Vạn Cổ Ma Tôn – Chương 209: Nơi này sao quen thế nhỉ? Biển này, tháp này, mây này, kiếm này
Vạn Cổ Ma Tôn
Lão Ngũ tà ma và lão Bát tà ma, dưới cái nhìn chăm chú của đám thủ vệ tà ma, hóa thành một luồng ánh sáng, thu vào trong cơ thể Lâm Tiêu.
Cảnh tượng này, khiến bọn chúng kinh hãi không thôi.
Không ngờ Tà Ma đại nhân vừa mới tăng cấp lên Sinh Tử Cảnh này, không chỉ thực lực phi phàm, mà lại còn có bản lĩnh này nữa.
Quả thực quá lợi hại.
Bọn họ xông phá nơi này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay thôi!
Sau khi Lâm Tiêu thành công thu hai tên tà ma vào trong linh hải, thì không chút do dự. Thân hình khẽ động, biến mất ngay tại chỗ
Lúc xuất hiện lại lần nữa, hắn đã đứng tại đại môn của Sát Thần điện, cách đó mấy trăm mét rồi.
Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả đám tà ma hộ vệ, Lâm Tiêu bước vào trong.
“?????”
“Ủa? Vừa rồi các ngươi có nhìn thấy không? Vừa rồi vị Tà Ma đại nhân kia lại có thể từ vị trí cung điện bị phong ấn, trực tiếp bước xuyên qua tới cổng lớn.”
“Vị...vị đại nhân này giống như là hoàn toàn không chịu sự ảnh hưởng của lực cản vậy.”
“Lẽ nào là.....sau khi tiến vào lần đầu, thì từ lần thứ hai trở đi sẽ thông thuận vậy sao?”
“Có thể lắm!”
Cũng chính vào lúc này.
Soẹt soẹt soẹt!
Bốn bóng người xuất hiện ở trên không, phía trên của đám hộ vệ tà ma.
“Bái kiến Đại Ma chủ, Nhị Ma chủ, Tam Ma chủ và Tứ Ma chủ.”
“Bái kiến bốn vị Ma chủ đại nhân!”
Ở chiến trường ngoại Ma, tổng cộng có tám vị Tà Ma Sinh Tử Cảnh. Bị Lâm Tiêu giết mất hai tên, thu đi hai tên. Lúc này chỉ còn lại bốn tên vội vàng chạy tới.
Mà lại còn không phải là bốn tên đứng đầu nữa.
“Đại ca, huynh có nhầm không, lão Lục và lão Thất sao có thể chết hết chứ?”
“Đúng vậy, đặc biệt là lão Lục, hắn là tên khôn ranh nhất trong đám chúng ta mà. Đánh nhau không giỏi, nhưng chạy trốn thì hắn nhất định là số một!”
“Trong Đông Vực hình như không hề xuất hiện cường giả Nho đạo nào mạnh như vậy mà.”
Tên Tà Ma Sinh Tử Cảnh được gọi là lão đại, từ sau khi tới nơi này, sắc mặt vẫn luôn âm trầm.
Sau khi nghe ba huynh đệ khác chất vấn, hắn trực tiếp lấy ra một vật hình tròn cổ xưa.
Trên tấm tròn có một loạt ấn ký ma diễm, sáu ấn ký ma diễm còn sáng, hai cái trong số đó đã biến thành màu ảm đạm, không hề có ánh sáng, không còn chút phản ứng
“Đây!!!!!”
“Chết rồi....Lão Lục và lão Thất đều chết thật rồi!!!”
“Sao có thể như vậy chứ!”
“Lẽ nào nhân loại đã mời tới một kẻ Nho đạo mạnh mẽ nào sao?”
“Nhưng, nhưng trong không gian này, cho dù là Nho đạo cường giả mạnh cỡ nào, thì thực lực phát huy cũng sẽ bị hạn chế.”
Ba tên tà ma Sinh Tử Cảnh sau khi thấy vậy, trong lòng đầy kinh hãi, tức giận, không còn nghi ngờ gì nữa.
