắc rối phức tạp kia là thấy đau đầu nên dứt khoát sai ngươi đóng cửa cung, hôm ấy trừ Hiền Phi ra thì không gặp ai cả.

Kết quả đợi mãi đợi mãi... Hiền Phi nói chiều sang nhưng mãi khi mặt trời ngả về tây vẫn chưa thấy đâu.

Đến khi trời sập tối thì bên ngoài mới có động tĩnh. Hạ Vân Tự ngước mắt nhìn thì thấy Oanh Thời đang vén rèm bước vào: "Hiền Phi nương nương đến rồi ạ."

"Tỷ tỷ nói chiều thì đúng là "chiều" thật." Hạ Vân Tự trêu chọc rồi đặt cuốn sách xuống.

Nhìn kỹ lại thì thấy Hiền Phi đang cau mày, mặt đầy vẻ phiền não: "Còn dám nói nữa. Nhờ phước muội hôm nay đóng cửa cung mà nửa ngày nay ta mệt chết được."

Hạ Vân Tự ngạc nhiên: "Sao thế ạ?"

Nàng vội vàng mời Hiền Phi ngồi, đẩy chén trà nóng trước mặt cho nàng ta. Hiền Phi cũng rất khát nên vội uống một hơi rồi nói: "Muội không nghe được gì à?"

Nàng lắc đầu: "Không."

Nàng rất hiếm khi đóng cửa bỏ mặc chuyện bên ngoài nên bọn Oanh Thời đều có chừng mực, những lúc thế này trừ khi có chuyện trọng đại liên quan đến nàng, nếu không trời có sập xuống họ cũng sẽ không quấy rầy.

Hiền Phi cười khổ một tiếng: "Ta cũng không biết nên nói thế nào nữa."

Hiền Phi nói xong thì ngẫm nghĩ một lát. Khi trà nóng đã được từ từ uống vài hớp, cuối cùng nàng ta cũng nói: "Nói tóm lại là... không biết sao tự nhiên Hoàng Thượng nổi giận, nói Vân thải nữ phạm tội bất kính, sai người giải ra đánh hai mươi trượng."

Hạ Vân Tự nghe mà ngạc nhiên: "Chuyện là thế nào?"

Vân Thải Nữ là người mới, gần đây vừa được sủng. Nàng ta vốn là người của Thượng Nghi Cục, bây giờ đã hơn hai mươi tuổi, không biết thế nào mà lại được Yến Phi chọn đến bên cạnh hầu hạ.

Hiền Phi không thích Yến Phi nhưng Vân thải nữ này có thể gọi là "xinh đẹp hơn người", lúc đầu được phong thị cân, chỉ nưa tháng đã thăng lên thành thải nữ, dạo này tên của nàng ta xuất hiện trên sách ghi chép nhiều nhất.

Sao tự nhiên hôm nay lại bị đánh hai mươi trượng? Chuyện này thật là lạ.

Cung nữ hoạn quan bị đánh là chuyện thường nhưng hình phạt này rất hiếm khi rơi vào đầu các cung tần. Thị cân và thải nữ tuy là cấp thấp, nửa chủ nửa tớ nhưng người ngoài nhìn vào cũng là cung tần có tên trên danh sách, có thể khiến hoàng đế lên tiếng phạt như thế không biết là đã phạm vào lỗi gì nghiêm trọng.

Hạ Vân Tự nhất thời không nghĩ theo hướng đó, chỉ thấy Hiền Phi lắc đầu thở dài: "Không biết nữa. Hoàng Thượng giận lắm, ở trong Tử Thần Điện không chịu gặp ai, cả ta cũng không gặp. Vân thải nữ lại... không rõ nguyên cớ, chỉ bảo đang yên đang lành,, không biết sao Hoàng Thượng lại nổi giận."

Lúc này Hạ Vân Tự mới giật mình nghĩ đến chuyện kia.

Nàng phải cố gắng lắm mới kìm được tiếng cười sắp bật ra. Nàng mím môi, hỏi Hiền Phi: "Vậy tỷ tỷ ngăn lại à?"

Hiền Phi lắc đầu bất đắc dĩ: "Ngăn cái gì mà ngăn? Người bên cạnh Hoàng Thượng làm việc nhanh nhẹn, nàng ta cũng chỉ là một thải nữ, lúc ta nghe được chuyện này thì đã đánh xong rồi."

Hạ Vân Tự lại hỏi: "Vậy tỷ tỷ vội làm gì?"

"Vân thải nữ cảm thấy mất hết mặt mũi nên định tìm cái chết. Yến Phi không khuyên được nàng ta nên sai người mời ta đến." Hiền Phi lại thở dài một hơi: "Nói hết cả hơi mới khuyên được. Ta thấy nha đầu này cũng đáng thương... vốn chịu thêm ít năm nữa là có thể xuất cung, bây giờ chẳng những không xuất cung được mà còn gặp chuyện này, muốn được sủng nữa cũng khó."

Là khó thật.

Nếu vì chuyện kia mà làm hoàng đế phát cáu thì nhất định không có khả năng được sủng nữa.

Nhưng không có gì to tát. trong cung này ai mà chẳng đáng thương? Trông cậy vào sự sủng ái của hoàng đế vốn là không thể lâu dài được.

Nếu Vân thải nữ nghĩ thoáng một chút, cứ ung dung mà sống thì sẽ có phúc khí đến tìm nàng ta.

Hạ Vân Tự thật lòng nghĩ vậy, về phần Vân thải nữ có thể sống được không thì không đáng để nàng hao tâm tổn sức.

Nàng sai người mang danh sách tú nữ mới đưa vào cung đặt lên bàn, lấy hai bản trên cùng đưa cho Hiền Phi xem: "Muội đã sai người chọn qua trước, hai bản này có vẻ không tồi, tỷ tỷ xem thử đi."

"Hai bản?" Hiền Phi nghe thế thì bật cười: "Hoàng Thượng không để tâm lắm, còn muội thì tích cực quá thế. Lần trước treo tranh trong phòng, lần này chọn hẳn hai bản luôn à?"

Hạ Vân Tự khẽ nhún vai: "Vì Hoàng Thượng không để tâm nên chúng ta mới phải quan tâm nhiều hơn."

Nàng và Hiền Phi thân thiết tới mức không có gì giấu nhau, nhưng chuyện nàng làm lúc này thật sự không cách nào dám nói cho nàng ta biết được.

Không vì nguyên nhân nào khác mà vì chuyện này quá lớn, đến mức nghe mà rợn cả người, nàng sợ làm Hiền Phi giật mình rồi lộ sơ hở trước mặt hoàng đế.

Nàng điềm tĩnh nói với Hiền Phi: "Những dòng viết bình thường là chỉ có gia thế tốt, còn có mực đỏ đánh dấu là thêm dung mạo xinh đẹp. Muội thấy những cung tần tuyển vào lần trước Hoàng Thượng không vừa lòng lắm nên lần này muốn chọn nhiều chút, tỷ thấy sao?"

"Thế cũng được." Hiền Phi từ tốn gật đầu, dường như hơi bất ngờ với suy nghĩ của nàng nhưng lại lại không thể nói rõ nó bất thường chỗ nào.

Rồi nàng ta nhắc lại: "À... Muội nhớ để ý cho Ninh Nguyên nữa."

Ninh Nguyên sang năm mười lăm tuổi. Các hoàng tử ở Đại Túc thường kết hôn vào năm mười sáu, mười bảy nên phải chọn đối tượng trước rồi từ từ chuẩn bị các nghi thức hôn lễ.

Hạ Vân Tự gật đầu: "Muội nhớ rồi, có điều không vội. Chính thê khác với thiếp thất, chỉ có một mà thôi, phải chính nó hài lòng thì sau này mới có thể yêu thương giúp đỡ nhau được. Muội nghĩ không nhất định phải chọn từ đám tú nữa này, sau này nếu có cơ hội để nó gặp nữ nhi của các quan lại càng tốt hơn."

"Ừ, vậy tốt hơn." Hiền Phi mỉm cười, bỗng thất thần: "Hoàng Thượng và đại tiểu thư năm đó cũng..."

Nói đến đây nàng ta lập tức im lặng rồi nhìn Hạ Vân Tự với vẻ mặt gượng gạo: "Coi như ta chưa nói gì."

Hạ Vân Tự mỉm cười: "Không sao."

Đừng nói Hiền Phi, thật ra ngay cả nàng lúc có ý định để Ninh Nguyên gặp gỡ nữ nhi của các quan cũng liên tưởng đến hắn và tỷ tỷ.

Quá khứ đẹp đẽ ấy, bất luận là ai cũng không thể phủ nhận được, cả nàng cũng vậy.

Nhưng bây giờ, cuối cùng lại đi đến nước này.

Từng bước tính toán đến nay nàng còn không sợ thì sợ gì đi thừa nhận quá khứ?

Nàng điềm tĩnh cầm bản danh sách lên, lật ra, tìm mấy cái tên chỉ cho Hiền Phi: "Hai người này gia thế thấp một chút nhưng lại rất xinh đẹp. Muội muốn giữ lại, đến lúc đó tỷ lên tiếng giúp muội."

"..." Hiền Phi nghẹn họng, chỉ gật đầu: "Được rồi. Có thể lọt vào mắt xanh của muội thì đương nhiên là đẹp. Nếu lúc đó người không kém trong tranh thì cứ giữ lại."

"Vâng." Hạ Vân Tự đáp khẽ rồi đóng bản danh sách lại, đặt lên trên chồng danh sách trên bàn.

Hai người này, cộng thêm những người trong danh sách trên tay Hiền Phi, nàng sẽ cố hết sức giữ lại.

Nàng nhất định phải khiến cho đợt tuyển tú lần này trở nên náo nhiệt, khiến hậu cung tranh đấu sôi s//ụ//c.

Nàng muốn hắn bị vây giữa một rừng hoa đẹp, để hắn nếm trải cảm giác bị phi tần chê ghét sẽ khổ sở thế nào.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vấn Đỉnh Cung Khuyết
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...