“Lão Ngũ, lão Lục và tà ma vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh kia đâu!” Lão đại tà ma kia âm trầm hỏi.
Vốn cho rằng khoảng cách tới lúc thu thập đủ mười tên tà ma đã gần trong gang tấc, không ngờ vào thời khắc mấu chốt lại tổn thất mất hai tên. Hắn cực kỳ nghi ngờ, đây là một âm mưu của nhân loại.
Sở dĩ hắn dẫn người tới nơi này, chính là vì lo lắng nhân loại sẽ tiếp tục ra tay với ba người lão Ngũ.
“Báo cáo Đại Ma chủ, Ngũ Ma chủ, Bát Ma chủ và một vị ma chủ đại nhân đã tiến vào trong cung điện bị phong ấn.” Đội trưởng Tà Ma thủ hộ cung kính nói.
Bỗng chốc, bốn tên tà ma Sinh Tử Cảnh đều ngơ ra.
Cái gì? Lão Ngũ bọn họ đã tiến vào trong cung điện bị phong ấn rồi sao?
Đùa cái gì vậy!
Nơi đó, ngay cả bọn chúng cũng chỉ có thể lại gần vài trăm mét. Bốn tên tà ma Sinh Tử Cảnh hỏi tiếp, đội trưởng tà ma thủ hộ đem tiền căn hậu quả đều nói rõ ràng hết ra.
Điều này lại một lần nữa khiến bốn tên tà ma Sinh Tử Cảnh đều kinh ngạc.
Lão, lão Cửu tà ma kia lại kh*ng b* đến vậy sao? Đây...điều này sao mà nghe nó ảo dữ vậy.
“Hả? Đợi chút, các ngươi tới đây xem, hồn ấn của lão Ngũ và lão Bát có gì đó sai sai á.” Một tên tà ma Sinh Tử Cảnh kêu lớn.
Chỉ thấy hai ấn ký ma diễm trên vật tròn trong tay lão đại Tà Ma, lúc này bắt đầu lay động không yên, lúc sáng lúc tối.
“Không hay rồi!”
“Đây là...lão Ngũ và lão Bát xảy ra chuyện rồi sao.”
“Hai tên ngốc này, cung điện bị phong ấn là nơi dễ đi vào vậy hay sao?”
...............
Ở một bên khác,
Lão Ngũ tà ma và lão Bát tà ma, sau khi bị một lực hút mạnh mẽ làm cho biến mất, lại cảm thấy bản thân mình đã tới một nơi cực kỳ xa lạ.
Nơi này bao la vô tận, có biển, có mây, có tháp, còn có...kiếm? Nơi này là nơi nào? sao lúc bọn họ xuất hiện, lại cảm thấy toàn thân gò bó. Đặc biệt là mấy đám mây trên trời kia, giống...giống như là đầy vẻ ghê tởm.
“Lão Cửu? Lão Cửu ngươi ở đâu? Ngươi ra đây đi, đây là nơi nào vậy?” Lão Ngũ tà ma gọi hai câu, lại không có ai đáp lại.
Hắn nhăn mày, vỗ vai lão Bát hỏi: “Lão Bát, ngươi có cảm thấy có chút không đúng không. Này? Lão Bất, lão Bát, ngươi sao vậy?”
Thấy lão Bát không phản ứng gì, lão Ngũ vội vàng quay sang nhìn, chỉ thấy lão Bát lúc này trông giống như kẻ mất hồn, kinh dị và sợ hãi đan xen.
“Thật quen thuộc...nơi, nơi này hình như ta từng tới rồi....đúng, chắc chắn là từng tới rồi...nhưng, nhưng tại sao ta lại không có ấn tượng gì nhỉ...”
Lão Bát không để ý tới lão Ngũ, mà trông có vẻ đau khổ, bắt đầu tự lẩm bẩm một mình.
Tình trạng này dọa lão Ngũ sợ chết khiếp.
Ngay vào lúc này, một bóng người xuất hiện trước mặt bọn chúng.
“Ủa? Nhân loại!!! Sao nhân loại lại xuất hiện ở đây?” Lão Ngũ cảm thấy đầu óc mình không kịp phản ứng nữa rồi.
Rõ ràng là bọn chúng bị lão Cửu chuyển dịch tới một nơi, sao lại xuất hiện nhân loại chứ.
Mà lão Bát tà ma sau khi nhìn thấy dáng vẻ của người này, ánh mắt bỗng chốc trừng lớn.
“Là hắn! Là hắn! Chính là hắn!”
“Ta nhớ ra một vài chuyện, chính là hắn hủy đi phân thân ma niệm của ta! Chính là hắn!”
Lão Bát tà ma chỉ vào người vừa xuất hiện, tức giận quát.
Lão Ngũ tà ma nghe vậy, sức mạnh tà ma trên người phừng phừng nổi lên, chuẩn bị phát động công kích.
Nhưng một câu nói tiếp theo của đối phương suýt chút nữa khiến hắn sụp đổ.
“Bát ca trí nhớ thật tốt, bây giờ mới nhớ ra à, hình như có hơi muộn rồi!” Lâm Tiêu ung dung nói.
Người vừa xuất hiện, chính là Lâm Tiêu.
Nơi này cũng chính là linh hải của Lâm Tiêu.
Hắn cũng không giả bộ nữa. Trực tiếp bỏ đi lớp ngụy trang tà ma, dùng hình dạng thật sự để xuất hiện.
“Giọng nói này...người là lão Cửu? Chuyện, chuyện này rốt cuộc là sao!” Lão Ngũ hoàn toàn đơ luôn. Giọng nói của đối phương rõ ràng là lão Cửu vừa rồi mà, sao lão cửu này lại đột nhiên biến thành nhân loại vậy.
Là lão Bát ở bên cạnh hắn, vẻ mờ mịt trong mắt càng ngày càng ít, kí ức từ từ khôi phục.
Nơi này là nơi đã xóa bỏ đi phân thân ma niệm của hắn, sau khi bản thể của hắn xuất hiện, những ký ức vụn vặt không ngừng ùa vào trong đầu.
Điều này khiến vẻ khiếp sợ trên khuôn mặt của lão Bát tà ma càng ngày càng đậm.
Cuối cùng, hắn dường như nhớ ra điều gì đó. Sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Lão Ngũ chạy đi!!! Mau chạy thôi! Chúng ta nhất định phải xông ra ngoài, đi thông báo cho lão đại bọn họ!”
Lão Bát không chút do dự, trực tiếp kéo lão Ngũ điên cuồng chạy về phía sau.
“Lão Bát, chuyện này rốt cuộc là sao?” Lão ngũ vẫn còn đang mơ hồ.
“Nơi....nơi này, có, có một thứ vô cùng kh*ng b*.” Ánh mắt lão Bát lộ vẻ hoảng sợ, nói.
“Hả? Vô cùng kh*ng b*, vậy đó là gì?” Lão Ngũ không hiểu, hỏi.
Đột nhiên, hai tên này cảm nhận ánh sáng xung quanh dường như tối lại. Bọn chúng bất giác ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một tòa tháp che kín bầu trời, đã tới trên đỉnh đầu bọn chúng.
“Hả? Khí tức...của tòa tháp này, là....là nó, không thể nào!!! Sao nó lại tồn tại ở thế giới này!!! Không!” Lão Ngũ sắc mặt điên cuồng, trực tiếp hét lên.
Hắn, cuối cùng cũng hiểu thứ vô cùng kh*ng b* trong miệng lão Bát là gì rồi. Thứ này, quả thực quá kh*ng b*!
“Hủy!!” Ở nơi xa truyền tới một âm thanh lạnh lẽo. Tháp khổng lồ nháy mắt liền phát ra kim quang vạn dặm. Thần uy không ngừng cuồn cuộn phủ xuống.
Hai tên tà ma cảm thấy toàn thân chấn động, ma hồn truyền tới một cảm giác đau đớn như bị xé nát.
Sau đó thì, không có sau đó nữa.






![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-43184-1770174566-150x150.webp)






